
Giới Thiệu
Năm mười bảy tuổi, cô mất
cha
,
là ánh sáng duy nhất dang tay đón cô về. Năm mười tám tuổi, cô vì
mà lao
biển lửa, đánh đổi đôi chân lành lặn và cả tương lai rực rỡ. Năm hai mươi bốn tuổi, cô bán
mảnh ghép cuối cùng của đấng sinh thành để cứu
khỏi vũng lầy phá sản.
Hứa Vãn dùng mười năm thanh xuân, dốc cạn tất cả những gì
để đổi lấy sự thành danh của Lâm Dịch Thần. Để
ngày
đỉnh cao,
ban cho cô một danh phận nực nội: Một cái bóng
tập tễnh giấu trong góc tối, và một câu
tuyệt tình:
"
từng bảo cô
đợi."
Cô
oán,
hận, để
chiếc nhẫn bạc cũ kỹ
lặng lẽ
lưng.
Ba năm
gặp
, cô
là kiến trúc sư
hào quang rực rỡ, bên cạnh
Lục Thời Yến trân trọng cô như báu vật. Còn
như kẻ điên quỳ sụp
mưa, cầu xin một cơ hội
đầu.
Thời vãn yến quy
— Khi thời gian
muộn, chim yến mới bay về tổ. Chỉ tiếc là, tổ ấm của cô bây giờ,
còn họ Lâm.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)