Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
5
Tạ Diễn nhanh ch.óng chuyển tiền lại cho tôi .
Sau đó, tôi hoàn toàn chặn tất cả các liên lạc của anh ta .
Anh ta vẫn không cam tâm, vừa chuyển khoản những số tiền nhỏ vừa đính kèm lời nhắn.
Tôi đều ngó lơ không thèm bận tâm.
Cho đến khi bệnh tình của mẹ tôi đột ngột trở nặng.
Bà rơi vào hôn mê sâu, bất tỉnh nhân sự.
Tôi sợ hãi vô cùng, không rời nửa bước.
Hôm đó, ở hành lang bệnh viện, tôi nghe một người nhà bệnh nhân nói rằng họ đã đi chùa cầu nguyện.
Bệnh của bố họ bỗng nhiên chuyển biến tốt , giờ đang làm thủ tục xuất viện.
Giống như người sắp c.h.ế.t vớ được cọng rơm cứu mạng.
Khi con người rơi vào trạng thái hoàn toàn bất lực, rất dễ tin vào những thứ huyền học.
Vì vậy tôi đeo miếng ngọc mẹ cầu cho mình , đến chùa.
Người lễ Phật phải thành tâm, tôi vừa đi vừa dập đầu cầu phúc cho mẹ , và còn đi xin quẻ.
Quẻ không tốt không xấu , vị thầy trầm ngâm một lúc, nói tôi có thể thử phương pháp xung hỷ, nhưng lại bảo chính duyên của tôi chưa đến, tất cả cũng chỉ là vô ích.
Tôi siết c.h.ặ.t thẻ quẻ trong tay, nước mắt lập tức rơi xuống.
"Không còn cách nào khác sao ?"
"Chính duyên tuy chưa đến, nhưng nghiệt duyên lại đang ở rất gần. Hai bên xung khắc, có lẽ sẽ có một tia hy vọng."
Trùng hợp đến mức kỳ lạ.
Tôi ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Tạ Diễn.
Anh ta đang cùng Mạnh Hàm đến đây thắp hương.
Trước đây tôi nài nỉ anh ta đi cùng, anh ta mắng tôi mê tín.
Bây giờ, anh ta lại chắp tay còn thành tâm hơn bất cứ ai.
Tôi không biết họ nói gì, Tạ Diễn bỗng bật cười rồi xoa đầu cô ta .
Còn tôi nắm c.h.ặ.t thẻ quẻ, bước chân loạng choạng, giẫm hụt, trẹo chân.
Cơn đau buốt tim lập tức ập đến.
Nghĩ đến bệnh tình của mẹ , nghĩ đến khoảng thời gian này , tôi đã ký không biết bao nhiêu giấy thông báo nguy kịch…
Tất cả nỗi sợ hãi, tủi thân và sự gồng gánh mạnh mẽ trong những ngày qua, đều sụp đổ trong khoảnh khắc này .
Tôi đã không còn bố nữa, tại sao ông trời lại tàn nhẫn đến vậy , còn muốn cướp đi cả mẹ tôi .
Cảm xúc dồn nén bùng nổ, tôi mặc kệ ánh mắt của mọi người , ôm mặt khóc nức nở.
Tạ Diễn dường như có linh cảm, nhìn quanh tìm kiếm.
Sau đó, anh ta nhìn thấy tôi .
Anh ta chạy đến, ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, vỗ về cho tôi dịu lại : "Sao vậy em?"
Anh ta cúi xuống, nhìn thấy trong tay tôi vẫn đang nắm miếng ngọc giống của anh ta .
Ánh mắt anh ta khẽ lay động: "Tang Du, anh biết ngay là em không buông bỏ được anh mà."
"Miệng cứng lòng mềm chính là em, thật ra dạo này em thường xuyên lén khóc đúng không ?"
Anh
ta
tin chắc
tôi
sẽ giống như
lần
chia tay đầu tiên, vì thất tình nên đau khổ
không
buông xuống
được
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chua-bao-gio-la-qua-muon/4.html.]
