Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lưu Vân Sơ đứng sau cửa vừa rồi đắc ý bao nhiêu thì giờ phẫn nộ bấy nhiêu. Nàng ta tức tối lao ra : "Các người thì biết cái gì? Lận Ương chỉ là con gái của một quan thất phẩm nhỏ nhoi, có tư cách gì gả vào Hầu phủ?"
"Ngươi có tư cách sao lúc đó ngươi không gả đi ?" Trong đám đông không biết ai đã hét lên một câu.
Giang Bắc Thần nghe tin vội chạy đến che chắn cho Lưu Vân Sơ ở sau lưng: "Đó là vì ta không nỡ để biểu muội phải chịu khổ xung hỷ."
Câu này nghe xong dân chúng chỉ muốn nhổ nước bọt vào mặt y. Ngươi không nỡ để biểu muội mình vất vả, đi cưới con gái nhà người ta thì cũng thôi đi , nhưng không thể thấy người ta cứu mình xong là lật mặt không nhận người như vậy được . Lại còn nói một cách hùng hồn như thế, hèn chi ông trời nhìn không nổi mới bắt y sinh bệnh.
Hóa ra là vấn đề nhân phẩm.
Hai kẻ này quanh năm bị nhốt trong hậu viện, thiếu sự giáo d.ụ.c, chẳng biết thế nào là miệng đời đáng sợ.
Đợi đến khi Hầu phu nhân nhận được tin vội vàng chạy tới thì cửa phủ đã vây kín dân chúng xem náo nhiệt, tiếng xấu vong ơn bội nghĩa của phủ Trung Dũng Hầu đã lan khắp nơi.
Hầu phu nhân mặt mày sa sầm, đôi mắt như tẩm độc nhìn ta : "A Ương à , việc hòa ly là con đã đồng ý, nhà ta cũng không đòi lại sính lễ, coi như là bồi thường cho con, sao con có thể ở đây đổi trắng thay đen?"
"Phu nhân, không phải con đổi trắng thay đen, là có kẻ lòng không cam chịu, đã muốn làm chuyện xấu lại còn muốn lập bàn thờ trinh tiết, hòng bôi nhọ danh dự của con." Ta ra vẻ vô tội, khiến Hầu phu nhân tức đến nghiến răng nghiến lợi.
"Lận Ương, ngươi khua môi múa mép như thế, không biết rời khỏi Hầu phủ rồi ngươi còn tiền đồ gì nữa?"
Nhưng bà ta vừa dứt lời, giọng của cha ta đã từ xa truyền tới.
*
"A Diên! Sao còn lề mề ở đây thế, đã lấy được hòa ly thư chưa ?"
Cha ta lắc lư thân hình ngày một phát tướng chen ra khỏi đám đông. Lúc này mặt ông đầy mồ hôi, thần sắc vội vã.
"Lấy được rồi cha." Ta đi xuống bậc thang đưa tờ hòa ly thư cho ông xem.
"Thế thì tốt , mau về nhà thôi, người của phủ Tĩnh Quốc Công đến đưa sính lễ đang đợi ở nhà kìa!" Cha ta xem xong tờ hòa ly thư, đỡ lấy tay nải trên vai ta định rời đi .
"Chuyện này là sao ?" Ta nhướng mày.
"Bởi vì xung hỷ mà Giang nhị công t.ử đã khỏi hẳn, danh tiếng phúc tinh của con đã hoàn toàn truyền xa. Vừa nghe tin con hòa ly, người của Tĩnh Quốc Công phủ lập tức tới cửa cầu thân , muốn con gả cho Thẩm thế t.ử, mau đi thôi!"
Cha
ta
nói
xong liền kéo
ta
vội vã
đi
ra
ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tan-nuong-xung-hy-khong-muon-xung-hy-nua/chuong-3.html.]
Để lại đám người Trung Dũng Hầu phủ với gương mặt xanh mét, không thể tin nổi ngay tại đại môn. Hầu phu nhân vốn định sau ngày hôm nay sẽ gây khó dễ cho ta , vạn lần không ngờ ta lại một lần nữa gả vào hào môn.
Tĩnh Quốc Công phủ có một vị Quý phi nương nương đang đắc sủng, là nơi mà Hầu phủ bọn họ không bì kịp. Nguyên bản Hầu phu nhân còn có chút không nỡ bỏ danh tiếng "phúc tinh" của ta , nay thấy có người tốt hơn tranh giành, lại càng cảm thấy như vừa đ.á.n.h mất thứ gì đó quan trọng.
Nhân tính vốn là vậy . Ruộng gầy không kẻ cấy, ruộng béo lắm người tranh.
*
Lên xe ngựa, ta thu lại vẻ mặt khổ sở thù hận, nhìn quanh một lượt: "Cha, xe ngựa này là mới mua sao ?"
" Đúng vậy , đều nhờ chủ ý của con, nhà ta giờ đã đổi đời, chuyển từ ngõ phía Bắc sang đại lộ phía Nam, ta đã nói con thông minh hơn cha mà."
Cha ta cười rót cho ta chén trà , còn lấy ra món điểm tâm ta thích nhất.
"Chắc chưa ăn sáng nhỉ, ăn chút điểm tâm lót dạ đi , tối nay cha xuống bếp làm bữa thịnh soạn khao con."
"Đa tạ cha." Ta tựa vào đệm mềm, mỉm cười ăn bánh.
Cha cũng thong thả uống trà , đột nhiên chuyển chủ đề: " Đúng rồi , tiểu t.ử Giang gia kia không bắt nạt con chứ?"
"Không có , ngày ngày y nằm trên giường, vừa mới xuống đất được đã muốn cùng biểu muội y ở cạnh nhau ." Ta nói một cách chẳng hề để tâm.
Cha đặt chén trà xuống, thở dài: "Ai, tuy con không bị bắt nạt, nhưng hòa ly rốt cuộc cũng tổn hại danh tiếng."
"Cha, cha biết con không để tâm những thứ đó, con chỉ cần người bình an."
"Là cha liên lụy con rồi ." Cha vừa nói vừa lau nước mắt.
Thấy ông như vậy , mắt ta chợt đỏ hoe, nắm lấy bàn tay thô ráp của ông: "Cha đừng nói thế, mẹ mất sớm, là cha ngậm đắng nuốt cay nuôi con khôn lớn, con chỉ còn mỗi cha thôi."
Thời gian trước ta ra ngoài gặp phải con trai Kinh Triệu Doãn, gã thấy sắc nảy lòng tham, muốn cướp ta về làm tiểu thiếp thứ mười tám. Ta đương nhiên không chịu, dùng chút bột t.h.u.ố.c phòng thân mới thoát khỏi nanh vuốt. Không ngờ gã lại dẫn người tìm đến tận nhà cướp người , cha tranh chấp với bọn họ, bị hắn đẩy ngã bất tỉnh nhân sự. Bọn chúng sợ xảy ra án mạng nên lập tức bỏ chạy.
Cha ngã xuống suýt chút nữa không qua khỏi, ta phải dùng ba bát m.á.u mới cứu được cha, nhưng bao năm lao lực đã vắt kiệt thân thể ông, cần có nhân sâm, a giao bồi bổ hằng ngày. Nhưng nhà ta chỉ dựa vào chút bổng lộc ít ỏi của cha, vốn không gánh nổi những thứ t.h.u.ố.c bổ đắt đỏ ấy . Huống hồ ông còn phải chắt bóp từng đồng để lo của hồi môn cho ta .
Làm phận con cái, sao ta đành lòng!
Chaporia
Bình Luận (0)