Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

[Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết : Trẫm thấy nữ nhi Thẩm gia là Thanh Uyển, phẩm hạnh đoan trang, tài hoa hơn người , thực sự là lương phối. Đặc biệt tứ hôn cho...]

Đoạn chữ phía sau bị một vệt mực đen sì che lấp mất rồi . Đúng thế, chính là bị che lấp. Trông như có ai đó lỡ tay đổ mực lên, hay là — bị sâu mọt đục khoét?

Phần quan trọng nhất là tên người được tứ hôn thì hoàn toàn không nhìn rõ.

Ngụy Triêu thong dong lên tiếng: "Năm đó đúng là Tiên Đế có ban cho trẫm và Ngũ đệ mỗi người một hôn sự, nhưng sau đó Ngũ đệ t.ử trận sa trường, hôn sự đó cũng đành thôi."

"Thẩm thị, trong di chiếu này của ngươi, rốt cuộc là ban cho trẫm, hay là ban cho Ngũ đệ đây?"

Gương mặt Thẩm Thanh Uyển hoàn toàn trắng bệch, bình luận cũng phát điên: [Cái gì cơ? Còn có cái thao tác này nữa sao ?]

[Vậy nên chính Thẩm Thanh Uyển cũng không biết mình được gả cho ai à ?]

[Vệt mực này che đúng chỗ hiểm thật đấy!]

Ta cố nhịn cười đến mức sắp bị nội thương.

Thẩm Thanh Uyển quỳ dưới đất, cơ thể lảo đảo như sắp ngã, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây rơi xuống lã chã.

"Hoàng thượng, Thanh Uyển đối với ngài là nhất mực chân tình, tuyệt không giả dối! Di chiếu này ... di chiếu này là do gia phụ trước khi lâm chung đã giao lại cho Thanh Uyển, gia phụ nói ..."

Nàng ta không nói tiếp được nữa. Bởi vì Ngụy Triêu đã lấy từ trong lòng ra một cuộn lụa màu vàng tươi khác, y hệt như vậy .

"Ngươi nói là cái này sao ?"

Hắn mở cuộn lụa kia ra , bên trên viết rõ ràng rành mạch: [Tứ hôn cho Ngũ Hoàng t.ử Ngụy Lam, chọn ngày thành hôn.] Cuối thư là ấn tín của Tiên Đế, ngày tháng cũng hoàn toàn khớp. 

Thẩm Thanh Uyển trợn tròn mắt, cả người như bị sét đá-nh ngang tai.

"Cái này ... chuyện này không thể nào..."

Ngụy Triêu lạnh lùng nhìn nàng ta : "Tiên Đế tứ hôn, luôn có hai bản giống nhau , một bản nằm trong tay người được ban, một bản lưu giữ trong kho hồ sơ của cung. Thẩm Tướng quân năm đó nhận được , chắc hẳn chính là bản đang nằm trong tay trẫm đây."

"Còn bản trong tay ngươi..."

Hắn dừng lại một chút, giọng điệu mang theo sự mỉa mai.

"Hoặc là ngươi nhớ nhầm rồi , hoặc là cha ngươi đã nhớ nhầm."

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Bình luận hoàn toàn nổ tung: [Hóa ra Thẩm Thanh Uyển cơ bản không phải vị hôn thê của bạo quân, mà là của Ngũ Hoàng t.ử sao ?]

[Ngũ Hoàng t.ử chế-t từ lâu rồi mà, vậy chẳng phải nàng ta ...]

[Thủ tiết sao ? Ánh trăng sáng biến thành góa phụ à ? Ha ha ha ha ha ha!]

Ta ngồi bên cạnh, nhìn gương mặt không còn chút hy vọng nào của Thẩm Thanh Uyển, đột nhiên thấy hơi thương hại nàng ta . Nhưng sự thương hại này chỉ tồn tại đúng ba giây.

Bởi vì Nguyệt Nhi lại lên tiếng.

