Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta chỉ có thể tiễn hắn xa nhất là đến cổng cung. Nhìn hắn khoác lên mình bộ giáp sắt oai phong lẫm liệt, ta mới chợt cảm thấy, phải đến giây phút này hắn mới thực sự là Tiêu Hoài Tín. Là chàng thiếu niên Tiêu Hoài Tín oai dũng thuở nhỏ, tung hoành sa trường với hoài bão quét sạch giặc ngoại xâm.
"Đáng tiếc thật..." Hắn khẽ thốt lên hai chữ ấy , đôi mắt ngước nhìn mây trời xa xăm, rồi lại dán mắt vào bức tượng thú cưỡi trên mái cung.
Đến tận cùng, hắn vẫn không thể nhìn thẳng vào ta lấy một lần .
Hắn chỉ trang trọng hành đại lễ bái biệt, rồi trước khi lên ngựa, để lại một câu tiêu sái cuối cùng nhằm giải sầu cho ta : " Nhưng đến tận hôm nay, thấy Thái hậu nương nương vẫn giữ nguyên khí phách hăng hái như thuở nào, thần thiết nghĩ cũng chẳng có gì đáng để nuối tiếc nữa."
Về sau , ta quả thực không còn gặp lại Thích Kha và Trịnh Hân Du.
Đề phòng bọn chúng sinh lòng phản trắc, năm đó ta cố ý giữ lại những đứa con của Trịnh Hân Du bên mình . Ta cảnh cáo bọn chúng rằng, hãy cứ ôm c.h.ặ.t hận thù với nhau mà sống, ngày ngày nhìn mặt nhau để rồi chán ghét nhau trong cùng một toà cung điện đi , bằng không , ta sẽ lấy luôn cái mạng nhỏ của hai đứa con ả.
Năm Thất hoàng t.ử (con trai của ả) cập quan lập phủ, ta còn nghe hắn nơm nớp lo sợ nói với Cự Nhi: "Đều nhờ có hoàng huynh nhân từ, mới bảo toàn cho thần đệ được làm một vị Vương gia nhàn tản."
Phủ đệ của hắn được ban tận vùng Mạc Bắc khô cằn, bão cát bủa vây, ngay cả việc uống nước cũng thành trắc trở. Ấy thế mà hắn tuyệt nhiên không dám thốt lên nửa lời oán thán.
Mẫu thân hắn chẳng phải là Thánh nữ cầu mưa sao ? Vậy thì cứ để hắn về đó ngày ngày dập đầu lạy mẫu thân mình đi .
Theo lễ chế, các Thái phi phải xuất cung theo Thái thượng hoàng đến hành cung. Nhưng Cự Nhi thấu hiểu tâm ý ta . Ban đầu thằng bé lấy cớ cần thương nghị quốc sự, sau lại bảo ta tuổi cao cần người bên cạnh báo hiếu, tóm lại là giữ rịt ta ở lại hoàng cung, xem như mắt không thấy thì tâm không phiền.
Thế nhưng những phi tần khác thì không tránh khỏi việc phải đi theo tháp tùng. Dẫu chẳng ở cùng một cung điện, nhưng Từ Tố Tố vốn đã chán ghét Thích Kha sau vụ của Trịnh Hân Du, nên mỗi lần gửi thư về kinh, nàng ấy vẫn thường than vãn với ta , hỏi sao Thích Kha mãi chưa chịu băng hà.
Nhưng nàng ấy cũng chỉ phàn nàn được thêm vài năm, Thích Kha rốt cuộc cũng đổ bệnh thật. Hắn vốn dĩ sống không thọ, chắc là do tâm bệnh giày vò bào mòn thân xác.
Trước lúc lâm chung, Thích Kha có truyền tin tới kinh, nói muốn được nhìn mặt ta lần cuối, phải gặp ta , phải chính miệng sám hối với ta thì mới chịu nhắm mắt.
Khi đó Tiêu Hoài Tín đã cởi giáp quy điền, nhận một chức quan nhàn tản, sở thích lớn nhất là ra ngoài cửa Tây cung ngồi sưởi nắng.
Ta cố ý ngồi kiệu mây ra tìm hắn . Tịch dương như nung chảy vàng, mây chiều vương vấn, hắn đang nằm lim dim trên chiếc ghế mây dưới gốc cây táo.
Ta nhặt mấy quả táo rụng trên đất, vừa định đưa lên miệng c.ắ.n thì chợt nghe Tiêu Hoài Tín dù chưa mở mắt đã cất giọng nhắc: "Trên đất bẩn lắm, để lão thần hái cho Thái hậu mấy quả ngon ngọt hơn mà ăn."
*— "Trên đất bẩn lắm, Hoài Tín ca ca hái cho Yến nhi mấy quả ngon hơn nhé."*
Thư Sách
Thoáng chốc trôi qua, vậy mà đã hơn ba mươi năm.
Hắn nay đã chẳng còn đủ sức vác nổi thanh kim thương mạ vàng năm nào, lưng cũng còng xuống, không còn vóc dáng cao lớn bệ vệ như xưa. Hắn bật dậy kéo lấy một cành cây thấp, vất vả hồi lâu mới gắng gượng hái được ba, bốn quả ném xuống cho ta .
Hắn bảo hắn già rồi , không hái nổi táo xanh nữa; ta cười bảo ta cũng già rồi , c.ắ.n sao nổi loại quả cứng đanh này .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/yeu-hau/chuong-8.html.]
