Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trình Dã có lẽ cũng không ngờ tôi lại trả lời dứt khoát đến thế, thần sắc hắn lộ rõ vẻ ngưng trọng. Tôi không nhìn hắn nữa, mà dời mắt sang dải lục lạc trong tay Lục Trầm Chu. Gió thổi qua, tiếng chuông bạc kêu lăng lăng.
Đứng giữa hai người họ, lòng tôi bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng lạ thường. Trình Dã nghĩ rằng tôi chỉ đang làm loạn, đang khóc lóc để chờ hắn quay lại dỗ dành. Hắn đã nhầm to rồi . Một khi hắn đã coi lời thề định tình là trò đùa, tôi sẽ cho hắn biết thế nào là cái giá của sự tuyệt tình thực sự.
Tôi giơ tay, đón lấy dải lục lạc từ tay Lục Trầm Chu. Kim loại lạnh buốt chạm vào lòng bàn tay khiến tôi khẽ rùng mình . Không gian xung quanh im bặt trong một giây, rồi ngay sau đó, đám đông nổ ra một trận xôn xao còn dữ dội hơn lúc nãy.
"A Nguyệt nhận rồi !" "Cô ấy nhận thật kìa!" "Thế này là sao ? Trình Dã vừa chọn Lê Tinh, A Nguyệt đã lập tức nhận lục lạc của Lục Trầm Chu?"
Bà nội tôi vội vã chạy đến, đứng từ xa nhìn thấy cảnh này thì sững sờ. Còn Trình Dã, hắn hoàn toàn hóa đá tại chỗ. Hắn nhìn chằm chằm vào dải lục lạc trong tay tôi như không tin vào mắt mình .
"A Nguyệt." Giọng hắn run rẩy lạc đi , "Em có biết mình đang làm gì không ?"
Cầm dải lục lạc trong tay, tảng đá đè nặng trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bấy lâu bỗng chốc nhẹ bẫng. Tôi ngước mắt nhìn hắn , ánh mắt bình thản đến mức lạnh nhạt: " Tôi biết chứ. Tôi đang nhận vật định tình." "Chẳng phải anh dạy tôi sao ? Tín vật là thứ thiêng liêng, không phải chuyện đùa."
Sắc mặt Trình Dã nhợt nhạt hẳn đi . Có lẽ đến lúc này hắn mới thực sự hiểu ra , câu " Tôi không đợi nữa" ban nãy không phải lời hờn dỗi, mà là lời tuyên bố tuyệt giao.
Hắn tiến lên một bước, định giật lấy dải lục lạc trong tay tôi . Nhưng Lục Trầm Chu đã nhanh hơn một bước, nghiêng mình chắn trước mặt tôi , bảo vệ tôi phía sau lưng.
"Anh đã chọn một lần rồi ." Lục Trầm Chu nhìn hắn , giọng điệu hờ hững, "Giờ đến lượt cô ấy được chọn người khác."
Đám đông vây quanh ngày một đông. Tiếng bàn tán xôn xao về quy tắc bản làng vang lên không ngớt. Bà nội là người đầu tiên bước đến cạnh tôi , bà nhìn dải lục lạc rồi nhìn sâu vào mắt tôi : "A Nguyệt, cháu đã nghĩ kỹ chưa ?"
Tôi gật đầu chắc chắn. Bà nội im lặng vài giây, một tia xót xa thoáng qua nơi đáy mắt, nhưng cuối cùng bà không nói gì thêm, chỉ vỗ vỗ lên lưng tôi như một sự ủng hộ thầm lặng.
Trình Dã lại không chấp nhận được : "Bà nội, A Nguyệt chỉ đang giận dỗi với cháu thôi! Chuyện lúc nãy là cháu sai, nhưng việc cô ấy nhận dải lục lạc này không tính!"
Lục Trầm Chu liếc nhìn hắn , thần sắc không đổi: "Quy tắc của bản, từ bao giờ lại đến lượt anh nói tính hay không tính?"
Sắc mặt Trình Dã càng thêm sa sầm: "Chuyện của
tôi
và A Nguyệt
không
liên quan đến
anh
.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bai-dan-ca-den-muon-lan-nay-toi-khong-doi-nua/chuong-4.html.]
