Phi Diên/Chương 14C. 14
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cho dù nàng có rời khỏi kinh thành, ta cũng sẽ không thay đổi.

Sau khi nàng đi , thường xuyên gửi thư cho ta , ta chưa từng thấy dáng vẻ nào của nàng vui vẻ đến thế, ta nhớ nàng vô cùng.

Một ý nghĩ hoang đường cứ thế nảy sinh trong đầu ta , và nhanh ch.óng được đưa vào hành động--

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Ta lập cháu trai của nàng làm trữ quân, dốc lòng dạy dỗ cậu bé. Nó rất thông minh, thông minh hơn cả ta , hơn cả cha của nó.

Năm nó mười bốn tuổi, ta giả c.h.ế.t, dọa sợ tất cả mọi người .

Nhưng ta biết điều này chắc chắn sẽ không dọa được nàng, bởi nàng hiểu ta , hiểu ta hơn bất cứ ai.

Quả nhiên, khi ta tìm thấy nàng, nàng chỉ mỉm cười với ta , y hệt như dáng vẻ trong giấc mơ của ta vậy .

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Làm Hoàng đế đủ rồi .

Ta muốn đến để làm Ngụy Linh Hữu của Vương Diên.

32

Thời thiếu niên ta hỏi cha, tại sao lại đặt tên cho ta là "Tùng Hàn".

Cha nói tùng hàn vốn kiên cường và ngay thẳng, cha muốn ta vĩnh viễn không được làm gãy xương sống của bậc nho sĩ.

Lúc đó ta đã thề trong lòng, sau này nhất định phải để ba chữ "Tạ Tùng Hàn" lưu danh sử sách.

Năm mười chín tuổi, ta đỗ đạt, bước chân vào triều đình, cuối cùng bái nhập dưới trướng Nhị công chúa.

Nam Việt dân phong cởi mở, phụ nữ Nam Việt tự do hơn Đại Khải.

Tài học của Nhị công chúa không hề thua kém những hoàng t.ử kia , nàng có nhân tâm, lại càng có thủ đoạn, ta cam tâm tình nguyện bị nàng sai khiến.

Quả nhiên, Nhị công chúa nhanh ch.óng được cho phép nghị chính, sau đó lại được cử đi sứ Đại Khải để ký kết minh ước.

Nhị công chúa chuyến này không hiểu sao lại mang cả ta theo, càng gần đến kinh thành Đại Khải, hình như nàng càng căng thẳng.

Ta cứ tưởng nàng lần đầu đi sứ nên áp lực lớn, nhưng có một lần , ta nghe thấy nàng lén lút gọi tên một người : "Vương Diên."

Sau đó ta gặp được Vương Diên mà nàng nhắc tới tại cung yến.

Đó là Quận chúa của Đại Khải, phụ thân là Trấn Nam Vương uy danh hiển hách.

Nhị công chúa thật kỳ lạ, rõ ràng trên đường đi còn niệm mãi, thế mà thực sự gặp mặt rồi lại không có lấy một câu giao tiếp nào.

Giữa yến tiệc, ta tò mò liếc nhìn vị Quận chúa này , không ngờ lại vừa vặn chạm phải ánh mắt của nàng.

Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.

Đôi mắt của nàng thật đẹp , tựa như chứa đựng một vũng nước tan ra từ băng tuyết.

Rõ ràng là lần đầu gặp gỡ, nhưng ta lại thấy như đã quen biết từ lâu, tựa như cố nhân tái ngộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phi-dien/chuong-14.html.

]

Cảm giác đó ập đến khiến tâm trí ta choáng váng.

May thay , nàng kịp thời dời mắt đi , nếu không ta e rằng đã mất hết sự chừng mực.

Các vũ nữ trong điện đang múa lượn, ngăn cách bởi những tà áo bay phấp phới, ta chẳng còn cơ hội nào để chạm ánh mắt với nàng thêm lần nữa.

Ngày rời khỏi Đại Khải, gió thổi mạnh khiến gương mặt đau buốt.

Đoàn sứ bộ đi không nhanh, lúc ra tới cửa thành, trong lòng ta cứ thấy như mất mát thứ gì đó, ma xui quỷ khiến thế nào lại quay đầu nhìn lại một cái.

Ta lại nhìn thấy vị Quận chúa kia , nàng đang đứng trên tường thành, khoảng cách xa xôi như vậy , nhưng chẳng hiểu sao ta lại chắc chắn rằng bóng dáng đó chính là nàng.

Ta không biết nàng đến tiễn ai.

Ta chỉ thầm mong nàng là đến để tiễn mình .

Vừa nảy ra ý niệm ấy , trong lòng ta đã tự mắng bản thân vài câu.

Thật là một ý nghĩ hồ đồ, chỉ làm hoen ố thanh danh của người ta .

33

Sau khi trở về Nam Việt, ta dồn hết tâm huyết vào chuyện triều chính, về sau Nhị công chúa hạ bệ được đám đối thủ, đăng cơ lên ngôi vị Hoàng đế.

Ước nguyện lưu danh sử sách, phong hầu bái tướng của ta lại tiến gần thêm một bước.

Bên Đại Khải cũng xảy ra không ít chuyện lớn, Vương gia và Mộ Dung gia trở thành những tộc thế gia đứng đầu, Hoàng đế mới nhậm chức vốn là vị Hoàng tôn từng bị ghẻ lạnh.

Chẳng biết sao ta lại nghĩ thế nào, lại đặc biệt lưu tâm đến tin tức về Vương Diên.

Nàng sống rất tốt , là viên ngọc quý trong lòng người Vương gia, chỉ là không thích ra ngoài, nghe nói nàng có phần u uất.

Lần tiếp theo nghe được tin tức liên quan đến nàng, chính là lúc nàng rời khỏi kinh đô Đại Khải, đi du ngoạn sơn hà.

Chẳng biết nàng đã đi bao nhiêu nơi, ta có chút ghen tị với sự tự do phóng khoáng ấy , nhưng ta hiểu rằng, cuộc đời mình đã định sẵn phải gắn liền với chốn triều đường.

Tra án tham ô, làm sạch tệ nạn, bãi bỏ những quy định rườm rà.

Đây là lần đầu ta biết , hóa ra quan văn cũng có thể đối mặt với nhiều vụ ám sát đến thế.

Sau vô số lần thoát c.h.ế.t trong gang tấc, ta đã bước lên vị trí Hữu tướng đương triều, những kẻ từng chê cười ta là đệ t.ử nhà nghèo năm xưa giờ chỉ có thể nghiến răng trừng mắt nhìn bóng lưng ta .

Nam Việt và Đại Khải nhiều năm không còn giao chiến, bách tính hai nước được nghỉ ngơi dưỡng sức, một khung cảnh thái bình thịnh trị.

Sử sách chắc chắn sẽ có ghi danh tên ta , Tạ Tùng Hàn, còn vị Nhị công chúa năm nào, nay đã là Bệ hạ, lại bắt đầu lo lắng cho chuyện hôn sự của ta .

Nàng thẳng thắn nói rằng lo ta về phủ ngày ngày phải chịu cảnh bếp lạnh tro nguội.

Làm sao có thể là bếp lạnh tro nguội chứ? Phủ của ta rõ ràng đã thuê đầu bếp rồi mà.

Ta không dám thừa nhận, trong lòng mình vẫn luôn lưu giữ một bóng hình mơ hồ.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...