"Gia Ý, sai người đi hái thêm một ít, đem về làm thành bánh táo đi ." Đứa cháu gái nhỏ của Hi Hoa vừa nhú mấy chiếc răng non, rất thích ăn mấy thứ đồ ngọt chua chua thanh thanh này . Ta định bụng khi nào bánh chín sẽ truyền gọi Hi Hoa bế ấu nữ vào cung cùng thưởng thức.
Thực ra vào ngày hôm đó, lẽ ra ta nên lên đường đi gặp Thích Kha lần cuối. Nhưng có gặp hay không , mọi chuyện cũng chẳng thể vãn hồi hay truy cứu thêm được nữa.
Huống hồ chuyện Thích Kha có nhắm mắt nổi hay không , đối với ta mà nói chẳng phải là chuyện gì hệ trọng. Cũng giống như việc Trịnh Hân Du rốt cuộc có phải là người xuyên không đến đây hay không , đối với ta đều là thứ vô bổ râu ria.
Đám ếch ngồi đáy giếng ấy , vĩnh viễn chẳng thể mường tượng được cái gọi là "kiến càng lay thụ", làm sao đủ sức suy chuyển được cuộc sống rộng lớn và tươi đẹp của ta ?
Ở cái tuổi sống ngày nào hay ngày đó này , chi bằng ta cứ ung dung thưởng thức vẻ đẹp của mây trời rực rỡ, dành thời gian đi gặp những người thực sự đáng để gặp.
**[12 - Kết cục]**
Sau khi Thích Kha băng hà, các Thái phi bồi lăng trước đó đều đã lần lượt trở về hoàng cung.
Từ Tố Tố dù nay đã là người lên chức tổ mẫu, ấy vậy mà bước chân vẫn thoăn thoắt như bay. Nàng ấy kéo tuột ta ra một góc khuất người , tuôn ra cả bụng chuyện thâm cung bí sử.
"Nương nương sợ là nằm mơ cũng không đoán được đâu . Trịnh thị kia cứ đinh ninh Thái thượng hoàng băng hà rồi thì ả sẽ được quay về cung, ai dè xác Thái thượng hoàng lạnh ngắt rồi mà ả vẫn bị nhốt lại thắp hương túc trực linh cữu cùng với bọn thần thiếp cơ chứ!"
"Mà ả nào có gan dám vác mặt về cung, thế nào chẳng sợ bị nương nương trị tội c.h.ế.t. Vậy nên ả lợi dụng lúc không ai để ý, châm một mồi lửa thiêu rụi tẩm điện, tiện thể thiêu luôn cả bản thân thành tro. Chẳng biết đến cuối cùng ả có xuyên không trở lại cái thời *'hiện đại'* gì gì đó mà ả từng ba hoa không nữa."
Ta lẳng lặng mỉm cười . Xem ra , cái kiểu chìm đắm trong yêu đương mù quáng, cả đời chỉ mong đôi chim uyên ương song túc song phi kia , tuyệt đối không phải là kết cục duy nhất cho mọi câu chuyện.
Giờ phút cả nhà đoàn viên, toàn bộ hoàng t.ử hoàng tôn đều tề tựu tiến cung vấn an bái lễ.
Lại một mùa tân xuân nữa gõ cửa, đích trưởng t.ử của Cự Nhi nay đã trưởng thành. Ta cùng Tố Tố và các phi tần cũ đang rộn ràng chọn lọc người xứng đáng cho ngôi vị Thái t.ử phi tương lai.
Nhìn một loạt những bức hoạ muôn hồng nghìn tía trải trên bàn, ta khẽ xuất thần. Ta bỗng nhớ về tất cả những khởi nguồn của dĩ vãng, mọi thứ cũng đều bắt đầu vào đúng cái độ tuổi thanh xuân tươi đẹp này của ta .
Ta chợt nhớ tới những lời nói hoang đường kì dị của Trịnh Hân Du năm xưa, bèn quay sang trêu đùa cùng Tố Tố và Cảnh Dao: "Các ngươi nói xem, nếu tất cả chúng ta thực sự chỉ là những nhân vật sống trong một cuốn thoại bản, thì kẻ viết ra cuốn thoại bản này rốt cuộc là người như thế nào nhỉ?"
Cảnh Dao mỉm cười đáp lại : "Tần thiếp nhớ mang máng, ngày trước Trịnh thị từng lải nhải, nói là do một người tên *'Hồng Mông'* gì đó viết ra thì phải . Nhưng quả thực là chưa từng nghe danh nhân vật này bao giờ."
"Nếu quả thực là vậy , bổn cung đảo lại rất muốn gửi lời cảm tạ đến vị Hồng Mông này ." Ta ngước mắt nhìn ngọn nến lung linh hơi chao đảo, qua lớp rèm châu khẽ đung đưa theo chiều gió trước ngọn đèn l.ồ.ng bát giác.
Đa tạ người đã ban cho ta một kiếp nhân sinh vô cùng tỉnh táo. Đa tạ người đã không bắt ta phải đóng vai một ả *'ác nữ phụ'* mờ nhạt, mà cho ta cơ hội sống không thẹn với ngôi vị Hoàng hậu này , được đem chút sức lực nhỏ bé của mình vì nước vì dân giữa thời buổi loạn lạc.
Cả một đời này của ta , thực sự trọn vẹn và viên mãn lắm rồi .
Nếu đây chỉ là một câu chuyện, thì nó cũng đã là một hồi vãn ca vô cùng tuyệt mỹ.
**— HOÀN TẤT —**
Chaporia
Bình Luận (0)