Thanh Thanh Tố/Chương 13C. 13
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Một lát sau , Bùi Tố buông ta ra , giọng điệu có chút nghiêm nghị.

"Toái Toái, chuyện nàng từng nói với ta là muốn tòng quân. Ta đã suy nghĩ kỹ rồi ."

"Ừm, chàng nghĩ sao ?"

"Ta ủng hộ mọi quyết định của nàng, thế nhưng..."

Ta sốt ruột hỏi: "Thế nhưng cái gì?"

Bùi Tố nhìn chằm chằm vào ta , lòng bàn tay lo lắng đến mức hơi đổ mồ hôi.

"Thế nhưng... nàng có thể thành thân với ta được không ?"

"Chàng muốn ta cùng chàng đi hóng gió sao ?"

"Không phải hóng gió," Bùi Tố nghiêm túc, từng chữ từng chữ nói với ta , "Là thành thân . Ta cầu xin nàng, trở thành thê t.ử duy nhất, quý giá nhất của ta , có được không ?"

36

Cuối đông, ta và Bùi Tố đại hôn.

Ngày đó, Dao Quang tuyết rơi rất lớn.

Chủ thượng bảo trời lạnh, nên không tới.

Tuy nhiên, người sai người gửi tới mấy rương bạc đầy ắp, coi như là của hồi môn.

Tiện thể trả lại cả số tiền mà Bùi Tố từng đưa cho người .

Trong thư người viết , ta dù sao cũng là người từ Thụy Vương Phủ bước ra , nếu quá túng thiếu thì người là người mất mặt.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Tuyết trắng xóa, nến đỏ soi rọi bên cửa sổ.

Ta cùng Bùi Tố dưới sự chứng kiến của mọi người bái thiên địa, rồi được đưa vào động phòng.

Hôm nay chàng uống chút rượu, cổ hơi ửng đỏ, ánh mắt lại sáng rực.

Bóng nến dập dờn, hơi thở ấm áp mềm mại ập tới trong phút chốc.

Những ngón tay thon dài lần mò phủ lên mu bàn tay ta , đan c.h.ặ.t vào kẽ tay, siết c.h.ặ.t lấy nhau .

Cảm giác tê dại lan tỏa từ kẽ tay, chạy thẳng vào tim.

Bùi Tố hôm nay nóng đến lạ thường, ta e dè muốn lùi lại , lại bị chàng giữ c.h.ặ.t eo kéo ngược về.

Đôi môi quấn quýt, đầu lưỡi lướt qua hàm răng.

Ta mơ màng nghe thấy, Bùi Tố thì thầm bên tai ta , lặp đi lặp lại một câu nói .

"Ta yêu nàng."

"Nếu nàng nghe nhầm, ta sẽ nói thêm vô số lần nữa."

Phiên ngoại: Từ nay về sau không còn nghe thấy nữa

1

Đôi khi ta nghĩ, ông trời trừng phạt tính khí tệ hại của ta , nên mới để Ngọc Toái rời xa ta .

Ta từ nhỏ tính khí đã rất tệ, giống hệt mẫu phi.

Tính khí tệ, nhưng lại đẹp mã.

Mẫu phi nói , người có ngoại hình đẹp thì có quyền nổi giận.

Mẫu phi là một người vừa ngây thơ vừa tàn nhẫn, từ nhỏ đã đẹp đến kinh người , không bao giờ cho phép bất cứ ai từ chối mình .

Thế nhưng, khi người từ chối bà chính là đương kim Thánh thượng, bà cũng chẳng còn cách nào khác.

Thánh thượng đối với nhan sắc của bà thờ ơ lạnh nhạt, vì thế, bà trút hết cơn giận lên đầu người hầu kẻ hạ.

Sau này khi ta chào đời, tính tình của mẫu phi lại càng trở nên nóng nảy hơn.

Bà chẳng bao giờ vỗ về ta , cũng chưa từng nói yêu ta .

Bà chỉ biết trách móc ta .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-thanh-to/chuong-13.html.]

