20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

11.

Trong phòng có một khoảnh khắc yên lặng.

Những hạt mưa nhỏ xen lẫn tuyết nhẹ nhàng va vào kính cửa sổ.

Gió lạnh bên ngoài gào thét.

Ánh đèn trong phòng ấm áp và sáng rõ.

Tạ Tri Triệt khựng lại một chút rồi buông tay ra .

Cổ tay bỗng trở nên nhẹ hẫng.

Tôi còn chưa kịp nói gì, Tạ Tri Triệt đã lên tiếng trước .

“Anh trai anh sắp về rồi .”

Anh quay mặt đi .

“Lúc đính hôn trước đây, gia đình anh vốn sắp xếp để anh trai anh đính hôn với em.”

“Người nhà em cũng nhắm đến anh ấy .”

“ Nhưng anh trai anh không biết , anh đã giấu anh ấy —”

Tôi cắt ngang.

“Em biết mà.”

Tôi nhìn anh , nói rất tùy ý: “Họ chọn anh trai anh , nhưng em từ chối.”

“Em chọn anh .”

Trong phòng lại rơi vào im lặng.

Tạ Tri Triệt không thể tin nổi ngẩng đầu nhìn tôi .

Rồi lặp lại .

“Chọn anh ?”

“Em chọn anh ?”

Tôi nhìn anh từ trên xuống dưới , hơi nhíu mày: “Anh không biết à ?”

“Họ đưa ảnh của anh và anh trai anh cho em chọn, nói chọn anh trai anh thì tốt hơn.”

“Anh trai anh lớn tuổi hơn, lại tiếp quản phần lớn sản nghiệp trong nhà.”

“Ổn định, tính cách tốt , không có tin đồn, bảo em cân nhắc.”

“ Nhưng em không đồng ý.”

Tôi hơi buồn cười : “Không thì anh nghĩ vì sao chúng ta đính hôn?”

Tạ Tri Triệt ngây ra .

Đây là lần thứ hai trong nhiều năm tôi thấy biểu cảm “đơ như ngỗng” trên mặt anh .

“Vậy… vì sao em chọn anh ?”

Tạ Tri Triệt nuốt khan, giọng khô khốc hơi run.

“Lĩnh vực anh quản lý còn chưa kiếm được bằng một nửa anh trai anh .”

Nói xong còn bổ sung:

“Dù anh trẻ hơn một chút, cũng đẹp hơn một chút.”

“Học vấn cũng cao hơn một chút.”

Tôi : “……”

Tôi đi đến sofa, tiện tay cầm áo khoác của anh .

Từ trong túi rơi ra một chiếc móc khóa.

Là một món đồ len nhỏ xấu xí.

“Bởi vì—”

Tôi nghĩ một chút.

“Vì chúng ta từng là bạn học, với lại anh cũng khá đẹp trai.”

Câu trả lời rõ ràng nằm ngoài dự đoán của anh .

Anh đợi một lúc lâu, vẫn không nghe thêm gì.

“Hết rồi à ?”

Tạ Tri Triệt vô cùng chấn động.

Lại hỏi: “Không còn gì khác sao ?”

Tôi suy nghĩ thêm:

“Vì lúc thấy ảnh em cảm thấy hơi quen, như đã từng gặp ở đâu đó.”

Với người đẹp trai.

Tôi luôn có cảm giác như đã từng gặp lại sau nhiều năm xa cách.

Tạ Tri Triệt bó tay.

Anh ngồi sát bên tôi , khó chịu nói :

“Đương nhiên từng gặp, hồi cấp ba em còn tặng anh chocolate.”

“Còn xin WeChat anh .”

“ Nhưng sau khi kết bạn không lâu thì em xóa anh .”

Hình như đúng là có chuyện như vậy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cap-doi-oan-gia-bo-2/chuong-6.html.]

Tôi áy náy nói : “Xin lỗi , em có thói quen dọn bạn bè thường xuyên.”

Có lẽ bị ảnh hưởng bởi Trang Du.

Trong chuyện theo đuổi người khác, tôi chỉ hứng thú được ba phút.

Tự vui là được , còn bước tiếp theo thì quên sạch.

Hai người lại rơi vào im lặng.

Tôi thấy anh cúi mắt, không biết đang nghĩ gì.

Trông giống một chú ch.ó bị bỏ rơi.

“Ngày 5 tháng 12, anh không có kế hoạch chứ?”

Tôi đột nhiên lên tiếng.

Tạ Tri Triệt quay đầu nhìn tôi , như chưa hiểu ý.

“Em tặng lại anh một món quà sinh nhật, coi như quà gặp mặt.”

Tôi đưa tay về phía anh :

“So với quà của anh , cái móc len kia đúng là hơi không ra gì.”

“Trả lại em đi .”

“Mẹ em quên nói trước về chuyện gặp mặt, nên hôm đó em vừa xuống máy bay đã đi gặp anh rồi .”

Tạ Tri Triệt vội vàng nắm c.h.ặ.t móc khóa trong tay.

Anh lắp bắp:

“Không cần, anh thấy… khá, khá dễ thương.”

Nói xong lại hỏi:

“ Nhưng sao em biết sinh nhật anh ?”

“Anh chưa từng nói với em mà.”

Tôi cúi mắt nhìn điện thoại.

“Em xem chứng minh thư của anh , trong hồ sơ bài đăng cũng là ngày đó.”

“Để chắc chắn em còn hỏi thêm Lý Chiêu Ngôn.”

Tôi cười đưa điện thoại cho anh xem.

“Lý Chiêu Ngôn nói ngày đó chính là sinh nhật anh .”

“Em vừa đặt chiếc đồng hồ anh muốn gần đây.”

“ Đúng ngày sinh nhật thì có thể nhận hàng.”

Tạ Tri Triệt nhìn tôi .

Đột nhiên anh cúi người ôm lấy tôi , vùi mặt vào cổ tôi .

Không nói gì.

Tôi khẽ vỗ lưng anh :

“Giờ còn buồn nữa không ?”

“Em cũng đâu có hủy đính hôn, anh lo lắng gì chứ?”

“Còn lên mạng đăng bài nữa? Anh xem mấy người dưới đó bày mưu gì kìa.”

Anh vẫn không ngẩng đầu.

“Là Lý Chiêu Ngôn nói trên đó có thể học được thứ gì đó.”

“Anh cũng không dùng mấy app đó thường xuyên.”

Anh nói , hơi thở phả lên cổ tôi , ngứa ngáy khó chịu.

Tôi vừa vỗ lưng anh vừa nói :

“Là do Trang Du có thủ đoạn, cô ấy biết ‘thuần ch.ó’, em thì không .”

Tạ Tri Triệt bật cười khẽ.

“Anh thấy em học được rồi .”

Tôi không nghe rõ: “Gì cơ?”

Tay phải đột nhiên bị nắm lấy.

Anh ghé sát tai tôi , khẽ cười :

“Trang Du không nói với em sao ? Trước khi thuần ch.ó phải cho chút lợi ích.”

“Nếu không thì ch.ó sẽ không nghe lời.”

Vừa dứt lời, tay anh đã chậm rãi siết lấy eo tôi .

Kéo nhẹ một cái, tôi ngã vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh .

Tôi tròn mắt: “Anh không phải nói vết thương đau sao ?”

Tạ Tri Triệt cúi mắt nhìn tôi , khẽ cười .

Một nụ hôn nhẹ nhàng đã rơi xuống.

Cảm giác mềm mại, ấm áp.

“Trang Du không nói với em sao ?”

“Có những lúc, ch.ó cũng biết nói dối.”

Hoàn.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...