Còn anh ta thì ngược lại , mọi thứ đều ung dung tự tại, không hề đau đớn đến xé lòng.
Vì vậy , anh ta cho tôi một bậc thang mà anh ta cho là hợp lý:
"Anh thật sự chỉ xem Mạnh Hàm là em gái, nếu thật sự thích thì đã ở bên nhau từ lâu rồi ."
"Tang Du, sau này chúng ta sống tốt với nhau , đừng cãi nhau nữa, được không ?"
Nhớ đến câu "một tia hy vọng" của vị thầy, tôi chỉ có thể đ.á.n.h liều một phen, còn nước còn tát.
Vì vậy , tôi nắm lấy cổ áo Tạ Diễn, nước mắt lưng tròng: "Được, chúng ta kết hôn đi ."
6
Mọi thứ như bị nhấn nút tăng tốc.
Trước đó vốn định đợi mẹ tôi khỏe lại rồi mới chuẩn bị hôn lễ.
Nhưng tôi không chờ được nữa.
Tôi tìm công ty tổ chức tiệc cưới lên kế hoạch, còn gấp gáp kéo Tạ Diễn đi chụp ảnh cưới.
Nói ra cũng kỳ lạ, ngay sau ngày chụp xong, mẹ tôi thật sự đã tỉnh lại .
Tôi đưa ảnh cho bà xem, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi , mắt đỏ hoe.
Tạ Diễn như muốn thể hiện bản thân , chạy qua chạy lại trong bệnh viện.
Sau đó tình trạng của mẹ tôi mỗi ngày một tốt hơn, tế bào u.n.g t.h.ư cũng không lan rộng.
Dường như… mấy thứ huyền học thật sự có tác dụng.
Tôi bỗng nhiên tìm ra cách sử dụng Tạ Diễn.
Để anh ta xuất hiện nhiều hơn trước mặt mẹ tôi , sai anh ta làm việc.
Yêu hay hận gì đó, so với sức khỏe của mẹ tôi , đều không đáng nhắc tới.
Vì vậy khi tình cờ phát hiện anh ta chuyển tiền cho Mạnh Hàm, tôi coi như không nhìn thấy, lặng lẽ đặt mọi thứ lại vị trí cũ.
Thậm chí còn hiểu chuyện hỏi anh ta có cần tôi giúp gì không .
Tạ Diễn rất ngạc nhiên, ôm lấy tôi : "Em cuối cùng cũng không giận cô ấy nữa rồi à ?"
Tôi cụp mắt xuống: "Ừ."
Anh ta giải thích rằng Mạnh Hàm vừa đi xem mắt một đối tượng mới, là bạn học cấp ba của cô ta .
Người đó trước đây từng thầm thích cô ta , hai người đã chuẩn bị đính hôn.
"Nhanh vậy sao ?" Tôi thuận miệng hỏi.
Tạ Diễn siết c.h.ặ.t t.a.y tôi : "Ừ, cô ấy thấy chúng ta đang chuẩn bị cưới, nên muốn đến lúc đó tổ chức cùng chúng ta ."
"Tang Du, em không để ý chứ?"
Tôi lắc đầu: "Không."
Dù sao cũng chỉ là làm cho có hình thức, cũng không phải thật sự đăng ký kết hôn, tiền tổ chức cưới cũng đâu phải tôi bỏ ra .
Anh ta muốn kéo ai vào tổ chức cùng thì tùy anh ta .
Thậm chí tôi còn định hỏi anh ta , có thể gom đủ 9 cặp đôi không .
Như vậy thành cửu cửu quy nhất, là đại cát.
Nhưng nghĩ lại , thôi bỏ đi .
Tôi là người rất sợ phiền phức.
Sau khi dồn toàn bộ tinh lực cho mẹ , tôi không còn tâm trí lo chuyện khác nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)