Trách ta sao không thông minh hơn, sao không biết lấy lòng người hơn để dẫn dụ phụ hoàng tới cung của bà.

Các anh chị em đều chê ta hung dữ, chẳng ai muốn chơi cùng ta cả.

Họ còn nói , dòng m.á.u chảy trong huyết quản ta quá thấp hèn, không xứng đáng với họ.

Bên ngoài ta giả vờ mắng nhiếc một trận, nhưng sau đó lại trốn trong phòng khóc thầm, rồi bị mẫu phi phát hiện.

Bà thấy ta khóc thì chướng mắt, ném cho ta một xấp ngân phiếu rồi bảo ta đi mua lấy một kẻ làm bạn.

2

Ta đã chọn trúng Ngọc Toái.

Khi ấy , nàng bị dây thừng trói c.h.ặ.t, co quắp trong góc, đôi mắt sáng rực như vừa được gột rửa, hệt như một loài dã thú.

Vô cùng thuần khiết, mang vẻ hung mãnh nguyên sơ.

Khi ta chỉ tay vào nàng, kẻ buôn người trông vô cùng kinh ngạc.

Một lúc sau , hắn lộ vẻ khó xử.

Hắn nói : 'Tam điện hạ, hay là ngài chọn người khác đi . Cô nương này đầu óc chậm chạp, sức lực lại lớn, e là sau này sẽ mạo phạm điện hạ, khiến ngài không vui'.

Ta vốn bướng bỉnh, người ta càng bảo không nên thì ta lại càng muốn .

Ta lạnh lùng nói : 'Chỉ chọn nàng ấy . Chỉ cần nàng ấy mà thôi'.

3

Ngày hôm sau , nàng được đưa tới Thụy Vương Phủ.

Khi ấy nàng mới bảy tuổi, nhỏ hơn ta hai tuổi.

Trái ngược với lời kẻ buôn người nói , nàng vô cùng ngoan ngoãn.

Ngoan đến mức khiến ta thấy phiền lòng.

Nàng cho rằng việc ta mua nàng, cứu nàng, cho nàng ăn, chính là đối tốt với nàng.

Mỗi khi ta mắng, nàng lại trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô tội, ngơ ngác nhìn ta .

Dường như bất cứ lời nặng nhẹ nào ta nói ra cũng chẳng thể làm tổn thương nàng.

Chẳng những không tổn thương, nàng có khi còn nói 'cảm ơn' với ta nữa.

Ông nói gà bà nói vịt, đáp lời không đâu vào đâu là chuyện thường ngày.

Ta nói đầu óc nàng chậm chạp, nàng lại bảo vừa mới lên cân xong.

Ta mắng 'ngươi bị điên à ', nàng lại tưởng ta nói thật.

Ta hỏi 'ngươi là kẻ vô dụng sao ', nàng lại bảo muốn ăn.

Giờ nghĩ lại , có lẽ vì thế mà Ngọc Toái đã quen với sự hạch sách của ta , thường vô thức bỏ ngoài tai những lời ta nói .

Dù sao thì mười câu ta nói cũng hết chín câu là đang mắng nàng.

Thật lòng ta rất muốn đối tốt với nàng, nhưng chẳng hiểu sao cứ mở miệng ra là lời lẽ lại trở nên khó nghe .

Dường như ta không học được cách bày tỏ tình cảm một cách bình thường.

Ta vừa thấy chán nản, lại vừa thấy may mắn.

Thật tốt .

Thật may vì Ngọc Toái không nghe thấy, nhờ vậy nàng sẽ không chán ghét ta .

4

Sau đó, Ngọc Toái lớn dần lên.

Sức lực của nàng ngày càng lớn, đến mức ăn cơm cũng vô tình làm vỡ bát.

Mẫu phi tới thăm ta , nhìn gương mặt nàng rồi 'xì' một tiếng, bảo: 'Dung mạo cũng được đấy, đủ tư cách làm thị thiếp cho con'.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...