TỪ CỰU/Chương 7C. 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Triệu công t.ử ghìm cương ngựa, gọi lớn vọng vào trong.

Gió thổi l.ồ.ng lộng, khiến rèm xe lay động dữ dội.

Nước mưa tạt thẳng vào trong, mang theo hơi lạnh thấu xương.

Ta đáp lớn: "Ta ở đây!"

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Tiếng gió gào rít lấn át giọng nói của hắn : "Trận mưa này đến quá đột ngột! Đường đến dịch quán còn xa, phía trước có một ngôi miếu hoang, đành phải chịu khó lánh tạm vào đó tránh mưa!"

"Không sao đâu !"

Ta khẽ hít một hơi thật sâu, chính là lúc này rồi .

Hơi lạnh ngấm vào cơ thể, khiến bệnh cũ đột ngột tái phát, không còn thời cơ nào thích hợp hơn thế này .

Hơn nữa, sau cơn mưa lớn đường xá chắc chắn sẽ ngập lụt, nơi này cách Sầm gia và kinh thành đều xa, việc vận chuyển quan tài qua lại vô cùng bất tiện.

Còn vị phụ thân đáng kính của ta , sao có thể vì một đứa con gái đã c.h.ế.t mà mặt dày đi làm phiền cháu trai của Hoàng hậu nương nương chứ?

Bọn họ chỉ cần giả vờ khóc lóc vài trận, là có thể diễn vai đáng thương trước mặt Hoàng thượng hòng tranh thủ sự đồng cảm.

Còn ta , được chôn cất ngay tại nơi này là tốt nhất rồi .

"Lâm cô nương."

Tiếng gọi của Triệu công t.ử kéo ta ra khỏi dòng suy nghĩ, khiến ta khẽ giật mình .

Ta vội thu hồi tâm trí.

"Lại đây sưởi ấm đi , đợi mưa ngớt chút rồi chúng ta tiếp tục lên đường."

Ta khẽ vâng một tiếng.

Nhìn đống lửa trước mắt đang cháy hừng hực.

Ta đưa hai tay lại gần, cảm nhận hơi ấm áp áp vào da thịt.

Ta ngước nhìn lên phía trước , ánh lửa bập bùng soi rõ gương mặt từ bi của tôn tượng Bồ Tát.

Nơi này quả thực là một ngôi miếu hoang phế.

Chân nến đổ ngổn ngang, bụi bặm phủ đầy khắp nơi.

Chỉ riêng pho tượng Bồ Tát kia vẫn nguyên vẹn, không hề sứt mẻ.

Ánh mắt ngài nhìn xuống đầy từ ái, an nhiên.

Sống mũi ta bỗng chốc cay xè, thầm thành kính cầu nguyện: "Bồ Tát hiển linh, xin hãy giúp con toại nguyện."

Hồng Khư bưng đến cho ta một bát nước ấm.

Ta dùng tay áo che mặt, nhanh tay bỏ viên t.h.u.ố.c vào miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/tu-cuu-vcer/chuong-7.html.]

Viên t.h.u.ố.c trôi tuột xuống cổ họng.

Hồng Khư khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y ta , ra hiệu bảo ta yên tâm.

Mọi chuyện đều đã được lên kế hoạch chu toàn .

Mí mắt ta bắt đầu nặng trĩu.

Khoảnh khắc ngã xuống đất, ta mơ màng nghe thấy tiếng hét thất thanh đầy kinh hãi của Triệu công t.

ử: "Lâm cô nương! Ngươi làm sao thế này ?!"

...

11

Khi tin dữ về cái c.h.ế.t của Lâm Từ truyền đến, Tiêu Triệt bàng hoàng đến mức không giữ nổi chén trà trong tay.

Hắn đột ngột đứng phắt dậy.

"Nàng ấy c.h.ế.t rồi sao ?! Làm sao có thể chứ?!"

"Ta chưa từng nghe nói nàng ấy mắc bệnh hiểm nghèo bao giờ!"

Tên thị vệ cúi gầm mặt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm: "Tin báo về đúng là như vậy . Lâm cô nương đi đường gặp phải trời âm u liên miên nhiều ngày, lại thêm mưa lớn, khí lạnh ngấm vào người nên mới phát bệnh. Đại phu cũng đã đến nghiệm thi rồi ."

"Triệu Cẩn làm ăn kiểu gì thế không biết ! Suốt dọc đường đi hắn không hề quan tâm xem sức khỏe nàng ấy thế nào sao ?!"

Sắc mặt Tiêu Triệt u ám đến đáng sợ.

"Đại phu nói đó là bệnh ngầm, căn bệnh này giấu rất sâu lại phát tác quá nhanh, thế nên Triệu đại nhân mới không kịp phát hiện ra bất thường của Lâm cô nương. Nhưng Triệu đại nhân đã dâng sớ tạ tội với Thánh thượng, hiện đang trên đường trở về kinh thành. Thánh thượng đã phạt ngài ấy cấm túc ba tháng."

Tiêu Triệt nén đau lòng, hít một hơi thật sâu: "Thi thể nàng ấy đâu ? Ta muốn thấy t.h.i t.h.ể nàng ấy ! Đã vận chuyển về kinh thành chưa ?!"

"Lâm đại nhân vô cùng đau đớn, nhưng vì đường sá xa xôi lại gặp mưa bão, không muốn vì việc vận chuyển t.h.i t.h.ể mà gây hao người tốn của nên đã dâng tấu trình bày."

"Thánh thượng đã hạ chỉ, cho phép an táng Lâm nhị cô nương ngay tại chỗ cho người c.h.ế.t được nhắm mắt xuôi tay. Ngài còn ban ơn an ủi Lâm gia, thưởng trăm lượng bạc, thăng cho Lâm đại nhân nửa cấp quan."

Tiêu Triệt siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Khá khen cho Lâm gia!"

Đột nhiên, hắn như sực nghĩ ra điều gì, cất giọng hỏi: "Nha hoàn tên Hồng gì đó hầu hạ bên cạnh Lâm Từ giờ thế nào rồi ?"

"Bên cạnh Lâm nhị cô nương quả thực có một nha hoàn tên Hồng Khư. Hai người tình cảm vô cùng sâu đậm. Lúc rời phủ, Lâm nhị cô nương đã mượn cớ xuất giá nhằm xin Lâm phu nhân trả lại khế ước bán thân cho nàng ta . Hiện giờ nàng ta đã là người tự do."

"Để báo đáp ân tình của Lâm nhị cô nương, nàng ta đã tự nguyện cả đời này ở lại canh giữ phần mộ cho nàng ấy ."

Tiêu Triệt khẽ nheo mắt, cảm giác hoài nghi trong lòng ngày một lớn dần.

Không đúng, hoàn toàn không đúng.

Hắn quá hiểu rõ Lâm Từ.

"Chuẩn bị ngựa! Ta phải đích thân nhìn thấy quan tài của nàng ấy ! Cho dù có chôn xuống đất rồi , cũng phải đào lên cho ta !"

Hắn vừa đứng dậy định đi , Lâm Chỉ đã xông ra giữ c.h.ặ.t lấy hắn , gào lên: "Hôm nay mới là ngày thứ hai chúng ta thành thân , chàng định đi đâu chứ? Chàng muốn bỏ rơi ta vì một nữ nhân khác sao ?!"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...