Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi và Lục Hân Nam đã thỏa thuận xong, cứ mỗi tối thứ Sáu tôi sẽ đón Tri Tri tan học. Ngày thứ Bảy thằng bé sẽ thuộc về tôi , đến sau bữa tối tôi sẽ đưa thằng bé trở về.
Chỉ là ngày thứ Bảy đầu tiên lại trùng hợp với buổi trình diễn t.h.ả.m đỏ của một thương hiệu nước hoa cao cấp quốc tế. Với tư cách là chuyên gia trang điểm hàng đầu trong giới giải trí trong nước, tôi đã đi theo một ngôi sao thế hệ thứ hai với mức thù lao sáu chữ số cho một lần làm việc.
Khi trở về nước thì đã là thứ Ba.
Đến thứ Sáu tiếp theo, tôi qua đón Tri Tri. Thật hiếm thấy khi Lục Hân Nam cũng đang đứng đợi ở cổng trường.
Trông anh ta vô cùng luộm thuộm, râu quai nón lún phún chưa cạo, quầng thâm dưới mắt hiện rõ. Chiếc áo sơ mi ngày thường luôn được là phẳng phiu không một nếp nhăn, lúc này lại nhăn nhúm khoác trên người .
Làn sóng bạo lực mạng hay việc truy tìm thông tin cá nhân mà tôi dự đoán trước đó đã không xảy ra . Là do cư dân mạng đã mất hứng thú với màn kịch diễn từ ngày này qua ngày khác của Hạ Mẫn, hay do Lục Hân Nam đã dùng thủ đoạn phía sau để can thiệp, tôi cũng không rõ.
Anh ta đút hai tay vào túi quần, ánh mắt lờ đờ nhìn tôi , hỏi: "Tại sao em lại không muốn giành quyền nuôi con?"
Tôi đứng hình mất một lúc, rồi cơn giận dữ lập tức bùng lên ngùn ngụt.
"Anh có ý gì? Lục Hân Nam, vì một người phụ nữ mà ngay cả con trai ruột anh cũng không muốn nuôi sao ?"
Điều này hoàn toàn lệch khỏi nhận thức của tôi . Lục Hân Nam là một người rất có trách nhiệm, chúng tôi bên nhau mười hai năm, anh ta không thể là loại đàn ông vì một người phụ nữ chưa ly hôn mà ngay cả giọt m.á.u của mình cũng muốn từ bỏ.
Quả nhiên, anh ta nhíu mày: "Anh không có ý đó."
Nắm tay đang siết c.h.ặ.t của tôi mới dần thả lỏng. Nếu anh ta dám để lộ ra dù chỉ một chút ý định không muốn nuôi con, tôi sẽ không ngần ngại đ.ấ.m thẳng vào mặt anh ta .
"Chẳng qua là cân nhắc thiệt hơn mà thôi, Lục Hân Nam. Tôi không giống anh , làm việc gì cũng tùy hứng. Tri Tri đi theo anh sẽ có một tiền đồ tốt hơn, thằng bé là huyết mạch của nhà họ Lục, anh không thể cắt đứt được . Cho dù anh có từ bỏ tất cả để đi theo người trong lòng mà anh luôn nhớ nhung, thì chẳng phải vẫn còn bố mẹ anh sao ?" Tôi đáp.
Lục Hân Nam sinh ra trong một gia đình có truyền thống ngành luật. Ông bà nội là giáo sư đại học, bố là thẩm phán, mẹ là trưởng phòng pháp chế, chú là kiểm sát viên, anh trai ruột học luật xong thì theo con đường ngoại giao, ngoài ra còn có vài người anh em họ đang làm việc ở các cấp tòa án khác nhau .
Bản
thân
anh
ta
cũng
có
năng lực,
sau
khi
tốt
nghiệp tiến sĩ liền
vào
làm
việc tại công ty luật hàng đầu tại thủ đô. Chưa đầy mười năm
đã
trở thành
người
đứng
đầu công ty, trong tay nắm giữ
không
ít mối quan hệ với những
người
có
quyền
có
thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-co-ly-hon/2.html.]
