Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Giang Triết chân dài m/ông cong, toát ra một mùi vị của một người đàn ông của gia đình.”

 

Dựa vào lượng kiến thức dự trữ của tôi mà nói , tôi đoán mò Giang Triết là người ở phía dưới .

 

“Giải tán đi , quay lại tiếp tục làm việc."

 

Lệ Yến Triệt đắn đo nửa ngày, mang tính tượng trưng phê bình tôi một câu:

 

“Thẩm Sênh Nam, đây là công ty, không phải là nhà của em.

 

Mau ch.óng sửa cái tính làm việc nửa vời và lười biếng của em đi ."

 

Lệ Yến Triệt đúng là đồ mọn, đây là anh ấy vẫn còn găm hận chuyện tôi bắt taxi bỏ mặc anh ấy ở dưới chân núi đây mà.

 

Giang Triết hoàn toàn không bị bọn họ làm ảnh hưởng, hỗ trợ nhân viên y tế nhấc tôi lên cáng cứu thương.

 

Tôi trợn to hai mắt:

 

“Anh tin tôi sao ?"

 

Giang Triết dùng một tay đẩy đẩy gọng kính gọng vàng, nghiêm túc trả lời:

 

“Tin, cho dù cô có nói cái gì tôi cũng tin."

 

Trình Ngô ở bên cạnh bóp giọng, học vẹt theo:

 

“Cho dù cô có nói cái gì tôi cũng tin ~ tôi cũng tin ~"

 

Tôi không có ý định cướp đi sở thích của người khác, cướp đi người đàn ông của gia đình nhà người ta đâu nhé.

 

“Trình chủ quản, không phải như anh tưởng tượng đâu , tôi và Giang tổng giám không thân thiết lắm..."

 

Lệ Yến Triệt muốn chen vào xe cứu thương để lấy cảm giác tồn tại, liền bị Trình Ngô vô tình dùng cùi chỏ huých một cái ra ngoài.

 

“Xin lỗi nhé Lệ tổng, trượt chân chút thôi."

 

Lệ Yến Triệt bị huých lùi lại hai bước, khó khăn lắm mới đứng vững lại được cơ thể.

 

“Thẩm Sênh Nam, đi theo tôi .

 

Nếu không sẽ tính là tự ý bỏ việc, phạt hai trăm tệ."

 

Đáp lại anh ấy chỉ có khói bụi của xe cứu thương.

 

10

 

Giang Triết tự nguyện ở lại bệnh viện chăm sóc tôi .

 

Ở cùng một phòng với một người lạ, tôi cảm thấy toàn thân không được tự nhiên chút nào.

 

“Giang tổng giám, anh quay về công ty đi , nếu không Lệ tổng cũng sẽ trừ lương của anh đấy."

 

Tôi đem chiếc đồng hồ vốn dĩ định tặng cho Lệ Yến Triệt làm quà sinh nhật chuyển tặng lại cho Giang Triết.

 

“Cảm ơn anh đã đi cùng tôi đến bệnh viện."

 

“Món quà này quá đắt đỏ rồi , tôi không thể nhận được ."

 

Anh ấy mỉm cười dịu dàng:

 

“Thật ngưỡng mộ bạn trai của cô khi có một người bạn gái tốt như cô đấy."

 

Tôi lập tức phủ nhận:

 

“ Tôi không có bạn trai."

 

Dù sao thì chồng cũng không phải là bạn trai mà.

 

Gái thẳng từ trong trứng, chưa từng nói chuyện yêu đương bao giờ, đào đâu ra bạn trai cơ chứ.

 

Giang Triết không từ chối nữa, thản nhiên nhận lấy chiếc đồng hồ.

 

Thật sự nhận luôn hả?

 

Tôi chỉ là khách sáo chút thôi mà!

 

“Cô nghỉ ngơi cho tốt đi , phía công ty có Trình Ngô trông chừng rồi , không cần lo lắng cho tôi đâu ."

 

Vô tình lại bị nhét cho một họng cẩu lương rồi .

 

Cặp đôi này phối hợp với nhau ăn ý ghê cơ.

 

Tôi cười gượng:

 

“Hôm nào tôi mời hai người ăn cơm nhé."

 

“Không được ."

