Chàng nghĩ đến chắc là yêu Diệp Liên Tâm đến cực điểm.
Yêu đến mức quên mất lời hứa hẹn ban đầu của chúng ta , yêu đến mức mặc kệ nàng ta hắt nước bẩn lên người phát thê.
Ta cười lạnh ngắt lời chàng :
“Ghen tuông?
Ta có ngăn cản Diệp Liên Tâm leo lên giường của chàng , hay là tranh giành y phục trang sức với nàng ta sao ?"
“Chàng thực sự nghĩ ta không thu xếp nổi một di nương?
Còn cần phải thả ưng đi dọa nàng ta ?
Tạ Yến, ta chỉ là không thèm chấp.
Tống gia ta một lời đáng giá nghìn vàng, hành sự đường đường chính chính."
“Mấy trò tranh sủng nơi hậu trạch này , ta nhìn không nổi, càng không muốn học!"
Tạ Yến tức giận đến tột cùng, xông thẳng vào trong viện.
Lăng Tiêu đang nghỉ ngơi trên cây.
Năm đó gả vào hầu phủ, trong mười sáu hòm của hồi môn của ta , thứ nổi bật nhất chính là con hải đông thanh thần khí này .
Khi đó chàng cười một mặt sủng nịch:
“Trời của hầu phủ, đủ cho 'Lăng Tiêu' của nàng bay lượn."
Giờ đây lại chỉ hiềm nó chướng mắt.
“Người đâu !
Nhốt con hung vật này vào l.ồ.ng, khóa lại cho ta !"
Ta kéo chàng lại :
“Dựa vào cái gì?"
“Chỉ dựa vào đây là hầu phủ, ta là Hầu gia!"
Khóe môi chàng tràn ra một nụ cười lạnh ngắt.
Ta nhìn chằm chằm vào mắt chàng :
“Tạ Yến, chàng đừng hối hận."
Chàng chần chừ một thoáng, “Nếu nàng buồn chán, khi nào rảnh rỗi ta sẽ tìm một con mèo ngoan ngoãn cho nàng giải khuây là được ."
Hộ viện tiến lên nhốt Lăng Tiêu lại .
Thị nữ bên cạnh Diệp Liên Tâm tìm tới, Tạ Yến đầu cũng không ngoảnh lại mà đi mất.
Ta nhìn Lăng Tiêu đang thống khổ giãy giụa trong l.ồ.ng, nhớ lại lúc nhỏ theo phụ thân đi Lĩnh Nam dẹp loạn, từng đi nhầm vào một vùng đầm lầy.
Tận mắt nhìn thấy chiến mã lún sâu trong bùn lầy, càng giãy giụa lại càng lún sâu hơn.
Khoảnh khắc đó, ta đã hiểu ra .
Bị vây khốn đâu chỉ có con hải đông thanh tâm can của ta ?
Đã đến lúc trốn khỏi vũng bùn lầy này rồi .
02
Đêm đó, Xuân Hỷ đỏ hoe mắt thu dọn hành trang cho ta , “Phu nhân, chúng ta thật sự cứ thế mà đi sao ?"
Ta vỗ vỗ vai nàng:
“Cha mẹ ngươi đều ở kinh thành, không cần đi theo ta .
Ta sẽ bảo người sắp xếp cho ngươi đến trang viên hồi môn của mẫu thân ta làm quản sự nương t.ử."
“ Nhưng một mình người ..."
“Không sao ."
Ta ngồi xuống trước bàn thư án, hạ b/út.
Một bức thư gửi tới doanh trại quân đội Tây Bắc, một bức hưu thư để lại cho Tạ Yến.
“Hưu thư"
“Tống Chiêu gả vào Tạ môn ba năm, hỏi lòng không hổ thẹn.
Tuy nhiên Tạ Yến hủy hoại lời hứa trước , đ.á.n.h mất nghĩa khí sau , nay hưu phu xuất môn, cưới gả không can hệ gì tới nhau nữa.
Tâm ý này , thiên địa chứng giám."
“Tống Chiêu thân b/út"
Vết mực chưa khô, giống như quá khứ ẩm ướt của ta và Tạ Yến.
Thời gian ba năm hiện trên mặt giấy, chẳng qua chỉ là mấy chữ ngắn ngủi.
Xuân Hỷ trợn tròn hai mắt:
“Phu nhân, cái này ..."
Ta mỉm cười :
“Lấy thêm tờ danh mục của hồi môn tới đây.
Ba năm nay trợ cấp coi như cho ch.ó ăn, số còn lại đến lúc đó ta sẽ phái người lấy đi toàn bộ."
Xuân Hỷ vâng lời đi làm , khi trở lại muốn nói lại thôi:
“...
Nhị gia đứng ở ngoài viện sắp được một canh giờ rồi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-nhat-chieu-chi/chuong-1.
html.]
