
Giới Thiệu
Ngày Hạ Ninh phát hiện bạn trai
nhân viên văn phòng nghèo như
vẫn
… là
lúc cô đang
van xin với nhân viên thu phí bệnh viện vì thiếu đúng ba triệu tiền viện phí cho
.
Hành lang bệnh viện lúc đó
đông.
Cô mặc đồng phục quán cà phê còn
kịp
, tóc rối vì chạy xe ngoài trời mưa, trong túi chỉ còn hơn bốn trăm nghìn tiền mặt.
Nhân viên thu ngân
cô đầy khó xử:
“Cô gái, viện phí hôm nay
đóng
mới tiếp tục điều trị
.”
Hạ Ninh đỏ mắt gật đầu liên tục.
“Cho
thêm một tiếng
?”
“Bạn trai
đang
vay tiền
…”
Cô
run tay gọi điện cho Lục Đình Xuyên.
đầu dây bên
vẫn
bắt máy.
Suốt ba năm yêu
, cô luôn
cuộc sống của
dễ dàng.
Anh
gia đình phá sản.
Mẹ bệnh nặng.
Bản
trả nợ.
Cho nên cô
từng trách
nghèo.
Ngược
còn liều mạng kiếm tiền cùng
.
Có
cô
liên tục ba công việc đến mức sốt cao
nhập viện,
ôm cô đỏ mắt
:
“Sau
tiền
nhất định sẽ
để em khổ nữa.”
Khi đó Hạ Ninh còn
bảo:
“Vậy
nhớ nuôi em đó.”
Cô thật sự tin hai
chỉ cần cố gắng thì cuộc sống sẽ
lên.
Cho đến mười phút
…
Một đoàn
mặc vest đen vội vàng bước
bệnh viện.
Người đàn ông
giữa đám đông
xuất hiện,
bộ ban giám đốc bệnh viện lập tức
dậy cúi đầu.
“Lục tổng.”
Hạ Ninh theo bản năng
đầu
.
Rồi cả
chết lặng.
Là Lục Đình Xuyên.
Không còn áo sơ mi cũ.
Không còn dáng vẻ mệt mỏi thường ngày.
Người đàn ông cô quen đang mặc vest cao cấp
may riêng, cổ tay là chiếc đồng hồ cô từng thấy
tạp chí tài chính với giá đủ mua vài căn nhà.
Mà vị viện trưởng
nãy còn lạnh nhạt với cô…
Lúc
cúi
đầy kính cẩn:
“Lục tổng, phòng VIP
chuẩn
xong cho phu nhân
ạ.”
Khoảnh khắc
, đầu óc Hạ Ninh
trống rỗng.
Cô
giữa hành lang bệnh viện đông
, cảm giác
giống như một trò
.
Ba năm qua…
Cô thức tới ba giờ sáng
thêm để trả tiền thuê nhà.
Cô tiết kiệm từng đồng vì sợ
áp lực.
Ngay cả đôi giày hơn một triệu cô thích
lâu cũng
dám mua.
Bởi cô nghĩ bạn trai
thật sự đang sống cực khổ.
hóa
…
Người duy nhất sống khổ trong mối quan hệ
từ đầu đến cuối chỉ
cô.
Ánh mắt hai
chạm
giữa hành lang bệnh viện.
Sắc mặt Lục Đình Xuyên gần như
đổi ngay lập tức.
“Ninh Ninh…”
“Em
giải thích.”
Anh bước nhanh về phía cô.
Hạ Ninh
lùi về
một bước.
Cô
đàn ông
mặt
lâu.
Lâu đến mức mắt bắt đầu đỏ lên.
Rồi mới khẽ hỏi:
“Ba năm nay…”
“Rốt cuộc câu nào của
là thật?”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)