Văn án:
Tin Hứa Phi Mặc sắp nhậm chức ở Túc Châu, hắn nói cho tất cả mọi người biết .
Chỉ riêng vị hôn thê của hắn là ta , lại bị giấu kín.
Bởi hắn chê ta ngốc nghếch, chê ta cứ mãi quấn lấy hắn .
“Lần thăng chức này đều nhờ tiền bối họ Từ ở Khúc Châu tiến cử, nhất định phải tới tận cửa cảm tạ.”
“Còn Chúc Tiểu Huỳnh à ? Không cần nói cho nàng biết đâu , nàng ta giống như ch.ó con vậy , ngửi thấy mùi là sẽ lần theo tới Túc Châu.”
Ta lén nghe được vài câu, trở về liền hí hửng thu dọn bọc hành lý nhỏ hoa hòe của mình .
Trước đây đều là hắn bỏ ta lại phía sau , lần này ta muốn tới Túc Châu trước để chờ hắn .
Đợi Hứa Phi Mặc tới Túc Châu, nhìn thấy Tiểu Huỳnh ta thông minh như vậy , nhất định sẽ giật mình lắm cho xem.
Nhưng sáng hôm sau , lúc người lái đò hỏi ta muốn đi đâu , ta gãi đầu, lại không nhớ nổi nữa.
Túc Châu?
Khúc Châu?
Hay là Tô Châu?
Người lái đò mất kiên nhẫn ngoáy ngoáy tai, định đẩy ta ra .
Ta sợ ông ta cũng giống Hứa Phi Mặc, mắng ta ngu ngốc, vội nhét bạc qua, lấy lòng gật đầu:
“Khúc Châu, là đi Khúc Châu đó.”
…
Sợ người lái đò đuổi mình xuống thuyền, ta ngồi co ro trong góc, ôm c.h.ặ.t cái bọc vải nhỏ hoa hòe của mình .
Cho tới khi thuyền rời bến, ánh chiều tà đỏ hồng như lòng trứng vịt chiếu xuống mặt nước, gợn sóng bị mũi thuyền rẽ ra lấp lánh như vàng vụn, đẹp đến mức khiến ta ngay cả sợi dây lạc đang đan trong tay cũng đặt xuống.
Mấy người nam nhân khuân vác cùng thuyền ngồi bên bếp lò, vừa uống rượu ăn đậu lông ngũ vị vừa chuyện phiếm:
“Quan phụ mẫu ở Khúc Châu chúng ta , cái vị Từ đại nhân ấy , tới giờ còn chưa cưới thê t.ử, thật khiến người ta sốt ruột!”
“Không đâu không đâu , Từ đại nhân có vị hôn thê đính ước từ nhỏ, nghe nói chuyện vui cũng sắp tới rồi .”
Ta lén mím môi cười , trong lòng vui vẻ lắm.
Bọn họ nói đúng rồi .
Hôn sự của Hứa Phi Mặc và ta được định từ năm ta chín tuổi.
许: Hứa đọc là Xǔ
徐: Từ đọc là Xú
Khi ấy Hứa Phi Mặc rất thích ta , lúc nào cũng gọi một tiếng “Tiểu Huỳnh muội muội ”.
Trưởng bối Hứa gia cũng nói , Tiểu Huỳnh đan dây lạc nhanh nhất, nữ công khéo léo nhất, Tiểu Huỳnh vừa xinh đẹp vừa lanh lợi, phải sớm định xuống cho Hứa Phi Mặc làm tức phụ, kẻo bị người khác cướp mất.
Hứa Phi Mặc chuyện gì cũng đặt ta ở trong lòng.
Diều đẹp nhất sẽ cho ta thả trước .
Quả thanh mai đầu tiên chín trong viện cũng sẽ hái cho ta ăn trước .
Cho nên ngay cả bát canh ngọt có độc kia của hắn , cũng là ta uống thay hắn trước .
Thật ra ta đã không còn nhớ bát canh ấy có vị gì nữa rồi .
Chỉ nhớ sau khi tỉnh lại , đại phu thở dài lắc đầu, nói e rằng sẽ ngốc cả đời.
Năm ấy ta mới chín tuổi, không hiểu ngốc cả đời nghĩa là gì.
Nhìn quả thanh mai còn non trong kẽ lá, ta nắm c.h.ặ.t sợi dây lạc chưa đan xong trong tay, cúi đầu cố nghĩ.
Cả đời?
…
Trưởng bối Hứa gia trong lòng áy náy, bồi thường cho Chúc gia
không
ít ngân phiếu,
lại
định hôn sự giữa
ta
và Hứa Phi Mặc, coi như bù đắp cho
ta
.
