Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đêm đến, ta vừa chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, vừa ngồi dậy, Thúy Trúc đã bước vào .
“Phu nhân, bên ngoài đang đồn đại, quân phản loạn đ.á.n.h vào rồi , đang giế-t người phóng hỏa khắp kinh thành đấy ạ.”
“Tuyết Mai, mau đỡ phu nhân, đi trốn trong mật thất.”
Ta cùng đám gia đinh trốn trong mật thất, vẫn chưa rõ quân phản loạn bên ngoài rốt cuộc là bộ hạ của ai, ta chỉ có thể lo giữ mình trước đã .
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Không lâu sau , bên ngoài mật thất vang lên động tĩnh. Đội tinh nhuệ Tạ Hoài Khanh để lại đều cải trang thành gia đinh, bọn họ nghe thấy động tĩnh bên ngoài sớm hơn ta một bước, lúc này đều lần lượt đặt tay lên chuôi kiếm, ở tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Cửa mở ra , bên ngoài không phải là quân phản loạn như mọi người dự đoán, mà là Tạ Hoài Khanh. Ta xông tới ôm lấy hắn , bỗng nhiên lại thấy không đúng.
“Hoàng thượng triệu chàng về kinh rồi ?”
Tạ Hoài Khanh nghe vậy sững người một chút, sau đó cười lắc đầu.
Ta thấy hắn vẫn còn cười , có chút bực mình , đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn .
“Không có lệnh triệu mà tự ý về kinh, là tội lớn đó, sao chàng lại đột ngột về kinh?”
Tạ Hoài Khanh lại không đứng đắn nói : “Nhớ nàng.”
Ta đẩy tay hắn ra , “Mau lên, thừa lúc hỗn loạn mau ra khỏi thành ngay trong đêm, đừng để ai thấy.”
Ta vừa nói vừa đẩy hắn ra ngoài cửa.
Hắn quay người lại , ôm lấy mặt ta , nhìn ta đầy nghiêm túc.
“Ta phải vào cung phục mệnh, nàng ở trong phủ đợi ta .”
?
Vào cung, vào cung gì chứ? Giờ này vào cung không phải là tìm chế-t sao ?
Chưa đợi ta kịp mở miệng, Tạ Hoài Khanh đã chạy ra ngoài.
Ta sững người , sau đó hiểu ra điều gì đó.
Bước ra khỏi mật thất, nghe tiếng hò hét, tiếng c.h.é.m giế-t bên ngoài phủ nhỏ dần, cho đến khi biến mất, ta mới dần dần hiểu ra .
14
Khi trời sáng, Tạ Hoài Khanh mang theo hơi má-u trở về.
Quả nhiên đúng như ta suy đoán. Tạ Hoài Khanh và mấy vị Đại tướng quân đã sớm thương nghị bí mật với Hoàng thượng. Mượn cớ quân tình biên cương khẩn cấp, điều Tạ Hoài Khanh và đám tướng quân rời khỏi kinh thành, chờ Yến Vương c.ắ.n câu.
Hoàng thượng không phải không biết dã tâm lang sói của Yến Vương, chỉ là Yến Vương vẫn án binh bất động, Hoàng thượng đang đợi, đợi một cơ hội thích hợp để có thể tiêu diệt toàn bộ bè lũ Yến Vương. Tạ Hoài Khanh đã cung cấp cơ hội đó cho Hoàng thượng.
Tạ Hoài Khanh đã sớm dâng bằng chứng Thẩm đại nhân và Yến Vương buôn lậu muối, tham ô lương thảo cứu tế lên cho Hoàng thượng. Thế là, bọn họ lập ra màn kịch này . Tạ Hoài Khanh và mấy vị tướng quân không thực sự đi biên cương, mà là mai phục gần kinh thành, chờ thời cơ hành động.
Nhưng đóng kịch phải đóng cho trót, để đ.á.n.h lừa bè lũ Yến Vương, trong đó có hai vị tướng quân đã mang quân tới biên cương thật. Mà hiện tại, hai vị tướng quân đó cũng đang trên đường mang quân về kinh.
...
Ta hơi giận, giận Tạ Hoài Khanh trước khi hành động không nói rõ với ta .
“Phu nhân, tiểu nhân xin tạ tội với người , chuyện thực sự liên quan đến cơ mật, ta không thể nói với phu nhân được , người nhà của mấy vị đại nhân cũng đều không biết chuyện, nếu ta giả vờ đến mức ngay cả phu nhân cũng không tin, thì làm sao đ.á.n.h lừa được đám người Yến Vương đó?”
“Được lắm, có lý có lẽ, không muốn tha thứ.”
Tạ Hoài Khanh nghe vậy , sát lại gần người ta , không ngừng tạ tội, khiến lòng ta ngứa ngáy.
15
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phu-quan-benh-kieu-trong-sinh-ba-lan-cuu-roi-ta/phan-8.html.]
Thánh chỉ của Hoàng thượng cũng đã hạ xuống vào ngày hôm nay. Yến Vương bị giáng làm thứ dân, giam lỏng ở biệt viện. Còn Thẩm gia, bị tịch thu tài sản và tru di tam tộc.
Chỉ là
hơi
bất lực,
người
cha ngốc nghếch của
ta
vẫn còn đang xin xỏ cho Thẩm gia,
nói
rằng Thẩm đại nhân nhiều năm lao tâm khổ tứ,
không
có
công lao cũng
có
khổ lao.
.. Thật sự ứng nghiệm câu
nói
của Tuyết Mai,
bị
người
ta
bán
rồi
mà vẫn còn đếm tiền giúp
người
ta
.
