Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Do đó nàng ấy không nhịn được mà đáp trả: "Nhiếp chính vương ngài là giống cua sao , mà quản rộng thế?"
Tiêu Diễn Chi lạnh lùng lên tiếng: "Nàng là nữ nhân của ta , nếu ngươi còn dám chạm vào nàng một lần nữa, có tin ta khiến ngươi cả đời này không thăng quan nổi không ?"
Bầu không khí tức khắc trở nên giương cung bạt kiếm, Lâm Chi Ngôn nghe rõ lời hắn nói thì không nhịn được cười khẩy một tiếng.
"Mới có ba tháng không gặp, còn học được cả trò tổng tài bá đạo này cơ đấy. . . . . ."
Nàng ấy một mực khoác lấy bả vai ta : "Nữ nhân của ngươi? Thật ngại quá, bổn tướng quân đã nhanh chân đến trước , gạo nấu thành cơm rồi ."
Cổ ta cứng đờ, lặng lẽ quay sang nhìn nàng ấy .
Sắc mặt Tiêu Diễn Chi trắng bệch cắt không còn giọt m.á.u, lộ ra sát khí nồng đậm.
Nàng ấy vỗ vỗ bả vai ta , cười ngốc với ta .
Thấy ta mãi không đưa ra phản ứng, nụ cười của nàng ấy đông cứng lại .
Lâm Chi Ngôn dường như đã phản ứng ra điều gì đó, nàng ấy điên cuồng nháy mắt ra hiệu.
Lâm Chi Ngôn: (Nhe răng liếc nhìn Tiêu Diễn Chi một cái) Không phải chứ? Ngươi thật sự quyến rũ được hắn rồi à .
Ta: (Nhắm mắt lại ) Đúng vậy .
Lâm Chi Ngôn: (Trợn tròn mắt) Chuyện quan trọng như vậy giờ mới nói với ta ?
Ta: (Mím môi nghiêng đầu) Làm gì có cơ hội gặp mặt đâu .
Lâm Chi Ngôn: (Hít vào một hơi thật sâu) Cho nên hắn cứ luôn nhắm vào ta , còn phái ta đến sa mạc hứng gió thổi, là vì nguyên nhân này ?
Ta: (Trợn to mắt) Hình như. . . có thể. . . là vậy đó.
Lâm Chi Ngôn: (Híp mắt lại ) Nếu là nguyên nhân này , vậy thì hắn tiêu đời rồi .
Ta: (Điên cuồng lắc đầu) Tỷ muội tốt ơi, nghĩ sai hướng rồi , hiện tại là ngươi tiêu đời rồi mới đúng.
Tín hiệu nhanh ch.óng tiếp nhận xong xuôi.
Tiêu Diễn Chi đ.ấ.m một cú vào mặt nàng ấy , m.á.u mũi tức khắc chảy ra .
Ta vội vàng chắn ở trước mặt Lâm Chi Ngôn: "Ngài đừng đ.á.n.h, không liên quan đến nàng ấy ."
Tiêu Diễn Chi cười khinh miệt, khó khăn thốt ra mấy chữ này : "Không liên quan đến hắn ?"
Hắn cười khổ, cả người trong nháy mắt suy sụp tột cùng.
"Sau khi hắn về kinh, ta canh chừng c.h.ặ.t chẽ như thế, nàng nói xem, ta đã để hắn lách được vào chỗ trống từ lúc nào?"
Lúc này người xung quanh đã dần đông lên, cảnh tượng họ nhìn thấy chính là như thế này .
Lâm Chi Ngôn muốn mở miệng biện bạch thay ta , ta lập tức giữ c.h.ặ.t lấy nàng ấy .
Tiêu Diễn Chi nhìn ta một cái thật sâu: "Đã như vậy , hôn sự này liền không tính nữa."
Hắn đem thánh chỉ trong n.g.ự.c ném mạnh trước mặt ta , rồi thất hồn lạc phách rời đi .
11
Ta
ta
cũng chẳng còn tâm trí
đâu
mà ăn tiệc, dứt khoát rời cung
trước
, vô thức thế nào
lại
bước đến
trước
cửa phủ Nhiếp chính vương.
