20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi đưa tay kia sờ lên má, không ngờ lại toàn là nước mắt.

Thấy Lục T.ử An vẫn dửng dưng không phản ứng gì, tôi như vừa uống liền ba bát nước khổ qua, khổ từ trong ra ngoài.

Chẳng lẽ đời này tôi định mệnh phải làm ch.ó săn vì tình?

Không được ! Tuyệt đối không được !

Tôi đã thức tỉnh ý thức, coi như sống lại lần nữa. Không thể vì một người đàn ông khác mà tiếp tục u mê như trước được .

Nghĩ thông rồi , tôi lau nước mắt, nén đau quay người bỏ đi .

Đèn đường trong ngõ đã cũ, lúc sáng lúc tối. Tôi luôn có cảm giác như có ai đang theo sau mình .

Nghĩ đến lần trước gặp phải tên biến thái lộ hàng, tôi càng thêm sợ hãi, cứ thế cúi đầu chạy một mạch ra ngoài.

Chỉ đến khi ngồi vào xe, trái tim treo trên cổ họng mới chịu trở lại vị trí cũ.

Sau vài ngày điều chỉnh tâm trạng, tôi lập tức mời gia sư mới.

Nhưng cái người tự xưng là gia sư vàng kia , trình độ dạy học chưa bằng một phần mười của Lục T.ử An.

Tôi cố gắng làm quen vài hôm, không ăn thua, đành phải xin đổi người . Thế nhưng đổi tới bảy, tám lần vẫn không có ai phù hợp. Thậm chí bọn họ còn không bằng đống tài liệu Lục T.ử An để lại .

Hết cách, tôi đành phải tự học lấy.

Sau một ngày học tập vất vả, trong lòng cảm thấy nghẹn ngào, tôi bèn quyết định xuống khu chung cư đi dạo hai vòng giải khuây.

Không ngờ vừa bước chân ra khỏi nhà đã bị cái bóng đen bất ngờ xuất hiện hù cho hết hồn.

Trước khi kịp hét lên, giọng nói quen thuộc vang lên:

"Là tôi ."

Tôi ôm n.g.ự.c, thở hổn hển:

"Có chuyện gì?"

Lục T.ử An hít sâu một hơi :

"Dạo gần đây, tôi đã suy nghĩ rất nghiêm túc."

Tôi ngơ ngác:

"Hả?"

Cậu ấy cúi cái đầu vẫn luôn ngẩng cao xuống, giống như chấp nhận số mệnh:

"Nếu không có danh phận, tôi cũng không ngại đi theo cậu ."

Tôi vẫn chưa hiểu gì hết:

"Cái gì mà rối rắm vậy ?"

Lục T.ử An hỏi nhỏ:

"Không phải cậu sắp đính hôn với Triệu Văn Vũ sao ?"

Mặt tôi toàn dấu hỏi, vừa bực vừa buồn cười :

"Ai nói với cậu ? Chính tôi còn không biết mình sắp đính hôn nữa kìa!"

Cậu ấy trả lời rất thành thật:

"Triệu Văn Vũ nói với tôi như vậy , bảo hai nhà từ nhỏ đã định sẵn thông gia, đến tuổi trưởng thành sẽ đính hôn."

Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao Lục T.ử An lại cư xử khác lạ như vậy . Thì ra là cái tên Triệu Văn Vũ khốn nạn kia đang giở trò!

Tôi tức đến nghiến răng, lại thấy Lục T.ử An mềm nhũn như vậy , chỉ biết giận mà không trách được :

"Cậu ta nói gì cậu cũng tin, cậu là heo à ?"

Lục T.ử An hiếm khi lộ vẻ uất ức:

"Cậu ta còn cho tôi xem cả ảnh chụp chung hai nhà và đoạn chat của người lớn."

Tôi thừa nhận mình thật không có tiền đồ. Chỉ cần cậu ấy mềm lòng, tôi lại chẳng thể cứng rắn nổi.

Thế là tôi kéo cậu ấy về nhà, gọi video cho mẹ hiện đang công tác ở châu Âu.

Vừa kết nối được , tôi liền giới thiệu:

"Mẹ ơi, đây là bạn trai con, Lục T.ử An."

