Để tránh sự theo đuổi, ta đã hôn khuê mật cải nam trang vào triều làm quan. Chẳng ngờ lại bị Nhiếp chính vương thầm mến ta nhìn thấy.
Sau sự việc, hắn mặt mày u ám tuyên chiến với khuê mật ta .
“Ngươi còn dám đụng vào nàng ấy nữa, ta sẽ khiến ngươi cả đời không thể thăng quan.”
Ái chà, là tình cảm song phương sao !?
Ta còn chưa kịp kích động, khuê mật đã chắn trước mặt ta , mạnh mẽ lên tiếng:
“Ngại quá, gạo đã nấu thành cơm rồi .”
1
Hôm nay trong cung thiết yến, ta được mời đến tham dự. Vừa mới bước chân vào Ngự hoa viên đã muốn chạy. Nguyên nhân không gì khác, lại đụng phải cái tên phiền phức kia . Tiểu nhi t.ử của Tướng quốc công phủ, Tiết Nhiễm, vừa nhìn thấy ta là hai mắt đã phát sáng.
Hắn ta nhướng mày, tạo ra góc hàm sắc cạnh, chặn đường đi của ta .
“Nhu Nhi, nàng có ngửi thấy mùi gì không ?”
Mẹ kiếp, lại nữa?
Ta rụt chân về phía sau , lắc lắc đầu.
Âm thanh bọt khí trầm thấp vang lên từ trên đỉnh đầu: “Là ngay khi nàng xuất hiện, không khí đều trở nên ngọt ngào.”
Ta: ...
Cứu mạng, muốn chạy.
Sau khi ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào khuê mật cải nam trang của ta , ta tiến lên ôm chầm lấy cánh tay nàng ấy .
“Lâm ca ca, huynh cũng tới rồi .”
Ta thành công dẫn lửa sang chỗ khác.
Tiết Nhiễm lập tức bị ta làm cho gấp đến mức giậm chân, hắn ta trợn to mắt nhìn bàn tay ta đang ôm khuê mật: “Nhu Nhi, nàng buông tay ra đi , ta còn chưa từng ôm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, sao có thể để tên mãng phu này ôm?”
Sau khi khuê mật Lâm Chi Ngôn nhận được ánh mắt của ta , liền cùng ta diễn kịch.
Nàng ấy ôm c.h.ặ.t lấy eo ta , mặt mày hớn hở lên tiếng: “Phó tiểu thư sớm đã tâm đầu ý hợp với ta , bọn ta là tình cảm hai bên, vì sao không thể ôm?”
Thấy hành động của nàng ấy , Tiết Nhiễm bị tức đến nghiến răng nghiến lợi, mặt ủ mày chau nói : “Nhu Nhi, ta chỉ cần một câu của nàng, đây có phải là thật không ?”
Khuôn mặt Lâm Chi Ngôn hơi nghiêng sang, sự ăn ý giữa khuê mật liền tới. Thế là, ta liền hôn lên mặt khuê mật ngay trước sự kinh hoàng của Tiết Nhiễm. Thành công khiến Tiết Nhiễm tức giận bỏ chạy.
“Hu hu hu, kỹ thuật tán gái đều là lừa người , đồ l.ừ.a đ.ả.o, đều là đồ l.ừ.a đ.ả.o...”
Sau khi hắn ta đi , ta mới thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng thoát được rồi .”
Lâm Chi Ngôn ôm cánh tay, nhướng mày với ta : “Có ta ở đây, không có bất ngờ gì đâu .”
Sau khi yến tiệc bắt đầu, Tiết Nhiễm không còn tiến tới bên cạnh ta nữa. Ta chỉ thấy ngay cả không khí cũng trở nên yên tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-va-khue-mat-oan-gia-cua-ta/chuong-1.html.]
Còn chưa kịp cảm thán xong, đã thấy Nhiếp chính vương Tiêu Diễn Chi mặt mày u ám đi vào . Biểu cảm trên mặt như thể người trong phòng đều nợ hắn mấy vạn lượng.