Sự nghiệp của anh ta đang lên như diều gặp gió, gia thế lại hiển hách. Tôi dù là một chuyên gia trang điểm hàng đầu có kiếm được nhiều tiền đến đâu thì cũng chỉ là nhờ số mệnh có tài lộc mới đi được đến bước này . Bố mẹ tôi chỉ là giáo viên trung học phổ thông bình thường, làm sao so được với nền tảng gia tộc của anh ta .
Ví dụ như ngôi trường quý tộc tốt nhất ở Bình Kinh mà Tri Tri đang theo học, học phí một năm là ba mươi vạn tệ. Hiện tại năng lực của tôi hoàn toàn có thể chi trả được , nhưng tôi lại không có cách nào đưa thằng bé vào đó.
Sự khắt khe trong việc tuyển sinh của loại trường này phản ánh qua mọi phương diện. Ít nhất, nếu không phải vì Tri Tri học trường quý tộc kiểu này , tôi có nằm mơ cũng không nghĩ tới việc trường học tuyển sinh còn phải phỏng vấn cả bố mẹ .
Cái gọi là giai cấp, muốn vượt qua thật sự quá khó khăn.
Nhật Nguyệt
Anh ta khựng lại , ánh mắt trong trẻo hiện lên một chút hỗn độn, dường như không ngờ lý do của tôi lại thực tế đến vậy .
Tôi nhếch môi với anh ta , tràn đầy châm biếm: " Tôi đã năm lần bảy lượt bảo anh tránh xa Hạ Mẫn ra , anh chỉ biết tranh cãi với tôi . Có phải anh đinh ninh rằng tôi không thể rời xa con, không cần lo lắng chuyện gia đình tan nát, nên mới đem toàn bộ thời gian và tinh thần của mình trao cho một người phụ nữ khác không ? Suy nghĩ này ... quả thực rất đê tiện."
Anh ta nhíu mày, sự giáo d.ụ.c tốt từ nhỏ khiến anh ta không thể thốt ra những lời bẩn thỉu: "Em nhất định phải nói chuyện kiểu này sao ?"
"Nếu không thì sao ?" Tôi vặn hỏi, nhướng mày nhìn anh ta , "Chẳng lẽ tôi phải chúc anh và người trong lòng ân ái bạc đầu, hạnh phúc mỹ mãn?"
Toàn bộ tinh thần của anh ta như bị rút cạn, dáng người không còn đứng thẳng nữa, sự mệt mỏi và bất lực lan tràn khắp cơ thể.
"Chúng ta không cần phải như thế này ." Anh ta nói , "Vụ kiện của Hạ Mẫn, anh đã giao cho luật sư khác tiếp quản, tài liệu trong tay mấy ngày tới là có thể bàn giao xong."
Tôi ngước mắt nhìn anh ta , trong lòng không một chút gợn sóng.
Nếu là lần đầu tiên tôi nói với anh ta về Hạ Mẫn mà anh ta chịu làm như vậy , tôi sẽ rất vui mừng, biết đâu ở tuổi ba mươi mấy còn có thể hưởng ứng lời kêu gọi để sinh thêm đứa con thứ hai.
Nếu như trước khi ly hôn anh ta làm như vậy , dù tôi không có cảm giác vui sướng gì thì cũng sẽ từ bỏ ý định ly hôn, cho Tri Tri một gia đình trọn vẹn.
Tiếc là tôi và anh ta đã ly hôn rồi .
Tôi là người chưa bao giờ bốc đồng, một khi đã quyết định việc gì thì chắc chắn đã suy nghĩ kỹ lưỡng, dù phía trước có là vực sâu muôn trượng, tôi cũng tuyệt đối không quay đầu lại .
"Ly hôn rồi mới làm vậy , Lục Hân Nam, anh còn hạ đẳng hơn những gì tôi tưởng tượng." Tôi đáp.
Chaporia
Bình Luận (0)