Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Miệng nói chê cười , nhưng trong mắt lại đầy vẻ cưng chiều.

 

Đi qua hành lang gấp khúc, từ xa đã thấy dưới giá xích đu có một bóng lưng váy vàng nhạt, như một khóm hoa nghênh xuân non mềm, khiến mắt người ta sáng lên.

 

Tiếng cười và bóng lưng ấy khiến Hứa Phi Mặc nhớ tới Tiểu Huỳnh.

 

Trước đây Tiểu Huỳnh cũng thích chơi đùa với nha hoàn trong hậu viện, khi thì đ.á.n.h xích đu, khi thì thả diều giấy.

 

Nhưng có mấy lần khách tới nghe thấy rồi hỏi, hắn đều cảm thấy rất mất mặt.

 

Vì vậy hắn sai người c.h.ặ.t bỏ xích đu của Tiểu Huỳnh, còn phạt đám nha hoàn chơi đùa với Tiểu Huỳnh nửa tháng tiền công.

 

Từ đó về sau , bên tai yên tĩnh hơn rất nhiều.

 

Đừng nói là chơi đùa, thậm chí chẳng còn nha hoàn nào dám nói chuyện với Tiểu Huỳnh nữa.

 

Hứa gia đã đúng như hắn mong muốn , yên tĩnh đi rất nhiều.

 

Tiểu Huỳnh không có bạn chơi cùng, cũng ít cười hẳn.

 

Rất nhiều lúc nàng chỉ ngây ngốc ngồi trên tảng đá cả ngày, nhìn cá nhỏ trong nước và chim nhạn trên trời.

 

Nhưng mùa đông mặt hồ sẽ đóng băng, chim nhạn sẽ bay về phương nam tránh rét.

 

Khi không còn gì để nhìn , nàng vẫn ngồi ở đó.

 

Không ai biết .

 

Cũng không ai tò mò nàng đang nhìn gì, đang nghĩ gì.

 

Giờ đây nghe thấy tiếng cười ấy , lòng Hứa Phi Mặc như bị ai siết c.h.ặ.t, đau tới mức không nói nên lời.

 

Không sao .

 

Đợi tìm được Tiểu Huỳnh, hắn sẽ làm cho nàng một chiếc xích đu tốt hơn, còn tìm thêm một nhóm nha hoàn ngoan ngoãn nghe lời tới chơi cùng nàng.

 

Hắn cũng sẽ giống Phong Thanh huynh mà yêu thương Tiểu Huỳnh, tuyệt đối không gò bó nàng nữa.

 

Đến tiền sảnh, sắc mặt Hồng Tuyết có chút khó xử:

 

“Đã truyền lời rồi , nhưng... phu nhân nói đang bận, không rảnh gặp khách.”

 

“Nàng đang bận gì?”

 

“Phu nhân bận... bận đan thỏ bằng cỏ, còn nói lát nữa sẽ đan cho ngài một con.”

 

“Vậy làm phiền phu nhân rồi . Nhớ dặn nàng thỏ của ta , tai phải lớn hơn một chút.”

 

Từ Phong Thanh rất nghiêm túc gật đầu.

 

Hứa Phi Mặc ngửa đầu uống một ngụm rượu đông nhưỡng, trong lòng chua xót:

 

“Phong Thanh huynh phu thê tình thâm, thật khiến ta ngưỡng mộ.”

 

Từ Phong Thanh nghĩ tới vị hôn thê của Hứa Phi Mặc.

 

Hắn từng gặp nàng một lần .

 

Đó là hai năm trước , hắn tới Hứa gia uống trà , nhìn thấy một bóng lưng mảnh mai ngồi trên tảng đá lớn trong viện.

 

Nàng mặc một bộ váy màu xanh đậu đã giặt tới cũ bạc, ngây ngốc ngồi trên đá nhìn cá dưới nước, mặc cho hoa rơi lên váy áo và tóc, cũng không biết đưa tay phủi đi .

 

Khi ấy là đầu xuân, trời vẫn còn hơi lạnh, ngồi trên đá như vậy e là sẽ bị rét hỏng mất.

 

Nhưng Từ Phong Thanh không biết nàng là ai, lại là nữ quyến, hắn cũng không tiện tùy tiện hỏi han.

 

Nàng vẫn luôn cúi đầu, chắc hẳn là gặp chuyện thương tâm gì đó.

 

Nhưng nha hoàn qua lại nhiều như vậy , lại chẳng có một ai tới dỗ nàng.

 

Sau đó trong lúc uống rượu ngắm hoa, Từ Phong Thanh giả như vô tình nhắc tới.

