20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi không ngờ ở một bữa tiệc như thế này mà vẫn có thể nhìn thấy Trần Viễn.

Cũng không biết Lưu Nghiêu đã thuyết phục vợ nhà mình thế nào, tóm lại là có thể dẫn theo Trần Viễn một cách quang minh chính đại ra ngoài.

Nhìn thấy sự kinh ngạc của tôi , chị Ngải nhướng mày, nhìn xuống Trần Viễn ở tầng dưới .

"Chính là gã đàn ông này sao ?"

Giọng chị hờ hững, có chút ý vị chê bai: "Tâm cao hơn trời, nhưng chỉ là một kẻ bất tài."

Chị vội vã thu hồi ánh mắt, ngậm một điếu t.h.u.ố.c nhưng không châm lửa:

"Sao bây giờ mấy cô gái trẻ tụi em mắt nhìn kém cỏi thế nhỉ?"

"Em một đứa, đứa cháu bướng bỉnh nhà chị một đứa."

"Sự nghiệp tốt không lo nắm giữ, đàn ông tồi tệ thì vơ một nắm trúng cả nắm."

Tôi ngượng ngùng cười : "Chị đừng trêu em nữa chị Ngải, em đâu có phản ứng nhanh nhạy được như Ngải Kỳ."

Chị Ngải bĩu môi: "Đều đáng lo như nhau ."

"Xin chị tha mạng, sau này em nhất định nhất định nhất định sẽ chăm chỉ làm việc!!!"

14

Tôi là thật lòng muốn làm việc cho tốt , không còn nghĩ đến chuyện rách nát của Trần Viễn nữa rồi .

Cho nên khi mất đi ý thức vào giây cuối cùng, đầu óc tôi vẫn còn đang nghĩ về phương án dự án.

Đến khi tôi tỉnh lại trong cơn mơ màng.

Đứng trước mặt là Lưu Nghiêu với khuôn mặt âm trầm và một Trần Viễn có chút... yểu điệu?

"Chồng ơi, để em nói riêng với cô ta vài câu đi mà~"

Tôi nghe mà rùng mình nổi hết da gà da vịt.

Lưu Nghiêu lại quay người bước ra ngoài.

Trong mắt Trần Viễn tràn ngập hận thù bước đến trước mặt tôi : "Tống Quất Tình!"

" Tôi rơi vào hoàn cảnh như bây giờ đều là vì cô!"

Sao lại là vì tôi được chứ?

Tôi bật cười , không phải do anh ta tự làm tự chịu sao ?

"Khinh Khinh cũng vì cô mới phải để giữ lại đứa con mà chịu tủi nhục ở bên cạnh người khác."

"Vậy mà cô lại sống thảnh thơi sung sướng quá nhỉ!"

Khoan đã ?

Tôi thực sự tức đến mức bật cười rồi .

"Hai vợ chồng các người sống không thuận lợi đều đổ hết lên đầu tôi sao ?"

"Không phải chính anh tự làm tự chịu, mới thành ra nông nỗi này à ?"

Tôi thực sự không hiểu nổi logic của anh ta : "Còn cái cô Trình Khinh Khinh kia nữa."

"Cô ta m.a.n.g t.h.a.i cái quái gì chứ, chuyện của cô ta ở nước ngoài anh không biết một chút gì đúng không ?"

Chị Ngải nói quả thực rất đúng, tôi đúng là mù mắt mới yêu anh ta .

"Cô nói dối!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/quat-tu-tinh-tinh/chuong-8.html.

]

Trần Viễn giống như bị điên, trợn mắt ngoác mồm:

"Khinh Khinh vì muốn về nước tìm tôi đã chịu bao nhiêu đau khổ, cô còn muốn bôi nhọ cô ấy !"

Trần Viễn vừa nói vừa lẩm bẩm: " Tôi đã mạo hiểm lớn thế nào mới có được cuộc sống như bây giờ."

Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt hoang mang: "Đều bị cô hủy hoại hết rồi ."

" Tôi thật sự không nên gặp cô."

Tôi nheo mắt, cười khẽ: "Anh mạo hiểm được bao nhiêu chứ, chẳng qua là vừa vặn cho anh tìm được cơ hội mà thôi."

Trần Viễn cười lạnh khẩy:

"Cô thì biết cái gì? Nhưng nói cho cô biết cũng không sao , Lưu Nghiêu hôm nay không định để cô bước ra khỏi đây nữa đâu ."

"Năm đó tôi vốn đã chuẩn bị mượn nhiệm vụ giả c.h.ế.t để trốn khỏi cô, ai ngờ Khinh Khinh lại đột ngột trở về."

Anh ta nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ, còn tôi nghe mà lạnh toát cả người :

"Ý anh là, anh bỏ mặc đồng đội của mình , trực tiếp bỏ chạy?"

Tôi không thể tin nổi nói : "Anh căn bản không hề đi tham gia chuyến nhiệm vụ đó?"

Trần Viễn bỗng bóp c.h.ặ.t lấy cổ tôi , điệu bộ có chút điên điên khùng khùng:

" Đúng vậy , anh ta vốn dĩ có thể sống sót, đáng tiếc là tôi đã đi rồi , không có ai tiếp ứng, anh ta chỉ có thể hy sinh."

"Chuyện này đều trách cô Tống Quất Tình, tất cả đều trách cô!"

"Cô lâu như vậy rồi mà vẫn không kiếm được tiền, không có tiền sao tôi có thể lấy Khinh Khinh?"

"Anh đúng là điên rồi !"

Tôi ngạt thở đến mức mặt đỏ bừng lên, nhưng vẫn dữ tợn mắng c.h.ử.i.

" Tôi là điên rồi đấy."

Trần Viễn gật đầu, khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn, không còn giữ lại nửa phần dáng vẻ trong ký ức năm xưa:

"Thay vì lát nữa bị Lưu Nghiêu hành hạ đến c.h.ế.t, chi bằng c.h.ế.t trong tay tôi thì thế nào?"

Tôi vẫn giữ nguyên thái độ như trước : "Đồ ngu!"

15

Đến khi đội trưởng Trương đè nghiến anh ta xuống đất, Trần Viễn vẫn chưa kịp phản ứng lại .

Anh ta vẫn còn hét lớn:

" Tôi có gì sai chứ, tôi chỉ muốn có tiền thôi, có tiền rồi tôi mới có thể rước Khinh Khinh về nhà!"

Tôi sờ lên cổ mình , cười khẽ nói :

"À, Trình Khinh Khinh hả?"

"Cô ta thông minh hơn anh nhiều, cặp được đại gia rồi ."

Tôi cúi người mỉm cười nhìn Trần Viễn: "Đáng tiếc bị vợ người ta phát hiện, đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, bây giờ mặt mũi biến dạng rồi ."

Trong mắt Trần Viễn đều là sự khó tin, lẩm bẩm nói không thể nào.

"Khụ khụ."

Đội trưởng Trương lườm tôi một cái, ra hiệu cho tôi nói năng chú ý chừng mực.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Tôi nhún vai, đi theo chị Ngải trở lại xe.

Từ khi phát hiện Trần Viễn còn sống, đội trưởng Trương đã bắt đầu điều tra lại nhiệm vụ năm đó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...