 

Anh ấy bổ sung thêm:

 

“Ý của tôi là Trình Ngô dạo này đang giảm cân, không ăn chung được với chúng ta đâu , hẹn ăn cơm không cần dắt theo cậu ta đâu ."

 

Diện mạo của người chồng, chính là vinh quang của người vợ.

 

Tôi nịnh nọt:

 

“Người đàn ông tự luật là có số hưởng nhất.

 

Tất cả đàn ông đều phải học tập theo Trình chủ quản mới được ."

 

Giang Triết dùng miếng táo đã gọt sẵn nhét vào miệng tôi .

 

“Đừng nhắc đến Trình Ngô nữa, chúng ta nói chuyện khác đi .

 

Tôi cao 190cm, nặng 75kg, vòng eo 70cm, vòng ng/ực..."

 

Tôi quay đầu giả vờ ngủ.

 

Cậu trai trẻ này dường như đang coi tôi là tình địch giả tưởng rồi thì phải .

 

Trình Ngô là người đàn ông của anh ta , anh ta đang hướng về tôi để tuyên bố chủ quyền đây mà, ẩn ý chê bai tỷ lệ cơ thể của tôi hoàn toàn không bằng anh ta .

 

Nói đi cũng phải nói lại , tên nhóc tóc vàng Trình Ngô kia ăn uống tốt thật đấy.

 

11

 

Giang Triết đối mặt với sự b/ạo l/ực lạnh của tôi cũng không hề tức giận, không có ý định rời đi .

 

Anh ấy bình tĩnh tự nhiên mở máy tính xách tay lên làm việc trực tuyến, tranh thủ thời gian rảnh rỗi phàn nàn với tôi :

 

“Lệ tổng tìm nhân viên thì chọn lọc nhan sắc, chọn lọc vóc dáng, chọn lọc học vị, nhưng lại không chọn lọc nhân phẩm.

 

Dương Mộ Hối không chỉ có tâm cơ mà còn có địch ý với cô nữa.

 

Nếu cô ta lại tìm cô gây rắc rối thì hãy liên lạc với tôi ngay lập tức, tôi sẽ thay cô đi tìm Lệ tổng đòi lại công đạo.

"

 

Người sáng mắt đều có thể nhìn ra được giao tình của Lệ Yến Triệt và Dương Mộ Hối tốt đến mức có thể mặc chung một chiếc quần rồi .

 

Hố lửa này tốt nhất là đừng có kéo Giang Triết vào thì hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/cam-on-mon-qua-cua-nguoi-chong-vo-dung/chuong-3.html.]

Tôi nhắm c.h.ặ.t hai mắt, không dám ho he lời nào.

 

Không biết đã qua bao lâu.

 

Trình Ngô thò đầu vào huýt sáo:

 

“Lão Giang, tôi đến đưa cơm trưa cho hai người đây."

 

Cậu ta vô cùng tự nhiên ôm Giang Triết vào lòng, cười xấu xa:

 

“Buổi tối có về nhà không hả?"

 

Tôi :

 

“Về..."

 

Giang Triết:

 

“Xem tình hình đã ."

 

Giọng nói của tôi và Giang Triết đồng thời va chạm vào nhau .

 

Trình Ngô không ngừng lắc đầu thở dài, cực kỳ thất vọng.

 

“Lão Giang à , người ta là cô gái nhỏ có gia đình rồi .

 

Ông đến tư cách là bạn bè của người ta cũng không phải , ông mau ch.óng chỗ nào mát mẻ thì đến đó mà ở đi có được không hả?

 

Đừng để tôi coi thường ông chứ."

 

Mát mẻ sao ?

 

Là hình phạt lên tảng băng sao ?

 

Thế thì đúng là rất có hương vị cuộc sống rồi đấy.

 

Tư tưởng của tôi thật là đồi trụy quá đi , chuồn trước cho lành thôi.

 

“ Tôi đi vệ sinh một chút, hai người cứ từ từ nói chuyện nhé."

 

Giang Triết túm túm lấy góc áo của tôi , thắp thỏm lo âu hỏi:

 

“Sênh Sênh, tôi có thể xưng hô với cô như vậy được không ?

 

Cô có ghét tôi không ?"

