Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau ngày hôm đó, Mộc An biến mất.
Không có lời từ biệt. Không để lại địa chỉ. Ngay cả chiếc điện thoại cũng bị cô tắt hoàn toàn , như thể muốn cắt đứt mọi liên hệ với thế giới cũ. Cô rời khỏi thành phố trong một buổi sáng sớm, khi đường phố còn chưa thức dậy, mang theo một chiếc vali nhỏ và một trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh. Không ai biết cô đi đâu , cũng không ai có thể tìm được dấu vết.
Thành phố phía sau lưng dần lùi lại , những tòa nhà cao tầng, những con đường quen thuộc, tất cả trở nên xa lạ như một giấc mơ đã vỡ.
Cô không ngoảnh đầu.
Không còn gì đáng để lưu luyến.
Căn nhà của Lâm Hạo lần đầu tiên trở nên trống rỗng một cách rõ rệt.
Anh mở cửa bước vào như mọi ngày, nhưng không còn tiếng bước chân nhẹ nhàng chạy ra đón, không còn mùi thức ăn ấm nóng lan ra từ căn bếp. Ánh đèn phòng khách sáng lạnh, chiếu lên không gian gọn gàng nhưng thiếu đi hơi thở của con người .
Anh đứng yên ở cửa vài giây.
Không hiểu sao lại cảm thấy… lạ.
Chiếc áo vest trên tay anh không được ai đón lấy. Không có giọng nói quen thuộc hỏi han. Không có ánh mắt dịu dàng dõi theo từng cử động của anh .
Chỉ có im lặng.
Một sự im lặng kéo dài, nặng nề.
Lâm Hạo bước vào , đặt chìa khóa xuống bàn. Âm thanh nhỏ vang lên trong không gian trống trải, rõ ràng đến khó chịu. Anh đi về phía phòng ngủ, mở cửa, mọi thứ vẫn ngăn nắp như cũ, nhưng tủ đồ đã trống đi một nửa.
Cô thật sự đã đi .
Không phải giận dỗi.
Không phải nhất thời.
Là rời đi .
Anh đứng trước tủ quần áo rất lâu, tay chạm vào những khoảng trống còn sót lại , ánh mắt dần tối xuống. Trong đầu anh , những hình ảnh vụn vặt bắt đầu hiện lên bóng dáng cô đứng trong bếp, cúi đầu nấu ăn, tiếng cô gọi anh ăn cơm, những lần cô đứng chờ anh về muộn, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố mỉm cười .
Những điều trước đây anh chưa từng để ý.
Bây giờ lại rõ ràng đến mức khiến người ta khó chịu.
Anh quay người , đi ra phòng khách, ánh mắt vô thức dừng lại ở chiếc sofa nơi cô đã ngồi hôm đó, đặt trước mặt anh tờ đơn ly hôn và chiếc nhẫn cưới. Anh vẫn còn nhớ rất rõ ánh mắt của cô khi ấy .
Không còn cầu xin.
Không còn mong chờ.
Chỉ có thất vọng.
Một sự thất vọng sâu đến mức không thể cứu vãn.
Lâm Hạo khẽ nhắm mắt lại .
Một cảm giác khó chịu dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c, không rõ là gì nhưng không thể bỏ qua.
Ở một nơi khác trong thành phố, Lâm Nặc gần như phát điên.
Căn hộ của hắn vẫn như cũ, nhưng thiếu đi một thứ khiến mọi thứ trở nên trống rỗng đến mức không chịu nổi. Hắn đứng giữa phòng, nhìn chiếc vali đã biến mất khỏi góc tường, ánh mắt tối lại từng chút một.
Không có dấu vết.
Không có lời nhắn.
Cô biến mất như chưa từng tồn tại.
Hắn gọi điện.
Không liên lạc được .
Hắn cho người tìm.
Không có kết quả.
Mọi thông tin về cô như bị xóa sạch.
“Tiếp tục tìm.” hắn ném điện thoại xuống bàn, giọng lạnh lẽo.
“Bằng mọi giá.”
