Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Ai mà chẳng có lúc dậy thì thầm thương trộm nhớ một người ? Hơn nữa, lần đầu tiên của anh chẳng phải đều dành cho em sao ?"
"Lúc đó anh còn nhỏ, cứ ngỡ mình thích cô ta , sau này kết hôn rồi cũng quên bẵng chuyện đó đi ."
"Không ngờ trọng sinh về, em lại đi gán ghép anh với cô ta ."
Tôi sờ mũi, quyết định không truy cứu chuyện quá khứ nữa.
"Anh quay lại từ lúc nào?"
"Vài ngày trước , lúc nghe tin em gặp t.a.i n.ạ.n giao thông."
Nói vậy có nghĩa là, chàng thiếu niên của tôi không còn nữa?
Tạ Quan Lạn hiện tại là lão già cổ hủ đã cùng tôi đi hết cả đời, định mệnh lại lặp lại một lần nữa sao ?
Thoáng thấy tối sầm mặt mũi, tôi tốt bụng nhắc nhở anh : "Khó khăn lắm mới được sống lại một đời, anh không thử đổi vợ khác xem, biết đâu Bạch Vi Vi lại hợp hơn?"
Tạ Quan Lạn lắc đầu: "Không, anh chỉ cần em."
Nói xong lập tức nhạy bén nhận ra điều bất thường: "Sao thế, em muốn đổi chồng à ?"
Tôi chột dạ rụt cổ lại .
Nói sao nhỉ, lúc trước đúng là có ý định đổi thật.
*
Tốt nghiệp đại học, tôi và Tạ Quan Lạn lại kết hôn.
Nhưng khác với sự kín tiếng của kiếp trước , lần này anh đã cho tôi một đám cưới hoành tráng và khó quên.
Cổ phiếu tôi mua đã tăng giá gấp vô số lần , tôi trở thành nữ tỷ phú của Nam Thành.
Ngày kết hôn, Tạ Quan Lạn bị trêu chọc là kẻ ăn bám vợ. Anh chẳng hề phủ nhận, chỉ cười cười vô tư: "Dù sao dạ dày tôi cũng không tốt , ăn cơm mềm chút cho dễ chịu."
Sau khi kết hôn, Tạ Quan Lạn càng trở thành người chồng mẫu mực.
Lời đường mật nói cả rổ, đi đâu cũng nhớ đến tôi .
Chúng tôi sinh được hai con trai một con gái, chẳng mấy chốc các con kết hôn rồi lại có cháu.
Năm năm mươi tuổi, trí nhớ của tôi bắt đầu giảm sút.
Tạ Quan Lạn đưa tôi đi khám bác sĩ, nói là bệnh Alzheimer do di chứng từ vụ t.a.i n.ạ.n giao thông năm xưa.
Nếu can thiệp tốt thì có thể sống thêm mười mấy năm.
Nhưng rõ ràng, tôi không được may mắn cho lắm.
Tốc độ phát bệnh nhanh hơn người khác gấp nhiều lần .
Năm năm mươi ba tuổi, tư duy hoàn toàn hỗn loạn.
Tạ Quan Lạn cũng từ chức ở hội đồng quản trị, chuyên tâm ở bên cạnh tôi .
Trí nhớ của tôi đã thoái hóa về lúc bốn năm tuổi.
Thấy anh là tôi hỏi: "Tại sao mẹ không đến đón con, có phải vì con không ngoan không ?"
Tạ Quan Lạn dỗ dành: "Không có , Nguyệt Nguyệt rất ngoan."
"Vậy tại sao họ đều bỏ rơi con?"
"Bởi vì họ không có lương tâm."
Tôi không hiểu lương tâm là gì, mơ mơ màng màng lại hỏi: "Tạ Quan Lạn kết hôn với tôi , anh ấy không vui."
Tạ Quan Lạn đang bóc quýt, nghe vậy bèn nhét một múi vào tay tôi : "Anh ấy vui chứ, anh ấy đã vất vả dò hỏi tung tích của em chỉ để được kết hôn với em. Chỉ là anh ấy vụng về, lúc đó không nhìn rõ lòng mình thôi."
Tôi ủ rũ: " Nhưng em không đáng để người ta thích."
"Không phải , Nguyệt Nguyệt của chúng ta là em bé tốt nhất trên đời, ai cũng thích em cả."
"Anh lừa tôi , Tạ Quan Lạn không thích em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/giup-chong-theo-duoi-bach-nguyet-quang-ket-qua-anh-lai-gian-roi/chuong-8.html.]
"Anh
ấy
thích em,
anh
ấy
yêu em.
"
Cuộc đối thoại lặp đi lặp lại như bánh xe quay , mỗi ngày đều diễn ra vô số lần .
Cho đến cuối cùng khi tôi không thể ngồi dậy được nữa, Tạ Quan Lạn vẫn tựa vào đầu giường tôi lặp lại , hết lần này đến lần khác, cho đến khi lá thu rụng sạch.
