Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngọc Toái vẫn chưa nhận ra vấn đề, nàng vốn dĩ luôn chậm chạp.
Nhưng cứ tiếp tục thế này , ta sợ nàng sẽ ngày càng đau lòng.
Ta bèn kiếm cớ đuổi nàng ra ngoài, bảo là đi giám sát Bùi Tố.
Ta cũng chẳng kỳ vọng nàng làm được trò trống gì.
Nhưng ta quên mất, ngoài cái tật lãng tai ra , Ngọc Toái thực hiện nhiệm vụ luôn rất nghiêm túc.
8
Khi Bùi Tố nói rằng Ngọc Toái thích hắn , lúc đầu ta không hề tin.
Lúc đó ngoại tổ phụ mới qua đời không lâu, ta nhân cơ hội nhanh ch.óng thâu tóm toàn bộ tài sản và mạng lưới nhân mạch của nhà mẹ đẻ, trở thành người thực sự nắm quyền của gia tộc.
Như vậy , cho dù là mẫu phi cũng rất khó lòng khống chế ta thêm nữa.
Ta đã nghĩ xong rồi , ta có thể tìm một nơi khác mà bà không thể tìm ra Ngọc Toái, rồi sống cùng nàng.
Dẫu có hơi ủy khuất cho Ngọc Toái, nhưng có thể giải quyết được vấn đề hiện tại.
Ta đã nghĩ quá ngây thơ rồi .
Lời nói của Bùi Tố khiến ta nhận ra , Ngọc Toái chưa bao giờ là người của ta , và nàng cũng không phải là người có thể bị giam cầm.
Ta ngồi dưới hành lang suốt hai ngày, không ngừng tự trấn an mình .
Không sao đâu , không sao đâu mà.
Ngọc Toái không thể nào thích người khác được .
Thế nhưng khi nàng thực sự tỉnh lại , ta ngay cả việc hỏi câu đó cũng thấy sợ hãi.
Cho đến khi nghe được câu trả lời, ta nhận ra bản thân ngay cả việc đối mặt với Ngọc Toái cũng chẳng làm nổi.
Nước mắt ta cứ thế tuôn rơi, thật xấu hổ hết chỗ nói , nhưng ta hoàn toàn không kiểm soát được .
Thực ra ta đã từng nói thích nàng.
Vào lúc nàng ngủ say, lúc nàng hôn mê, lúc nàng không nghe thấy gì cả.
Dường như chỉ những lúc ấy , ta mới có thể đường hoàng thốt lên những lời đó.
Rõ ràng trong suốt mười mấy năm dài đằng đẵng bên nhau , ta đã có biết bao cơ hội để nói cho nàng biết .
Ngày Ngọc Toái rời đi , ta quay lưng lại với nàng, vờ như đang đọc sách, nhưng thực ra là đang khóc .
Nước mắt làm nhòe cả trang sách, khi nghe thấy tiếng bước chân chần chừ rời khỏi phòng của nàng, cuối cùng ta đã không kìm lòng được mà đuổi theo.
Trời cao vẫn cho ta một cơ hội, vì tuyết rơi nên Ngọc Toái vẫn chưa đi xa.
Ta lên tiếng gọi, nàng nghe thấy rồi quay đầu lại .
Ta nói : "Ta thích nàng, có thể ở lại không ?"
Ngọc Toái không nghe rõ.
Nàng nhìn ta với ánh mắt ngơ ngác, bảo ta nhắc lại lần nữa.
Thế nhưng lần trước đó đã vắt kiệt hết dũng khí của ta rồi .
Có lẽ đây chính là ý trời.
Ta lại một lần nữa thoái lui.
9
Sau đó mỗi khi gặp Bùi Tố ở trên triều, ta vẫn không nhịn được mà châm chọc hắn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/thanh-thanh-to/chuong-15.html.]
Ta cố tình tỏ ra vẻ hả hê: "A Ngọc ngốc lắm, sau này ngươi sợ là phải chịu khổ nhiều rồi ."