Ta ngửa đầu nhìn tấm biển bài vị to lớn, trong lòng nhất thời cũng không biết phải đối mặt ra sao .
Nếu như nói cho hắn biết Lâm Chi Ngôn là nữ t.ử, cũng chẳng có gì đảm bảo hắn sẽ giữ kín bí mật này .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-va-khue-mat-oan-gia-cua-ta/chuong-6.html.]
Chuyện này liên quan đến tính mạng cả nhà Lâm Chi Ngôn, ta không thể đ.á.n.h cược.
Nhưng nếu không nói , ta và hắn coi như triệt để kết thúc.
Ta ngồi trên bậc thềm giằng xé một hồi lâu.
Trên đường lớn, những người qua lại dường như đã biết đến chuyện ngày hôm nay.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
"Nghe nói gì chưa , vị Nhiếp chính vương điện hạ cao cao tại thượng kia thỉnh chỉ ban hôn, kết cục cô nương nhà người ta lại có người trong lòng rồi ."
"Tuy rằng người kia là một vị tướng quân, nhưng chẳng cao bằng Nhiếp chính vương, cũng chẳng đẹp bằng Nhiếp chính vương."
"Cô nương kia mắt mù rồi , thế mà không chọn Nhiếp chính vương, lại đi chọn một củ khoai tây như thế."
. . . . . .
Ta lắng nghe những lời bàn tán của họ, chẳng biết từ lúc nào đêm đã về sâu.
Gió thu hiu hắt, ta ôm c.h.ặ.t lấy chính mình , không nhịn được mà hắt hơi một cái.
Có người choàng lên từ phía sau người ta một chiếc áo choàng dày .
"Ta đếm tới ba, nếu nàng còn không rời đi , ta sẽ cưỡng ép yêu đấy."
Nghe thấy giọng nói của Tiêu Diễn Chi, ta đột nhiên ngẩng đầu lên.
"Một."
Ta đứng bật dậy.
"Hai."
Ta ôm c.h.ặ.t lấy hắn .
"Ba."
Ta đặt lên môi hắn một nụ hôn.
Tiêu Diễn Chi ghì c.h.ặ.t lấy ta , như muốn khảm sâu ta vào trong cơ thể hắn .
"Ta đã suy nghĩ kỹ rồi , cảm thấy nếu nàng đã đuổi theo đến tận nơi này , vậy thì ít nhất trong lòng nàng cũng có một vị trí nho nhỏ dành cho ta . Tuổi trẻ ngông cuồng, cướp cò sa chân là điều khó tránh khỏi. . . . . ."
"Đây là cơ hội cuối cùng ta dành cho nàng, rốt cuộc nàng có muốn gả cho ta hay không ?"
Ta ôm c.h.ặ.t lấy hắn , khóe mắt không kìm được mà rơm rớm lệ: "Muốn."
Hán bế ngang ta lên, ngay sau đó liền sải bước đi vào trong phủ: "Vậy thì những chuyện còn lại cứ giao cho ta ."
Đêm nay gió cuốn mây vần, lòng người bất an.
Trong dân gian có lời đồn đại rằng, Nhiếp chính vương Tiêu Diễn Chi phẫn nộ khôn cùng, ngay đêm đó đã cưỡng chế bắt nữ nhân kia về phủ.
Lại nghe nói giữa đêm khuya, Lâm phủ xuất hiện một toán thích khách, bắt Tướng quân Lâm Chi Ngôn đi .
12
Tiêu Diễn Chi đóng gói Lâm Chi Ngôn tống vào hoàng cung ngay trong đêm, còn ta thì bị hắn giam lỏng ở trong phủ, cả ngày ở bên nhau để bồi dưỡng tình cảm.
Sự sủng ái của tổng tài bá đạo quả thực không ai có thể kháng cự nổi.
Ta nói ta thích hoa hải đường, ngày thứ hai toàn bộ hoa trong Vương phủ đều biến thành hải đường.
Chaporia
Bình Luận (0)