Nhưng
dù
hắn
có
làm
gì, kết quả vẫn như cũ.
Không ai tìm được Mộc An.
Ngay cả khi hắn gây sức ép lên nhà họ Mộc, dùng mọi cách buộc họ phải nói ra nơi cô đang ở họ cũng chỉ lắc đầu, sắc mặt căng thẳng nhưng không hề giả vờ.
“Chúng tôi cũng không biết con bé đi đâu .” cha cô nói , giọng khàn đi vì lo lắng.
Lâm Nặc đứng đó, ánh mắt lạnh như băng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khó chịu chưa từng có .
Cô thật sự… không để lại gì cho hắn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vet-cat-hon-nhan/chuong-7-nhan-ra-muon-mang.html.]
Một chút dấu vết cũng không .
Hắn quay đi , bước ra ngoài, cánh cửa đóng sầm lại phía sau .
Lần đầu tiên, hắn cảm thấy mất kiểm soát.
Đêm xuống.
Lâm Nặc đứng trên ban công, nhìn xuống thành phố sáng đèn. Tay hắn cầm ly rượu, nhưng không uống. Ánh mắt trống rỗng, như đang tìm kiếm một thứ gì đó đã biến mất.
Trong đầu hắn , từng hình ảnh của Mộc An hiện lên rõ ràng lúc cô c.ắ.n môi chịu đựng, lúc cô nhìn hắn bằng ánh mắt căm ghét, rồi dần dần… ánh mắt ấy thay đổi, trở nên trống rỗng, lạnh lẽo.
Hắn nhớ rõ từng chi tiết.
Nhưng lúc đó, hắn không để ý.
Hoặc đúng hơn… hắn không muốn để ý.
Ban đầu, tất cả chỉ là một trò chơi.
Một cuộc giao dịch.
Hắn biết cô yêu Lâm Hạo, biết cô sẽ đau, và hắn muốn nhìn thấy điều đó. Muốn nhìn Lâm Hạo đ.á.n.h mất thứ thuộc về mình . Muốn khiến anh phải hối hận.
Chỉ là…
Hắn không nhận ra , trong quá trình đó, có thứ gì đó đã thay đổi.
Không còn đơn thuần là chiếm đoạt.
Không còn chỉ là trả thù.
Mà là… quan tâm.
Hắn nhớ lần cô bị sốt, gương mặt tái nhợt, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Nhớ cảm giác khi nhìn thấy cô ngã xuống trong bệnh viện, tim hắn siết lại một cách khó hiểu.
Nhớ cả ánh mắt của cô khi nói sẽ ly hôn.
Không còn sợ hãi.
Không còn yếu đuối.
Chỉ còn lại sự dứt khoát khiến hắn bất an.
Lâm Nặc siết c.h.ặ.t ly rượu trong tay.
Đến khi nhận ra …
Cô đã đi rồi .
Không quay lại .
Không cho hắn cơ hội.
Hắn bật cười .
Một tiếng cười khàn, mang theo chút điên dại.
“Chạy đi đâu chứ…” hắn lẩm bẩm, ánh mắt tối lại .
Nhưng trong lòng hắn hiểu rõ…
Lần này , không phải hắn buông tay.
Mà là cô đã thật sự rời khỏi hắn .
Và điều khiến hắn khó chịu nhất không phải là không tìm được cô.
Mà là… lần đầu tiên trong đời, hắn nhận ra mình muốn giữ một người ở lại .
Nhưng lại không thể.
---
Ở một nơi rất xa, Mộc An đứng trước biển.
Sóng vỗ nhẹ vào bờ, từng đợt nối tiếp nhau , mang theo hơi gió mằn mặn. Cô đứng đó, tóc bị gió thổi rối, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm.
Không còn nước mắt.
Không còn đau đớn rõ ràng.
Chỉ c
òn lại sự trống rỗng… và bình yên kỳ lạ.
Cô hít một hơi thật sâu.
Rồi thở ra .
Như thể… đang buông bỏ tất cả những gì đã từng thuộc về quá khứ.
Lần này …Không ai kéo cô lại nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)