Không nói với ngài ấy một tiếng sao ?"
Tạ Tranh?
Ta ngẩn người , trước mắt đột nhiên hiện lên bóng dáng trầm mặc kia .
Tạ Tranh là thứ đệ của Tạ Yến.
Vào phủ ba năm, ta và hắn qua lại riêng tư không nhiều.
Hắn là một người lương thiện, đáng tin cậy.
Nhưng có những lời từ biệt, không nói ra miệng ngược lại sẽ tốt hơn.
“Không cần."
Ta gỡ thanh trường kiếm treo dưới hành lang xuống, đi về phía l.ồ.ng ưng.
Thanh kiếm này là năm mươi bốn tuổi, Tạ Yến cầu xin vị đúc kiếm sư ở ẩn rèn đúc cho ta , rồi không quản ngàn dặm nhờ người gửi tới đại doanh Tây Bắc.
Ánh kiếm lạnh lẽo bức người , ch/ém sắt như ch/ém bùn.
Ta từng coi như trân bảo, chưa từng rời thân .
“Keng" một tiếng giòn giã, khóa đồng theo tiếng rơi xuống.
Lăng Tiêu uể oải bước ra khỏi chuồng giam, rũ rũ đôi cánh.
“Đi đi , Lăng Tiêu, bay một trận thống khoái nào!"
Cánh tay ta hất mạnh lên trên .
Lăng Tiêu phát ra một tiếng vang rống trong trẻo vô bì, lao v/út lên chín tầng mây!
Thẳng tắp bay đi , cho đến khi không thấy bóng dáng.
Trường kiếm tra vào vỏ, treo ngược lại dưới hành lang.
Chỉ là lần này , ta sẽ không mang nó đi nữa.
03
Dọc đường đi đi dừng dừng.
Trở về Tây Bắc, chính là lúc sơn hoa ngập tràn rực rỡ.
Phụ thân nhìn thấy ta , cái gì cũng không hỏi.
Chỉ ném cho ta một cây cung:
“Đến đây, thử xem ở kinh thành có nuôi mềm xương cốt ra không ."
Ta lắp tên, giương cung, dây cung vang lên tên b/ắn ra —— trúng ngay hồng tâm bia cỏ cách trăm bước.
Trong đáy mắt phụ thân hiện lên một tia vui mừng khôn xiết.
Nhìn Lăng Tiêu đang lượn vòng trên không trung, ông cảm khái nói :
“Ưng còn biết chốn về, người lại thường hay lầm đường."
Ta biết thâm ý trong lời nói của ông.
Mẫu thân mất sớm, phụ thân chưa từng tục huyền, luôn mang ta bên mình .
Ông trọng tình nghĩa, cũng hận nhất kẻ bội tín.
Hôn sự của ta là năm đó chính tay ông gật đầu, giờ đây kết cục thế này , trong lòng ông định là không dễ chịu.
“Cha, nữ nhi không hối hận."
Ta nhìn ngắm thiên địa bao la ngoài quan ải, khẽ tiếng nói .
Lúc này ông mới lộ ra một nụ cười chân thật:
“Không hổ là nữ nhi của ta ."
Ta không có gì phải hối hận.
Sau khi mẫu thân qua đời, phần lớn thời gian ta đều ở trong quân doanh cùng phụ thân .
Có lẽ nhìn quen những hán t.ử thô lỗ cao lớn, năm mười hai tuổi trở về kinh, vừa nhìn thấy Tạ Yến mi thanh mục tú, trong lòng ta liền sinh ra vui vẻ.
Hơn nữa, chàng từng đối xử với ta cực tốt .
Sẽ kiên nhẫn nói cho ta biết tiệm điểm tâm nào trong kinh ngon nhất, hoa viên nơi nào phong cảnh tuyệt diệu nhất.
Thế gia tiểu thư cười nhạo ta cưỡi ngựa b/ắn cung “ không ra thể thống gì", chàng đứng ra giải vây cho ta :
“Thuật cưỡi ngựa của A Chiêu, e là nhiều nam nhi cũng không bằng."
Biết ta không thạo nữ công gia chánh, liền an ủi ta :
“Tay của A Chiêu sinh ra là để nắm kiếm.
Chuyện thêu thùa hoa lá này , không thích thì không làm ."
Năm mười ba tuổi, ta theo phụ thân trở về biên quan.
Tạ Yến đuổi theo ra ngoài thành, mặt đỏ bừng, mắt càng đỏ hơn:
“A Chiêu."
“...
Nàng nhớ ăn cơm cẩn thận, ngủ nghê cẩn thận.
Chớ có thích nam t.ử khác."
“Đợi nàng lớn thêm chút nữa, ta liền đi cầu thân !"
2.
Chaporia
Bình Luận (0)