Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lục T.ử An đặt sách xuống:
"Sao thế?"
Tôi đau đến mức trán túa đầy mồ hôi lạnh, chẳng còn sức để cứng đầu nữa, bèn nhỏ giọng:
"Đau bụng."
Vì trước đó cậu từng nhắc tôi , mà tính cậu lại nghiêm túc, không hay cười nói , tôi cứ tưởng sẽ bị mắng tơi tả, nên không dám ngẩng đầu.
Thế nhưng, cảnh tượng tôi tưởng tượng lại không xảy ra .
Lục T.ử An chỉ lạnh nhạt hỏi:
"Đau lắm à ?"
Tôi gục nửa người xuống bàn học, không tiện gật đầu, đành chớp mắt mạnh mấy cái:
"Lắm."
"Dậy đi , tôi đưa cậu tới bệnh viện." Cậu gõ nhẹ lên bàn hai cái bằng khớp tay.
Giọng cậu ấy hôm nay có vẻ nhẹ nhàng hơn bình thường hiến tôi không khỏi nghi ngờ: chẳng lẽ vì đau quá nên sinh ra ảo giác?
Lục T.ử An mà cũng có lúc dịu dàng?
Nhưng tình hình mỗi lúc một nghiêm trọng, bụng đau như có d.a.o cứa, tôi không còn tâm trí suy nghĩ vớ vẩn nữa:
"Lục T.ử An, cậu ... cậu đỡ tôi một chút được không ?"
Cậu ấy lặng lẽ bước tới, đưa tay ra . Tôi bám lấy cậu , cố gắng dồn toàn bộ sức lực mới đứng dậy được .
Đột nhiên, chân tôi mềm nhũn, cả người nhào về phía cậu . Lục T.ử An không kịp phản ứng, hai chúng tôi ngã sóng soài ra sàn.
Tôi nằm trên n.g.ự.c cậu , lần đầu tiên phát hiện nhiệt độ cơ thể con trai cao thật. Ấm áp vô cùng.
Thêm tư thế nằm úp giúp tôi giảm bớt phần nào cơn đau. Chỉ tiếc là cơ bắp của anh căng cứng quá, tì vào hơi khó chịu.
Lúc này , giọng nói trầm thấp vang lên từ phía trên đầu tôi :
"Tống Hoan, cậu có thể tự dậy không ?"
Tôi lắc đầu:
"Không thể."
Lục T.ử An im lặng mấy giây rồi nói tiếp:
Quất Tử
"Vậy cậu xuống khỏi người tôi trước đã ."
Tôi đang định làm theo thì bỗng cảm thấy một luồng ấm nóng lan ra dưới người . Thôi xong, dì cả đến rồi !
Tôi lại mặc quần trắng! Mà quần mùa hè lại mỏng nữa.
Sợ bị dây ra người anh , tôi vội lăn sang bên. Cậu đỡ tôi dậy, ngồi xổm xuống trước mặt:
"Lên đi , tôi cõng cậu xuống gọi xe."
Tôi ra sức kéo áo che phần hông, giọng nhỏ như muỗi:
"Không cần đến bệnh viện đâu , tôi biết chuyện gì rồi ."
Lục T.ử An nhíu mày:
"Chắc chứ?"
Tôi xấu hổ đến mức ngón chân muốn cuộn tròn, nhưng vẫn c.ắ.n răng nói :
"Chắc. Cậu đỡ tôi vào nhà vệ sinh, rồi xuống phòng khách lấy giúp tôi một hộp t.h.u.ố.c ibuprofen trong tủ đồ. Nhân tiện cắm điện cho cái túi chườm nóng nữa. Cảm ơn."
Khi tôi từ nhà vệ sinh bước ra , cậu đã hiểu rõ tình hình. Ánh mắt vừa chạm nhau , tôi đột nhiên thấy chột dạ .
Lông mày cậu nhíu lại , như thể đủ sức kẹp c.h.ế.t một con ruồi:
"Đến kỳ mà còn uống đồ lạnh, cậu tự chuốc khổ vào thân đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-mai-dich-thien-giang/chuong-3.html.
]
Tôi thấy hơi tủi thân :
"Nó không bao giờ đúng ngày, tôi biết làm sao ?"