Mẹ tôi ngơ ra vài giây, sau đó bịt miệng cười rạng rỡ:

"Được đó, chàng trai này đẹp trai hơn Triệu Văn Vũ nhiều!"

Nhìn mẹ cười mà nếp nhăn khóe mắt cũng hiện ra , lòng tôi bỗng dâng lên chút chua xót. Mẹ thật sự đã vì tôi mà lo lắng quá nhiều.

Nén lại cảm xúc, tôi nói tiếp:

"Triệu Văn Vũ chạy đến trước mặt bạn trai con nói bậy, bảo hai nhà có hôn ước. Mẹ mau giúp con làm rõ đi ."

Mẹ tôi còn sốt ruột hơn tôi :

"Làm gì có chuyện đó!"

Tôi huých vào hông Lục T.ử An:

"Giờ thì cậu yên tâm rồi chứ?"

Cậu ấy như bừng tỉnh, gật đầu lia lịa, lưng cũng thẳng tắp hơn, cố giữ bình tĩnh chào hỏi:

"Cháu chào dì ạ."

Mẹ tôi cười tươi rói:

"Chào cháu, chào cháu. Con gái dì hơi bướng, làm phiền cháu rồi ."

Người ta vẫn nói : Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thuận mắt.

Hai người họ nói chuyện càng lúc càng hợp, ai không biết chắc còn tưởng họ mới là mẹ con ruột.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝

Thứ hai, tôi quay lại trường học.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-mai-dich-thien-giang/chuong-7.html.]

Còn chưa kịp tìm Triệu Văn Vũ tính sổ, hắn đã tự mình tìm đến tận nơi.

Hắn ta trông có vẻ tiều tụy.  Chắc là do chuyện làm ăn của gia đình gặp trục trặc, buộc phải nếm trải một phen nhân tình lạnh ấm.

Nếu là trước đây, chắc tôi đã đau lòng lắm rồi . Nhưng bây giờ tôi chỉ muốn gõ trống, thả pháo, rồi treo băng rôn chúc mừng luôn cho xôm.

Giọng  hắn ta khàn khàn hỏi:

"Xem như nể tình trước kia , cậu có thể giúp tôi một việc không ?"

Tôi chẳng muốn tốn thời gian vòng vo, dứt khoát bóc trần lớp mặt nạ cuối cùng:

"Cậu muốn tôi rót vốn cho công ty nhà cậu ?"

Triệu Văn Vũ cứng đờ mặt:

"Cậu biết rồi à ?"

Tôi hừ lạnh:

"Biết chứ. Tôi còn biết cậu đội mũ 'vị hôn phu', chạy đến trước mặt bạn trai tôi bịa chuyện."

"Vậy cậu có thể"

Hắn ta tự động bỏ qua nửa câu sau .

" Tôi không thể."

Tôi lạnh lùng cắt ngang,

" Tôi còn chưa tính chuyện đ.á.n.h ch.ó ngã xuống nước, cậu còn mơ mộng được tôi giúp? Thật nực cười ."

Triệu Văn Vũ nghiến răng, không cam lòng, còn dọa ngược lại :

"Chờ nhà tôi vượt qua cửa ải này , người đầu tiên tôi xử lý là cậu !"

Tôi chẳng hề để trong lòng.

Không có tôi - con nữ phụ độc ác từng rút ruột giúp cậu ta , nhà họ Triệu chỉ có nước dẹp tiệm sớm thôi.

Sau vụ đó, Triệu Văn Vũ cũng không dám tới tìm tôi nữa. Tôi cũng chẳng buồn quan tâm đến chuyện tồi tệ của hắn ta .

Mỗi ngày làm bài tập xong, tôi lại ngoan ngoãn ngồi nghe thầy Lục dạy dỗ.

Cho đến mấy hôm sau kỳ kiểm tra sức khỏe tiền thi tốt nghiệp, tôi lại nghe thấy tên Triệu Văn Vũ và Chu Điềm Điềm.

Chu Điềm Điềm được chẩn đoán là đã m.a.n.g t.h.a.i hơn hai tháng. Mà đứa bé, khỏi nói cũng biết , là của Triệu Văn Vũ.

Thế nhưng, để cứu vãn công ty gia đình, dạo trước Triệu Văn Vũ đã đính hôn với con gái của một nhà buôn trang sức rồi . Giờ phía nhà kia đang náo loạn đòi rút vốn.

