
Giới Thiệu
Khi
của phủ Thừa tướng đánh đuổi
khỏi cửa, giữa cơn mưa tầm tã bệnh đến mức tưởng như sắp chết, thì
một
thư sinh
nhặt
về nhà.
Chàng
chê
bẩn thỉu, cũng
chê
ngốc nghếch, chỉ im lặng
một lời mà chăm sóc cho
, trông
còn giống một kẻ câm hơn cả
.
Khi vết thương
lành lặn,
chuẩn
từ biệt
thư sinh,
liền
ngoài để sắm sửa hành lý cho
, nhưng
suốt một đêm
về.
Lúc
tìm
, mới phát hiện
đánh gãy cả hai chân, vứt
đường chờ chết.
Chàng
thấy
, ánh mắt thẫn thờ trong chớp mắt,
mặt hiện lên vài phần tiếc nuối.
"Chi Chi,
nàng
? Nàng nên
mới
."
Ta cũng tự hỏi,
.
Chắc là trong lòng vẫn còn sót
chút lương tâm, khiến
thể bước tiếp,
thể trốn tránh thị phi.
Ta kéo
về nhà, dốc lòng chăm sóc.
Chẳng bao lâu
,
bình phục, cả
và
đều
nhắc
chuyện rời
nữa.
Về
,
vinh quy bái tổ, đạt danh hiệu Trạng nguyên trong kỳ điện thí, tiền đồ rộng mở, công thành danh toại ngay
mắt.
Thế nhưng
quỳ xuống cầu xin bệ hạ điều tra rõ vụ án Thái tử
phế năm xưa.
Bệ hạ nổi lôi đình, tống
ngục tối,
đày
biên cương.
Ta
tiền,
ngục tối, chỉ
thể đợi ở cổng thành, hy vọng
thể gặp
để hỏi xem rốt cuộc chuyện
là thế nào?
đợi qua bao nhiêu ngày đêm, vẫn
đợi
.
Sau đó nữa,
tiến cung
bạn
bên cạnh Ngũ công chúa.
Đến lúc
mới
, năm đó trong ngục tối
một vị thư sinh
lấy cái chết để tỏ lòng kiên định, đập đầu chết
bức tường loang lổ vết máu của ngục tù, bảo
tự nhiên
lính canh áp giải phạm nhân rời khỏi cổng thành.
Tống Độc Hạc mà
tuyệt đối
kẻ liều mạng, càng
dễ dàng tìm đến cái chết như
.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)