Lĩnh vực này rõ ràng là vùng mù kiến thức của Lục T.ử An, khiến cậu nghẹn lời. Cậu ấy không nói thêm nữa, lặng lẽ cõng tôi về phòng, nhét túi chườm nóng vào chăn.
𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝
Tôi vừa cảm kích vừa thấy áy náy:
"Tối nay lại làm phiền cậu rồi ."
Lục T.ử An quay lưng về phía tôi , giọng trầm trầm:
"Không có gì nữa thì tôi về đây."
Hôm sau , tôi như sống lại từ cõi c.h.ế.t. Cùng lúc đó, nhận được tin mừng vô cùng phấn khởi.
Người xưa nay toàn thi Toán được hai mấy ba mươi điểm như tôi , lần này phá kỷ lục, được tận sáu mươi mấy điểm!
Dù vẫn là ch.ót bảng, nhưng tiến bộ rõ rệt. Lục T.ử An đúng là gia sư đáng đồng tiền bát gạo!
Sắp tới là sinh nhật cậu ấy , tôi phải chuẩn bị thật đàng hoàng.
Tối hôm ấy , tôi lấy cớ đói bụng, đang học giữa chừng thì chuồn khỏi phòng học. Sau khi ngắt cầu d.a.o điện tổng, cả tòa nhà lập tức chìm vào bóng tối.
Tôi giả vờ sợ hãi hét lên:
"Lục T.ử An! Mau xuống đây!"
Cậu ấy đến nhanh quá, tôi còn chưa kịp thắp hết nến.
Enmmm... không sao , vẫn còn cứu vãn được .
Tôi bình tĩnh châm cây nến cuối cùng, bưng bánh kem bước tới:
"Chúc mừng sinh nhật, thầy Lục."
Lục T.ử An không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm. Trong ánh mắt ấy thoáng hiện thứ cảm xúc mơ hồ khó gọi tên. Tựa như có một lớp lụa mỏng phủ lên, làm tim tôi ngứa ngáy không yên.
Đúng lúc tôi định nhìn kỹ lại , cậu đã giấu đi cảm xúc, khẽ mỉm cười :
"Cảm ơn."
Tôi ngơ ngác đáp lại :
"Không có gì."
Đừng trách tôi vô dụng, trách chỉ trách nụ cười của đoá hoa lạnh lùng này sát thương quá lớn. Phải đi đào rau dại nửa năm mới gượng lại nổi!
Lấy lại tinh thần, tôi móc ra mấy quyển tạp chí học thuật về trí tuệ nhân tạo đưa cho cậu :
"Nè, quà sinh nhật."
Cậu nghiêm túc nhận lấy, nói :
"Tống Hoan, tôi sẽ cố gắng."
Tôi mỉm cười :
" Tôi tin cậu sẽ trở thành người đứng đầu giới AI. Nhưng cũng đừng tự tạo áp lực quá."
Cậu nhìn tôi thật sâu, không đáp lời.
Sau hôm sinh nhật đó, giữa tôi và Lục T.ử An có sự thay đổi rõ rệt. Cậu nghiêm khắc hơn trong học tập, nhưng trong đời sống lại ngày càng dịu dàng.
Những hôm cô giúp việc xin nghỉ, cậu còn xuống bếp nấu cơm cho tôi . Khiến tôi mỗi ngày đều d.a.o động giữa việc c.ắ.n răng ghét cậu và ôm tim khen cậu dễ thương.
Thời gian cứ thế trôi qua. Rất nhanh sau đó, giải bóng rổ thường niên lại đến.
Khi tôi biết cả Lục T.ử An và Triệu Văn Vũ đều sẽ thi đấu, tôi suýt há hốc mồm.
Sách không có đoạn này mà?
Nhưng mà, tôi là nữ phụ độc ác đã tự ý thức tỉnh, bản thân tôi đã là một bug, thêm chút tình tiết cũng không sao . Nghĩ đến việc đây là trận ra mắt của Lục T.ử An, tôi đi sớm đến nhà thi đấu để giành chỗ ngồi đẹp .
Vừa ngồi xuống đã thấy Triệu Văn Vũ bước thẳng về phía tôi ...
Chaporia
Bình Luận (0)