Bọn họ nói đợi ta đủ mười sáu tuổi sẽ để Hứa Phi Mặc cưới ta qua cửa, hơn nữa không cho hắn nạp thiếp , để sau này không ai bắt nạt ta .
Hứa Phi Mặc siết c.h.ặ.t t.a.y ta , trong mắt đầy vẻ thương xót:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/len-nham-kieu-hoa-duoc-nguoi-nhu-y/chuong-1.html.]
“Đợi Tiểu Huỳnh mười sáu tuổi, ta sẽ cưới nàng.”
Ta cứ đợi mãi, đợi mãi.
Rốt cuộc cũng đợi tới lúc thanh mai ngoài cửa chín bảy lần .
Hai năm trước , ta hí hửng chạy đi nói với Hứa Phi Mặc:
“Tiểu Huỳnh mười sáu tuổi rồi , có thể cưới về nhà rồi đó!”
Hôm ấy Hứa Phi Mặc đang đợi bằng hữu tới uống rượu ngắm hoa.
Hắn cực kỳ chán ghét liếc ta một cái:
“Là đợi mười sáu năm, nàng nhớ nhầm rồi , đồ ngốc.”
Lúc vị khách quý kia bước vào cửa, Hứa Phi Mặc thậm chí chẳng muốn nhìn ta thêm lần nào nữa, giọng nói không giấu nổi vẻ tiếc nuối:
“Từ huynh , ta thật ngưỡng mộ huynh . Vị hôn thê của huynh dịu dàng hiểu lễ, lại môn đăng hộ đối.”
Ta ngồi trên tảng đá lớn trong viện, nghĩ thật lâu thật lâu.
Ta rất muốn nói .
Hứa Phi Mặc, không phải Tiểu Huỳnh nhớ nhầm đâu .
Là chàng nhớ nhầm rồi .
Nhưng không sao cả.
Tiểu Huỳnh không giống chàng có rất nhiều bằng hữu cần gặp, có rất nhiều việc phải làm .
Tiểu Huỳnh không có bằng hữu.
Ngoài đan dây lạc ra , cũng chẳng biết làm gì khác.
Cho nên chờ thêm mười sáu năm nữa cũng không sao .
Tiểu Huỳnh có rất nhiều thời gian.
Đều có thể dùng để chờ chàng mà.
Giống như mỗi lần chuyển nhà, chàng luôn nói đầu óc Tiểu Huỳnh ngốc nghếch, dẫn theo Tiểu Huỳnh rất phiền phức.
Vậy lần này Tiểu Huỳnh đi trước rồi .
Chàng có thấy Tiểu Huỳnh thông minh hơn không ?
Có thấy thật ra Tiểu Huỳnh cũng không phiền như vậy không ?
…
Ta càng nghĩ càng vui vẻ, xa xa chợt vang lên tiếng kèn trống náo nhiệt, là một chiếc thuyền cưới treo đầy lụa đỏ.
“Nhìn xem, nói gì tới đó!”
Mấy nam nhân đều cười hớn hở chúc mừng, đòi xin chút kẹo cưới trái cưới để lấy may.
Hai thuyền ghé sát nhau , bà mối gặp ai cũng phát kẹo mừng, khắp nơi đều náo nhiệt vui vẻ.
Chỉ có tân nương che khăn đỏ, cúi đầu ngồi trong góc.
Trên váy nơi đầu gối đã ướt đẫm một mảng.
Không ai dỗ dành nàng ấy cả, ta thấy có chút thương tâm thay nàng, liền ghé qua hỏi nhỏ:
“Tỷ tỷ, chuyện thành thân vui như vậy , sao tỷ lại khóc ?”
Tân nương không để ý tới ta .
Ta lục trong cái bọc vải nhỏ hoa hòe của mình , lấy ra sợi dây đồng tâm buổi chiều vừa đan trên đường:
“Tặng tỷ cái này nha, tỷ đừng khóc nữa.”
Nhìn thấy sợi dây đồng tâm ấy , nước mắt tân nương lại rơi dữ hơn.
“... Ta, ta không muốn gả cho hắn !”
Vậy... vậy phải làm sao đây?
Tân nương vừa khóc vừa lau nước mắt, nói năng đứt quãng:
“Ta nói thật với muội nhé, ta không phải vị hôn thê của Từ đại nhân. Là vì vị hôn thê của hắn bỏ trốn, tộc trưởng mới bắt ta thay thế.”
Chaporia
Bình Luận (0)