Bùi Tố cau mày, sắc mặt vô cùng nghiêm nghị.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Tam điện hạ vì sao lại nói những lời như vậy ?" Chàng nhìn tôi đầy nghiêm túc, ánh mắt có vài phần giống với Ngọc Toái. "Điện hạ không biết những lời này rất tổn thương người khác sao ?"
Tôi nghẹn lời.
Phải rồi , lẽ nào tôi lại không biết những lời đó gây tổn thương đến nhường nào?
Bùi Tố trịnh trọng nhờ vả tôi : "Tuy có lẽ chẳng còn mấy cơ hội, nhưng vẫn mong điện hạ sau này gặp lại Ngọc Toái, đừng bao giờ nói những lời như thế nữa. Ta không muốn nàng ấy phải đau lòng."
Tôi gắng gượng đáp: "Nàng ấy lãng tai, không nghe rõ đâu ."
"Nếu như nghe rõ thì sao ?"
"Cái gì?"
Bùi Tố nghiêm giọng: "Lời nói gây tổn thương, dù chỉ nghe rõ một câu thôi cũng đủ làm người ta đau lòng rồi . Điện hạ muốn Ngọc Toái đau lòng sao ?"
Tôi hoàn toàn cứng họng.
Bùi Tố cúi chào thật sâu: "Nàng ấy là vị hôn thê trân quý của ta , nàng rất thông minh và cũng rất đáng yêu. Việc nàng đi làm những chuyện đó không phải vì ngốc nghếch, mà là vì nàng lương thiện. Mong Tam điện hạ hiểu cho."
Thật nực cười .
Tôi và Ngọc Toái đã bên nhau hơn mười năm, vậy mà giờ đây, lại phải để một người khác đến nói cho tôi biết nàng là người thế nào.
Thế nhưng giây phút đó, tôi cuối cùng cũng hiểu ra .
Thứ ngăn cách giữa tôi và Ngọc Toái không phải là mẫu phi, không phải căn bệnh lãng tai, cũng chẳng phải Bùi Tố.
Mà chính là tôi .
Từ đầu đến cuối, là kẻ do dự thiếu quyết đoán, là tôi luôn buông lời cay nghiệt.
10
Ngày thành hôn, thực ra tôi có đến.
Tôi ngồi trên lưng ngựa, lặng lẽ đứng từ xa nhìn lại .
Tiếng pháo vang dội, kèn trống xập xình, vô cùng náo nhiệt. Tôi nghe thấy có người trêu đùa, cất tiếng gọi tên Ngọc Toái.
Thực ra bọn họ đều gọi sai cả rồi .
Cái tên Ngọc Toái này là do tôi đặt, ban đầu tôi không định đặt là "Ngọc Toái", mà là "Ngọc Tùy".
Tùy trong tùy tùng, trong đồng hành.
Con bé ngốc nghếch đó, tự mình nghe nhầm thành "Ngọc Toái", rồi cũng tự mình dùng cái tên đó suốt bấy lâu.
Nàng luôn nói nàng cảm kích tôi , nói nàng có lỗi với tôi .
Nàng bảo ám vệ là phải hy sinh vì chủ thượng, phải vào sinh ra t.ử vì chủ thượng.
Nhưng tôi chưa từng cần những thứ đó.
Tôi chỉ muốn nàng được bình yên mà ở lại bên cạnh tôi .
Thực ra tôi hiểu rất rõ, mình chẳng thể giữ nàng lại bên cạnh cả đời.
Mẫu phi sẽ không cho phép tôi cưới nàng làm chính thất, và tôi cũng chẳng đành lòng để nàng chịu kiếp bị giam cầm trong phủ làm thiếp .
Hổ không nên làm mèo cảnh, càng không nên bị giam lỏng.
Nghe nói , chẳng bao lâu nữa nàng sẽ gia nhập "Niệm Tự Kỳ".
Chaporia
Bình Luận (0)