 

Hứa Phi Mặc rất khó xử nói , đó là vị hôn thê ngốc nghếch của hắn , để Phong Thanh huynh chê cười rồi .

 

Có gì đáng cười đâu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/len-nham-kieu-hoa-duoc-nguoi-nhu-y/chuong-6.html.]

Từ Phong Thanh chỉ thấy cô nương ấy rất đáng thương, trong lòng có chút buồn thay nàng.

 

Cũng là sau khi rời Hứa gia, hắn lại nhìn thấy bóng lưng mặc áo xanh ấy trên đường, ngốc nghếch đi theo một bà lão về phía lầu xanh.

 

Thật ra hắn không phân biệt rõ y phục trang sức của các cô nương.

 

Chỉ không hiểu vì sao , lần ấy hắn lại liếc mắt một cái đã nhận ra nàng giữa đám đông.

 

Sau khi báo cho Hứa Phi Mặc biết , lại sợ bạn cũ khó xử, hắn tìm một cái cớ rồi vội vàng cáo từ.

 

Nói là gặp một lần hình như cũng hơi miễn cưỡng.

 

Đúng ra nên nói , hắn chỉ từng nhìn thấy bóng lưng nàng hai lần mà thôi.

 

Nghĩ tới nàng, trong lòng Từ Phong Thanh không đành, bèn muốn cầu tình giúp cô nương đáng thương ấy :

 

“Nếu đã ngưỡng mộ, huynh cũng nên sớm thành gia đi , cưới nàng qua cửa.”

 

Trước lúc rời đi , trên xe ngựa, Hứa Phi Mặc vén rèm lên, giọng nói đắng chát:

 

“Ta cũng muốn chứ, nhưng thế sự đổi thay .”

 

“Phong Thanh huynh , ta thật sự rất hối hận vì hai năm trước không nghe lời huynh , sớm cưới nàng.”

 

Lúc xe ngựa sắp lăn bánh, thấp thoáng nghe từ trong sân Từ gia truyền tới một tiếng gọi phu quân ngọt mềm.

 

Tiếng “phu quân” ấy khiến lòng Hứa Phi Mặc khẽ động.

 

Gần như có thể tưởng tượng ra đó nhất định là một nữ nhân được phu quân cưng chiều đến mềm mại yêu kiều.

 

Ngày xuân áo mỏng, chân chỉ mang tất, nàng nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi giá xích đu, lòng đầy vui vẻ nhào vào lòng Phong Thanh huynh làm nũng, hỏi hắn rằng con thỏ nhỏ mình đan có đẹp không .

 

Phong Thanh huynh dịu dàng lau mồ hôi lấm tấm trên trán nàng, khó xử nói cả hai con đều không đẹp bằng phu nhân.

 

Nữ nhân ấy quay đầu lại .

 

Lại là gương mặt Tiểu Huỳnh…

 

Tiếng sấm rền từng trận.

 

Hứa Phi Mặc bỗng bừng tỉnh.

 

Xa phu nói sắp tới trạm dịch rồi , nhìn trời hình như sắp mưa.

 

Hắn cười khổ lắc đầu.

 

Nhất định là mệt tới phát điên rồi mới nằm mơ như vậy .

 

Thê t.ử của Phong Thanh huynh sao có thể là Tiểu Huỳnh được chứ.

 

 

“Chủ t.ử về rồi !”

 

Hồng Tuyết nói với ta , chuyện đê điều đã bận xong cả rồi , đại nhân sẽ có một quãng nghỉ rất dài, có thể dùng để ở bên ta suốt cả mùa xuân.

 

Ta thật sự vui đến hỏng mất.

 

Thấy hắn trở về, ta vội nhảy từ giá xích đu xuống, hí hửng nhào vào lòng hắn .

 

Hứa Phi Mặc đỡ trọn lấy ta , dịu dàng xoa đầu ta .

 

Ta đang định lấy con thỏ nhỏ ra hỏi hắn có đẹp không , lại ngây người :

 

“Phu... phu phu quân, chàng chàng chàng là ai vậy ?”

 

 

Ngoài trời mưa lớn như trút nước, trong phòng ánh nến lay động, soi rõ đôi mắt vẫn dịu dàng của Từ đại nhân.

 

“Thì ra là vậy .” - Từ đại nhân khẽ cười :

 

“Ta vốn cũng thấy lạ, vị cô nương họ Thôi kia không phải tên Tiểu Huỳnh, còn tưởng Tiểu Huỳnh là khuê danh của nàng nên không nghĩ nhiều.”

 

Hắn càng dịu giọng nhỏ nhẹ.

 

Ta lại càng áy náy khổ sở.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...