DUYÊN TÌNH ĐẾ QUÂN ĐÚNG LÀ KHÔNG THỂ CẮT ĐƯỢC

DUYÊN TÌNH ĐẾ QUÂN ĐÚNG LÀ KHÔNG THỂ CẮT ĐƯỢC

Tác giả: Zhihu

Ngôn TìnhCổ ĐạiHEHài HướcHuyền HuyễnNgọt
Bạn chưa đánh giá
10Chương
1Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Ta là thần nhân duyên, nhưng

một ngày đột nhiên hắc hóa.

Chuyện

trách

! Phải trách Vọng Thư Đế Quân!

Ngài

chẳng

chẳng rằng liền chạy

lịch kiếp,

cái Nhân Duyên Ty bé xíu của

giày vò thành hiện trường án mạng, mỗi ngày mỗi đêm mỗi giờ mỗi khắc, đều

kẻ

mời mà tự xông

.

Vừa gặp mặt, câu đầu tiên nhất định là:

“Nghe

Vọng Thư Đế Quân sắp lịch tình kiếp?”

Câu thứ hai sẽ là:

“Mau buộc cho

! Mau buộc cho

! Ta

cùng Đế Quân trải qua tình kiếp!”

Vị Vọng Thư Đế Quân

chính là chân thần thượng cổ, hóa

của vạn linh

đêm trăng.

Ngày thường thanh lãnh,

gần nhân tình, ngoại trừ một con thỏ trắng thì chẳng còn sinh vật nào

thể tới gần bên

ngài.

Vạn vạn năm nay, bên ngoài Nguyệt Cung tầng tầng cấm chế như vực trời ngăn cách, đoạn tuyệt hết thảy lòng si vọng.

Giờ đây ngài

lịch kiếp… còn là tình kiếp thì

khác nào là phù dung chợt nở, dẫn vô

ong bướm nhào tới.

Ta

tiễn vị tiên tử

sướt mướt kể rằng ba vạn năm

tiên đạo giảng đàn

gặp

yêu Vọng Thư Đế Quân…

Lại nghênh đón một vị nữ thần mắt đỏ hoe

hai vạn năm

tại hội bàn đào của Tây Vương Mẫu

âm thầm gửi gắm chân tâm cho ngài…

Ta bất lực.

Các nàng

cành đào trong Nhân Duyên Ty

thể động hồng loan, liền công khai lẫn lén lút bẻ hoa ngắt lá.

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, cây đào trong viện

chỉ còn trơ

vài cành khô.

Ta đau lòng.

Các nàng

phàm nhân phu thê

dây nhân duyên buộc

mới động tình, liền ngày ngày đạp cửa tới xin dây nhân duyên, lải nhải mãi

chịu

.

Ta tê dại.

Rồi các nàng còn

nếu

định duyên thần tiên thì loại dây nhân duyên bình thường

tác dụng,

dùng tóc xanh do chính thần nhân duyên hóa thành mới hữu hiệu nhất.

Ta ôm đầu tóc

, cuối cùng cũng gào lên từ tận linh hồn:

“Đủ

!”

“Vọng Thư Đế Quân chẳng qua chỉ xuống phàm lịch kiếp, rốt cuộc các

còn

loạn tới mức nào nữa mới chịu thôi?”

“Kẻ nào cũng

cùng ngài

buộc tình duyên đúng

?”

“Hừ!”

Ta

lạnh, mở sổ nhân duyên

, ngay

mặt

vung bút

xuống.

“Nguyệt

chi thần, Đế Quân Vọng Thư.

Tình cạn duyên mỏng,

thể thanh tịnh.

Ngày phá

, cũng là ngày mất mạng.

Vô tình ít dục,

chính là tình kiếp.”

“Các

đều

cùng Vọng Thư Đế Quân lịch kiếp?

Ta cứ

cho các

như ý đấy.

Ai dám

cận với ngài, khiến ngài phá

, ngài sẽ lập tức chết bất đắc kỳ tử.

Tình kiếp

sẽ vĩnh viễn kéo dài

dứt.

Đến lúc đó cứ xem, Vọng Thư Đế Quân

tha cho kẻ khiến ngài rơi

vực sâu luân hồi

.

Ngươi, ngươi, còn cả ngươi nữa!”

Ta chống nạnh, giọng hung dữ, chỉ tay hết

tới

khác, hắc hóa rõ ràng.

Các tiên tử nữ thần ngây ngốc

hồi lâu, cuối cùng lẩm bẩm:

“…

kẻ đầu sỏ gây chuyện chẳng

chính là Chu Nghê tiên tử quản sự Nhân Duyên Ty… ngài

?”

Chu Nghê tiên tử là

đây:

“???”

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...