 

12

 

Giang Triết và tôi coi như là chị em rồi .

 

Anh ấy là một người tốt , biết đâu sau này có thể trở thành tri kỷ của tôi thì sao .

 

Tôi vỗ vỗ vào bờ vai rộng của Giang Triết:

 

“Anh và Trình Ngô đều rất tốt , xứng đáng được người khác công nhận và yêu thích."

 

Trình Ngô hơi thở cứng đờ:

 

“Cô đừng có mà làm loạn nhé, tôi không có hứng thú với cô đâu ."

 

Đúng vậy , cậu ta chỉ có thể có hứng thú với Giang Triết mà thôi.

 

Áng mây lửa trên má Giang Triết cháy lan đến tận mang tai.

 

So sánh với bọn họ, trông cuộc hôn nhân của tôi thật là vô cùng thất bại.

 

Tôi ngồi trên bồn cầu kiểm tra tin nhắn điện thoại.

 

Đến từ Lệ Yến Triệt là khoản chuyển khoản 5.20 triệu tệ và 10 đoạn tin nhắn thoại dài 60 giây.

 

Tin nhắn là được gửi cho tôi từ hai tiếng trước rồi .

 

Giang Triết siêu cấp tâm lý đã giúp tôi để điện thoại ở chế độ im lặng rồi .

 

Dẫn đến việc tôi suýt chút nữa đã bỏ lỡ mất 5.20 triệu tệ.

 

Tôi hỏi trí tuệ nhân tạo xem nên trả lời Lệ Yến Triệt như thế nào cho có EQ cao.

 

Lệ Yến Triệt liền tự chui đầu vào lưới trước , gọi điện thoại cho tôi .

 

“Tại sao không trả lời tin nhắn của tôi ?

 

Không có mạng à ?"

 

Tôi là người có tính cách lấy lòng, người ta đưa bậc thang là tôi liền bước xuống luôn.

 

“À đúng vậy , tôi đang ở bên ngoài, dung lượng mạng dùng hết sạch rồi ."

 

Giọng điệu của anh ấy trở nên mềm mỏng hơn, hiếm khi kiên nhẫn giải thích với tôi :

 

“Nam Nam, ở nhà tôi là chồng của em thì không sai.

 

Nhưng ở công ty tôi là ông chủ của em, không thể làm việc công riêng hỗn hợp được , em sẽ thấu hiểu cho tôi đúng không ?"

 

“Thấu hiểu mà."

 

“Vẫn còn đang giận tôi sao ?

 

Em đang ở đâu vậy ?

 

Tôi đến gặp mặt giải thích với em..."

 

Âm thanh nền xen lẫn tiếng hét lo lắng của Dương Mộ Hối:

 

“Chú nhỏ, chú sờ trán của Tiểu Lê xem, hình như thằng bé bị sốt rồi , cháu muốn đưa thằng bé đến bệnh viện."

 

13

 

Lệ Yến Triệt khẩn cấp rút lại yêu cầu gặp mặt với tôi .

 

“Nam Nam, công ty đột nhiên có việc gấp cần tôi xử lý, buổi tối có thể phải tăng ca, sẽ về nhà muộn một chút, em ở nhà ngoan ngoãn đợi tôi nhé."

 

“ Tôi đang ở bệnh..."

 

Còn chưa để tôi nói xong, điện thoại đã bị anh ấy dứt khoát cúp máy, chuyển khoản thêm 13.14 triệu tệ.

 

Tôi kích động đến mức nước mắt cũng ho ra ngoài luôn rồi .

 

Người chồng bỗng trở nên thích ném tiền vàng mà không về nhà, đột nhiên tôi cảm thấy nhẹ lòng với cuộc hôn nhân không có tình yêu này rồi .

 

Tôi cố đè nén khóe miệng đang vểnh lên bước ra khỏi nhà vệ sinh.

 

Trình Ngô đến cũng vội vàng, đi cũng vội vàng.

 

Chỉ còn lại một mình Giang Triết ở lại trong phòng bệnh.

 

“Giang tổng giám, anh và Trình chủ quản cãi nhau à ?

 

Anh về đi , tôi vừa nãy đã gọi em trai tôi đến đây chăm sóc tôi rồi ."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...