“Phu quân, hôm nay Thẩm Ý Như nói muốn gặp ta một lần . Ngày mai nàng ta phải lên đường rồi .”
“Nàng đi không ?”
“Ta muốn đi , dù sao trước kia nàng ta cũng từng đối xử chân thành với ta , hồi nhỏ cha mắng ta , cũng là nàng ta an ủi ta , khi bị con nhà quan khác bắt nạt, cũng là nàng ta ra mặt đuổi chúng đi ...”
“Ta đi cùng nàng.”
Ta nhìn thấy Thẩm Ý Như hiện giờ trong ngục t.ử tù. Khác với vẻ mặt mũi lấm lem của những tù nhân khác, nàng ta tuy mặc quần áo tù, trên mặt bẩn thỉu, tóc tai bù xù, thế nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.
“Chiêu Chiêu, muội biết không , từ nhỏ ta đã ngưỡng mộ muội . Từ nhỏ ta không có mẹ , nhìn mẹ muội chăm sóc yêu thương muội , muội biết ta ngưỡng mộ muội đến nhường nào không ?”
“Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau khi ta bảy tuổi, cha muội nói với ta muội tên là Chiêu Chiêu, muội lại nói muội tên là Chiêu Chiêu, Chiêu trong ‘chiêu lòng người yêu mến’. Muội nói rất đúng, muội quả thực rất được người ta yêu mến, lúc đó ta cứ nghĩ, trên đời này lại có một nữ hài hào phóng, đáng yêu như nàng.”
“Muội sinh ra đã tốt , lớn lên lại đẹp , cha mẹ sống chính trực, còn có huynh trưởng thương yêu, còn ta thì sao , ta chẳng có gì cả. Người mẹ thân thiết nhất với ta đã sớm không còn trên đời, cha có phu nhân mới, sớm đã ném mẹ ta ra sau đầu. Phu nhân mới là kẻ mặt từ tâm ác, bà ta giả vờ tốt với ta thì đã sao , nếu không phải năm đó bà ta và cha ta lén lút bên ngoài, làm ầm ĩ trước mặt mẹ ta , thì mẹ ta đâu có bị va chạm mà sinh non, đâu có vì băng huyết mà chế-t?”
“Ta hận ngươi, Nguyên Chiêu Chiêu, ngươi cái gì cũng có rồi , vậy mà còn muốn cướp đi Tạ Hoài Khanh, rõ ràng là ta và chàng quen nhau trước , kết quả lại là ngươi và chàng thành thân , dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà ngươi phải cướp đi mọi thứ của ta ? Ta hận ngươi, Nguyên Chiêu Chiêu.”
Ta nhìn nàng ta cứ nói mãi rồi đau khổ cúi đầu. Ta không nói gì cả, lặng lẽ nhìn nàng ta , không ngờ nàng ta lại quay sang hỏi ngược lại ta có hận nàng ta không . Ta nghĩ một lúc rồi lắc đầu
Ta và Tạ Hoài Khanh rời đi , bỏ mặc nàng ta một mình phát điên ở phía sau ...
Trong miệng nàng ta vẫn còn lảm nhảm, vì sao ngươi không hận ta , vì sao ngươi không hận ta ...
16.
“Cuối cùng tâm nguyện đã xong, có thể ngủ một giấc yên ổn rồi .”
Tạ Hoài Khanh vừa nói vừa ôm lấy ta vào lòng.
“Vất vả cho nàng rồi , gánh vác thứ nặng nề như vậy bấy lâu nay, bây giờ cuối cùng cũng có thể buông xuống.”
“Không vất vả, vì chàng , không vất vả.”
“ Đúng rồi , lời Thẩm Ý Như nói hôm nay, hai người quen nhau trước , nói đi , hai người quen nhau khi nào thế. Chàng lại như con công xòe đuôi đi quyến rũ người ta khắp nơi à .”
“Phu nhân không phải là đang ghen đấy chứ, nhưng rõ ràng là chúng ta quen nhau trước mà, được không ?”
“Thế nhưng lúc chúng ta quen nhau đã là ở hội mã cầu rồi mà.”
“Nàng quên rồi sao ? Chiêu Chiêu, năm nàng năm tuổi, ta bị cha ép đọc sách, ta phản kháng không nghe , chạy ra khỏi nhà, nàng ở nhà mình leo tường muốn trốn ra ngoài, ta vừa vặn ở dưới tường, nàng đè trúng ta . Ngay lập tức nàng nói ơn cứu mạng, nguyện lấy thân báo đáp, nàng còn nói với ta nàng tên là Chiêu Chiêu, Chiêu trong ‘chiêu lòng người yêu mến’.”
Ta cố hồi tưởng lại chuyện này trong đầu, nhưng làm thế nào cũng không thể nhớ ra .
Tạ Hoài Khanh ôm lấy ta , từng bước đi về phía giường.
“Không sao , Chiêu Chiêu, nếu nhất thời không nhớ ra cũng không sao , cả đời này ta sẽ ở bên nàng cùng nhớ.”
Nói đoạn, hắn cúi đầu hôn lên môi ta .
...
Sau một đêm, ta mệt lả nằm trong lòng Tạ Hoài Khanh, Tạ Hoài Khanh cúi đầu nhìn người nữ t.ử trong lòng mình .
“May mà kiếp này , ta đã bảo vệ được nàng. Những kiếp sau này , ta đều bảo vệ nàng.”
Hết
Chaporia
Bình Luận (0)