"Chính anh đã đẩy cô ấy ra ." Lục Trầm Chu thản nhiên nói "Bây giờ người không liên quan chính là anh . Anh không thấy mình nói hơi muộn sao ?"
Đứng sau lưng Lục Trầm Chu, tôi thấy mệt mỏi rã rời. Không phải mệt thân xác, mà là mệt lòng. Trước đây tôi cứ ngỡ Trình Dã không hiểu tôi , giờ mới nhận ra , hắn quá hiểu tôi . Hắn hiểu đến mức tin chắc rằng dù hắn có làm gì, tôi vẫn sẽ luôn ở đó chờ hắn . Vì thế hắn mới mặc nhiên chọn Lê Tinh, rồi lại coi việc tôi nhận lục lạc của người khác chỉ là một màn "kịch" để chọc tức hắn .
" Tôi không hề diễn kịch." Tôi lên tiếng.
Trình Dã đột ngột quay sang nhìn tôi . Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn , giọng nói rõ ràng: "Từ khoảnh khắc anh đeo chiếc vòng đó vào tay Lê Tinh, tôi đã không còn đợi anh nữa rồi . Bây giờ tôi nhận lục lạc của ai, chọn ai, đó là quyền của tôi . Không liên quan gì đến anh cả."
Trình Dã bước tới, giọng trầm xuống đầy áp lực: "A Nguyệt, em nhất định phải làm lớn chuyện lên như vậy sao ?"
Tôi thấy nực cười tột độ: "Làm lớn chuyện? Là ai ép tôi phải đứng giữa bản chịu nhục? Là ai bắt tôi phải 'hiểu chuyện' để anh đi dỗ dành người khác?"
Lúc này , một vị trưởng bối trong bản bước ra lên tiếng: "Quy tắc là quy tắc. Trình Dã trao vòng cho Lê Tinh, Lê Nguyệt nhận lục lạc của Lục Trầm Chu. Cả bản đều đã chứng kiến. Dù là thật hay diễn, tín vật đã trao và nhận thì coi như định ước đã thành."
Các bậc trưởng bối bắt đầu bàn bạc chuyện sính lễ. Họ cho rằng Lục Trầm Chu đã trao lục lạc thì phía nhà họ Lục phải sớm sang thưa chuyện. Họ cũng nói Trình Dã làm chuyện này quá khó coi, cần phải cho nhà A Nguyệt một lời giải thích thỏa đáng.
Trình Dã rốt cuộc cũng nhận ra sự nghiêm trọng. Hắn tiến đến định kéo tay tôi : "Theo anh về."
Tôi đứng im: "Tại sao tôi phải đi theo anh ?" "Bởi vì—" Hắn khựng lại giữa chừng. Có lẽ hắn nhận ra bản thân hiện tại đã không còn tư cách để thốt ra hai chữ "vị hôn phu" nữa.
Lục Trầm Chu lạnh lùng gạt tay hắn ra : "Cô ấy sẽ đi cùng tôi ."
Trình Dã trừng mắt nhìn Lục Trầm Chu, ánh mắt đáng sợ như muốn g.i.ế.c người : "Anh bớt đóng kịch đi . Anh tưởng cô ấy sẽ thực sự theo anh sao ? Cô ấy nhận lục lạc chỉ vì muốn chọc tức tôi thôi!"
Nghe câu đó, chút chua xót cuối cùng trong lòng tôi cũng tan biến sạch sành sanh. Đến tận lúc này , Trình Dã vẫn nghĩ thế giới của tôi chỉ xoay quanh hắn . Hắn không tin tôi có lòng tự trọng, không tin tôi có quyền chọn một cuộc đời khác không có hắn .
Tôi nhìn hắn , giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên: "Trình Dã, anh đề cao bản thân quá rồi đấy."
Hội hát kết thúc, nhưng dư âm về nó lan xa khắp bản. Mọi người đều biết : Trình Dã đã mất đi cô gái yêu hắn nhất, và A Nguyệt đã chọn một con đường mới cho chính mình .
Chaporia
Bình Luận (0)