Tôi chìm vào giấc ngủ ngàn thu vào mùa đông năm ấy .
Ngoại truyện của Tạ Quan Lạn
Thực ra ngày chuyển trường không phải lần đầu tiên Tạ Quan Lạn gặp Tô Hàm Nguyệt.
Ngay ngày nhà họ Tạ chuyển nhà, anh đã nhìn thấy cô.
Một cô bé gầy gò nhỏ thó, ngậm một miếng bánh quy, chưa kịp ăn được mấy miếng đã bị mẹ ruột đuổi đ.á.n.h.
Tóc mái dài thật dài, đầu cúi gằm xuống, không biết đang nghĩ gì, trông đáng thương vô cùng.
Mẹ Tạ cũng nhìn thấy, thở dài một tiếng: "Nhà họ Tô này , đúng là trọng nam khinh nữ đến mức vô lý. Mẹ nghe hàng xóm nói đứa con gái này bị vứt ở nhà ông bà nội nuôi đến năm tuổi mới đón về, mang về không đ.á.n.h thì cũng mắng, nuôi đứa trẻ thành ra khép nép nhút nhát thế kia ."
Tạ Quan Lan lúc đó chỉ cảm thấy, Tô Hàm Nguyệt giống như một chú mèo nhỏ.
Không ngờ khi gặp lại , cô như biến thành người khác.
Tóc mái đều được buộc hết ra sau đầu, mái tóc ngắn lởm chởm như ch.ó gặm cực kỳ phong cách.
Đặc biệt nhất là đôi mắt ấy , Tạ Quan Lan luôn cảm thấy ánh nhìn đó rất quen thuộc, không biết đã từng gặp ở đâu .
Cho đến khi về nhà tắm rửa vào buổi tối, đối diện với gương, anh nhìn thấy đôi mắt của chính mình .
Trái tim không kìm được mà run rẩy.
Trên đời này , lại có chuyện trùng hợp đến thế.
Từ đó về sau , Tạ Quan Lan bắt đầu không tự chủ được mà để mắt đến cô.
*
Từ lúc nào anh nhận ra tâm ý của mình nhỉ?
Tạ Quan Lan cảm thấy, cũng khá sớm.
Khi anh nhìn thấy Tô Hàm Nguyệt và Đàm Hy Lễ kề đầu sát tai không biết đang nói chuyện gì, mùi giấm chua trong lòng không ngừng trào dâng.
Dù chưa từng yêu đương, anh cũng hiểu đây chính là đang ghen.
Tạ Quan Lan thầm nghĩ, nên tỏ tình thế nào cho hợp lý.
Kết quả là con bé ngốc này lại liều mạng đẩy anh sang bên cạnh người khác, cứ như thể nếu anh bỏ lỡ Bạch Vi Vi thì sẽ là một điều hối tiếc lớn lao lắm vậy .
Cho đến tận nhiều năm sau , Tạ Quan Lan trọng sinh biến mất, để lại một người mang ký ức của cả hai kiếp, anh mới mơ hồ hiểu ra tại sao mình luôn không kìm lòng được mà muốn đối tốt với Tô Hàm Nguyệt thêm chút nữa, rồi lại tốt thêm chút nữa.
Khi hai người ở bên nhau , họ giống bạn bè, giống chiến hữu, duy chỉ không giống vợ chồng.
Tô Hàm Nguyệt chưa bao giờ đề cập đến những nhu cầu về mặt tình cảm, thế nên Tạ Quan Lan của kiếp trước cũng chưa từng đáp lại , cứ thế sống một đời vội vã mà đầy tiếc nuối.
May mà kiếp này anh đã sớm tỉnh ngộ.
May mà Tạ Quan Lan thời trẻ không cố chấp đến thế, anh đã nồng nhiệt trao cho Tô Hàm Nguyệt toàn bộ tình yêu, hai người ở bên nhau , biết cãi vã, biết ghen tuông, biết đùa giỡn, ngọt ngào như bao cặp tình nhân bình thường khác.
Đến khi Tạ Quan Lan lúc già chiếm giữ cơ thể này , anh nhìn họ cùng nhâm nhi hồi ức, nắm tay nhau tiến bước, vẫn ôn hòa như cũ nhưng lại pha thêm chút ấm áp nồng đượm, không thể tách rời.
Ngày Tô Hàm Nguyệt qua đời, Tạ Quan Lan lúc già cũng đi theo.
Trước khi đi , anh nói : "Cảm ơn."
Khi mở mắt ra lần nữa, trong phòng im phăng phắc, chỉ còn lại đường thẳng tắp trên màn hình máy móc.
Tạ Quan Lan đứng dậy, đặt một nụ hôn lên người nằm trên giường bệnh.
"Anh yêu em, Nguyệt Nguyệt."
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)