Nhà họ Triệu chẳng còn cách nào, đành yêu cầu Chu Điềm Điềm xử lý cái thai, đồng thời hứa sẽ đưa một khoản tiền "an ủi".

Chu Điềm Điềm không đồng ý, ngày nào cũng khóc lóc om sòm. Triệu Văn Vũ bị kẹp giữa cha mẹ và người yêu, chẳng khác gì người dưng trong cả hai bên.

Vì cậu ta không dám làm gì, mấy cô bạn thân của Chu Điềm Điềm bèn đăng bài lên mạng, định chơi bài dư luận ép nhà họ Triệu nhận trách nhiệm.

Tóm lại , sự việc ầm ĩ đến mức toàn trường đều biết , chưa rõ sẽ kết thúc kiểu gì.

Mẹ tôi sau khi biết chuyện còn gọi điện về dặn dò:

"Hoan Hoan à , con với Tiểu Lục trước khi đủ tuổi nhớ phải giữ mình đó nha~"

Chúng tôi ngồi cứng đờ trước máy tính, đồng thanh gật đầu:

"Biết rồi ạ."

Sau khi ăn xong quả dưa siêu to khổng lồ ấy , tôi lại tiếp tục dốc sức vào học hành.

Nửa năm qua, dưới sự hướng dẫn của Lục T.ử An, tôi đã từ một con gà rớt vỏn vẹn 200 điểm trở thành một học bá nhỏ với hơn 600 điểm.

Điều này khiến tôi càng tin chắc đầu óc mình từng đần như vậy , hoàn toàn là do cốt truyện trói buộc! Giờ tôi đã thức tỉnh, quả thực là siêu có tiền đồ.

Thành tích của tôi cứ thế tiến bước thần tốc.

Mỗi lần mẹ thấy bảng điểm, đều ôm tôi mà hét:

"Nhà mình chắc tổ tiên phù hộ rồi !"

Kỳ thi đại học, tôi đỗ hạng 20 toàn khối, lọt vào bảng vinh danh của trường. Lục T.ử An đứng đầu, tôi đứng cuối.

Quất Tử

Ừm... tính ra thì cũng gọi là "đầu cuối tương ứng" rồi nhỉ?

À quên nói , cậu ấy vào được trường Top 1 toàn quốc, còn tôi thì vào một trường 985 cũng rất ổn .

Hôm đến trường nhận giấy báo trúng tuyển, vì thành tích lội ngược dòng quá khét, tôi được mời lên sân khấu chia sẻ bí quyết học tập cho các em khóa dưới .

Tôi nói thật lòng:

"Nhờ có bạn trai tôi học siêu giỏi, cộng thêm sự kiên trì của bản thân , tôi mới có thể từ 200 điểm lên hơn 600 chỉ trong một năm."

Dưới khán đài rần rần, thậm chí có người còn ship couple ngay tại trận. Tôi không chống đỡ nổi nhiệt tình của mọi người , đành rút lui sớm.

Thấy Lục T.ử An đang đứng chờ trong hậu trường, tôi như viên đạn nhỏ lao tới, nhào thẳng vào lòng cậu ấy .

Sau khi ôm một lúc, chúng tôi ra ghế đá bên hồ nghỉ ngơi.

Nhớ tới câu nói cũ của cậu ấy ở đây, tôi cố ý trêu:

"Lần đầu tiên ai đó ghen là ở chỗ này thì phải ~"

Lục T.ử An véo má tôi , cúi người :

"Có phải có người nhỏ nhắn nào đó đang thiếu đòn không ?"

Tôi không đáp, dùng hành động để phản kháng.

Mỗi lần dọa hôn tôi , cậu ấy đều chẳng dám làm thật. Cái đồ nói miệng mạnh mẽ thôi, đồ nhát cáy! Hừ!

Nhưng có lẽ vì không còn bị kỳ thi đại học trói buộc nữa, Lục T.ử An cũng táo bạo hơn nhiều. Rất nhanh, tôi đã bị cậu ấy đ.á.n.h bại.

Đúng lúc đó, một cơn gió thổi qua. Gió mùa hè nóng rát.

Giống như nụ hôn của cậu ấy vậy .

Tôi cảm thấy mình như que kem, sắp tan chảy mất rồi ....

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...