Áp lực lạnh lẽo ập đến phía mỗi
người
bọn
ta
.
Tiết Nhiễm
không
nhịn
được
mà hắt
hơi
một cái.
Thế là, bước chân hắn khựng lại , dừng trước mặt Tiết Nhiễm: “Thân thể không tốt thì không cần gắng gượng đến dự tiệc, cấm túc một tháng ở nhà nghỉ ngơi cho tốt .”
Tiết Nhiễm:...
Ai cũng biết , Tiết Nhiễm cực kỳ ồn ào, điều này đối với hắn ta mà nói là một đả kích chí mạng.
Lâm Chi Ngôn nhìn Tiết Nhiễm với vẻ hả hê, ngay lập tức chớp mắt với ta .
Không ngờ giây tiếp theo, Tiêu Diễn Chi đã dừng lại trước mặt nàng ấy . Đôi mắt phượng mang theo hàn quang, nhìn chằm chằm vào nàng ấy .
Một lúc lâu sau , Tiêu Diễn Chi mới lên tiếng: “Tự mình trao nhận, phạt ba tháng bổng lộc.”
Ta: !
Khuê mật oan gia: ?
2
Sau khi ra khỏi hoàng cung, Lâm Chi Ngôn hoàn toàn sụp đổ: “Bổng lộc của ta hu hu hu...”
Ta vỗ nhẹ lên lưng nàng ấy , an ủi trái tim bị tổn thương của nàng ấy : “Được rồi được rồi , đều là lỗi của ta , ta bù cho ngươi, không khóc nữa có được không ?”
Còn chưa đợi nàng ấy trả lời, sau lưng lại truyền đến giọng nói mỉa mai lạnh lùng: “Phạt có chút bổng lộc đã như thế này , một chút phong thái đại trượng phu cũng không có .”
Thấy Lâm Chi Ngôn định tiến lên, ta vội kéo nàng ấy lại nhỏ giọng nói : “Đừng chọc hắn , ngươi không cảm thấy sao , tâm trạng hắn hôm nay không tốt , như thể ăn phải đạn pháo vậy , gặp ai người đó chế-t.”
Nhìn bóng lưng của hắn , Lâm Chi Ngôn gật đầu tỏ ý đồng tình, sau đó không nhịn được mà chê bai: “Chỉ với cái tính cách này , không biết cô nương nhà ai xui xẻo cuối cùng sẽ gả cho hắn , ngươi nói có phải không , Nhu Nhi?”
Ta do dự một chút rồi cuối cùng cũng phụ họa gật đầu.
Bóng lưng Tiêu Diễn Chi cưỡi ngựa đằng xa dường như khựng lại , hắn quay đầu lại , đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía bọn ta . Ta cùng Lâm Chi Ngôn run cầm cập, may mà hắn không phát tác nữa.
Sau khi Tiêu Diễn Chi rời khỏi tầm mắt của bọn ta . Lâm Chi Ngôn nắm lấy tay ta , không nhịn được mà sát lại gần ta .
“Chúng ta lâu rồi không gặp, hay là đêm nay ngươi ngủ cùng ta nhé?”
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Nàng ấy và nhà ta là thế giao, cha mẹ ta tất nhiên biết nàng ấy là nữ giả nam trang tòng quân. Thế là ta để thị nữ bên cạnh mang tin về, đêm nay ta không về nhà nữa.
Lâm Chi Ngôn và ta ba năm không gặp, tất nhiên là có một đống chuyện muốn nói .
Lúc đó ta đang lăn lộn trên giường của nàng ấy , nàng ấy vừa định ngồi xuống bên cạnh ta , thì ngoài cửa truyền đến lời bẩm báo của hạ nhân:
“Trong cung triệu tập khẩn cấp, gọi Tướng quân vào cung.”
3
Sáng sớm ngày hôm sau , ta chải chuốt xong xuôi, Lâm Chi Ngôn mới về phủ.
Chaporia
Bình Luận (0)