Con bé chỉ vào Thẩm Thanh Uyển, dùng giọng sữa hỏi: "Phụ hoàng, di di này khóc trông xấu quá, còn xấu hơn cả lúc mẫu phi dẫm phải phân ch.ó rồi ngồi khóc lần trước nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-la-bao-boi-duoc-bao-quan-nang-niu-trong-tay/chuong-7.html.]

Này nhé, cái gì mà dẫm phải phân ch.ó rồi ngồi khóc ? Ta dẫm phải hồi nào mà khóc ?

Ngụy Triêu cúi đầu nhìn con bé: "Mẫu phi con dẫm phải phân ch.ó sao ?"

Nguyệt Nhi gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, mẫu phi nói đó là đôi giày thêu người thích nhất, khóc ròng rã suốt cả buổi chiều, còn nói là sẽ bảo ngự thiện phòng hầm hết lũ ch.ó trong hoàng cung này lên luôn."

Ngụy Triêu nhìn sang ta , ánh mắt đầy phức tạp.

Ta cười gượng vài tiếng: "Cái đó... thần thiếp lúc đó còn trẻ người non dạ , không hiểu chuyện..."

Ngụy Triêu im lặng hai giây, sau đó nói với Lý công công: "Truyền chỉ ý của trẫm, sau này xương ch.ó ở ngự thiện phòng, cứ ưu tiên mang tới cung của Quý phi trước ."

Lý công công: …

Ta: …

Thẩm Thanh Uyển: ???

Thẩm Thanh Uyển chắc hẳn cảm thấy mình bị ngó lơ, đột ngột ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ ngầu, thần sắc hung tợn.

"Hoàng thượng, từ nhỏ Thanh Uyển đã ngưỡng mộ ngài, vì ngài mà khổ công chờ đợi bao nhiêu năm, giờ đây ngài lại sỉ nhục Thanh Uyển như vậy , Thanh Uyển... Thanh Uyển thà chế-t quách đi cho xong!"

9

Nói đoạn, nàng ta đứng phắt dậy định lao đầu vào cây cột bên cạnh. Động tác nhanh nhẹn, tư thế chuẩn chỉnh, nhìn qua là biết đã có luyện tập.

Bình luận vang lên tiếng kinh hô: [Cái quái gì thế, sắp có mạng người rồi kìa!]

[Mau ngăn nàng ta lại đi chứ!]

[Chuyện này mà để xảy ra án mạng, danh tiếng bạo quân coi như tiêu tùng luôn!]

Ta theo bản năng định đứng dậy ngăn cản, nhưng lại bị Ngụy Triêu ấn tay giữ lại . Hắn thần sắc bình thản, thậm chí có chút ý vị xem kịch.

Quả nhiên, Thẩm Thanh Uyển lao đến trước cột, khi chỉ còn cách cây cột đúng ba tấc thì dừng lại một cách vô cùng vững chãi. Nàng ta quay đầu nhìn lại một cái. Phát hiện chẳng có ai ngăn cản mình , trên mặt thoáng hiện vẻ lúng túng.

Lại đợi thêm một lát, vẫn không có ai ngăn cản. Nàng ta nghiến răng, một lần nữa lao về phía cây cột, lần này khoảng cách chỉ còn đúng một tấc, lại dừng lại .

Cả đại điện im lặng như tờ. Tất cả mọi người đều trơ mắt nhìn nàng ta diễn kịch.

Gương mặt Thẩm Thanh Uyển đỏ bừng như gan lợn, đứng trước cột, đ.â.m cũng không được mà không đ.â.m cũng chẳng xong.

Bình luận cười đến phát điên: [Ha ha ha ha ha ha, đây là hiện trường chế-t cứng cực lớn gì thế này !]

[Đâm đi chứ, sao không đ.â.m nữa thế?]

[Ta đã bảo nàng ta là giả vờ rồi mà, ai thực sự muốn chế-t mà còn đi thông báo trước thế không chứ?]

Nguyệt Nhi nghiêng cái đầu nhỏ, đưa ra một câu hỏi mang tính linh hồn: "Phụ hoàng, di di này đang làm gì vậy ạ? Nàng ta đang chơi trò chơi với cây cột sao ?"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...