Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cô ta cười .
“Là cậu à , có chuyện gì sao ?”
Cô ta biết tôi .
Tim tôi rơi thẳng xuống đáy.
Tôi nhìn cô ta , nhất thời không nói nên lời.
Tần San San chậc một tiếng.
“Ơ, dây buộc tóc bị ướt rồi , thôi vậy , dù sao cũng là đồ người khác cho, vứt đi là được .”
Một vệt hồng bị tiện tay ném vào thùng rác.
Trong đầu tôi chợt hiện lên cảnh rất lâu trước kia .
Lúc tôi đeo dây buộc tóc vào cổ tay Thẩm Văn Vọng, anh ấy nhướng mày cười ngông nghênh.
“Em định trói c.h.ặ.t anh à ?”
“Yên tâm, anh tắm cũng không tháo.”
Đó là dây buộc tóc của tôi sao ?
Đầu óc rối loạn.
Tôi c.ắ.n răng, đi đến lớp bốn rồi gọi Thẩm Văn Vọng ra ngoài.
Trên cổ tay anh ấy quả nhiên không còn dây buộc tóc.
Trong nháy mắt, nước mắt tôi liền rơi xuống.
Đồ l.ừ.a đ.ả.o…
“Hả?”
“Sao thế?”
“Em đừng khóc chứ.”
“Dây buộc tóc em cho anh đâu ?”
Tôi túm c.h.ặ.t t.a.y áo Thẩm Văn Vọng.
Các khớp ngón tay siết mạnh đến trắng bệch.
Thẩm Văn Vọng khựng lại , rồi chỉ về phía bàn mình .
“Để trên bàn mà.”
“Em nhìn đi .”
Trên mặt bàn sạch sẽ ngăn nắp, thật sự đang đặt ngay ngắn sợi dây buộc tóc của tôi .
…
Nước mắt còn đọng trên mặt.
Tôi đứng ngây ra .
Thẩm Văn Vọng vẫn đang hỏi tôi thì Tần San San mới bước tới.
Rồi cô ta lặng lẽ đi ngang qua bên cạnh tôi .
Mọi thứ dường như thật sự chỉ là tôi nghĩ nhiều.
Nhưng khoảnh khắc lướt vai nhau .
Bàn tay Thẩm Văn Vọng đang đặt trên vai tôi rõ ràng siết mạnh hơn.
…
Lần nữa nghe thấy tên Tần San San là ở căn tin.
Mấy nữ sinh bàn sau tám chuyện rất lớn tiếng.
“Chị tiểu tam cũng ngông cuồng quá rồi đấy.”
“Biết người ta có bạn gái vẫn chen vào .”
“Chậc chậc, đám bạn bên phía thằng kia còn giúp nó giấu nữa, giờ cả khối đều biết chuyện này rồi .”
“Chắc chỉ còn lớp một kia là chưa biết thôi.”
“Tội thật đấy, bị lừa từ đầu tới cuối.”
“Bạn trai mình ngoại tình mà bản thân lại là người cuối cùng trong mấy trăm người biết chuyện.”
Máu trong người tôi như đông cứng lại .
Tôi học lớp một, còn Thẩm Văn Vọng và Tần San San đều ở lớp bốn.
Tất cả mọi thông tin đều khiến tôi lạnh thấu xương.
Tôi cứng đờ ngồi tại chỗ.
“Nghe nói chị tiểu tam lấy luôn dây buộc tóc trên tay thằng đó.”
“Còn ném ngay trước mặt người lớp một kia nữa.”
“Hả?”
“Vậy mà còn chưa phát hiện?”
“Người ta tin bạn trai quá mà, lừa vài câu là tin ngay.”
Tiếng sét cuối cùng cũng giáng xuống.
Tôi cố nhịn nước mắt.
Đột ngột xoay người chạy về phía lớp bốn.
…
“Cậu tới tìm Thẩm Văn Vọng à ?”
“Cậu ấy ra ngoài rồi , không có trong lớp.”
Tim tôi đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c, môi khẽ động.
Tôi nhìn người trước mặt, hỏi:
“Vậy còn Tần San San?”
Bạn học kia lắp bắp:
“… Cũng, cũng ra ngoài rồi .”
“Các cậu biết họ đi đâu không ?”
Cả lớp im lặng.
Anh em của Thẩm Văn Vọng bỗng lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/tam-san/chuong-2.html.]
“Cậu về trước đi , sắp vào học rồi .”
“Đợi A Thẩm về tớ sẽ bảo cậu ấy tiết sau đi tìm cậu .”
Cậu ta cũng là bạn tôi .
Phải không ?
Là bọn họ giúp Thẩm Văn Vọng giấu tôi sao ?
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y.
Giữa cảm giác lạnh buốt lại cảm nhận được cơn đau.
Tôi ép bản thân đừng giống một con ngốc mù mờ.
“Sao thế, ai chọc em à ?”
Thẩm Văn Vọng đột nhiên xuất hiện.
Anh ấy ôm lấy vai tôi .
Biểu cảm dịu dàng lo lắng đến mức không lẫn chút giả dối nào.
“Mắt sao đỏ thế này , đau lòng c.h.ế.t anh rồi .”
“Có chuyện gì? Anhlàm chủ cho em.”
Chóp mũi tôi va vào xương vai anh ấy .
Lúc nước mắt rơi xuống áo đồng phục của anh , tôi nhạy bén ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào.
Không xa phía sau , Tần San San đang chậm rãi bước tới, cúi đầu.
Không nhìn tôi lấy một cái.
Mùi hương ngọt ngào kia theo sự xuất hiện của cô ta mà càng rõ rệt hơn.
Bọn họ dường như vừa đi cùng nhau về.
Một cảm giác buồn nôn bốc lên từ dạ dày.
Tôi đột ngột đẩy mạnh Thẩm Văn Vọng ra .
Không khống chế được lực.
Anh ấy bị tôi đẩy lùi lại hai ba bước.
Ánh mắt lập tức trầm xuống.
Khó chịu chậc một tiếng.
“Được rồi , biết em bảo thủ mà.”
“Anh sai rồi , không nên ôm em trong trường.”
“Về đi , sắp vào học rồi , có gì lát nữa nói .”
Giọng điệu anh ấy lạnh nhạt.
Sau đó đi vào lớp trước tôi .
…
Tôi từng thề sẽ không vì yêu đương mà ảnh hưởng đến việc học.
Suốt cả ngày học.
Tôi ép bản thân không được phân tâm, không được nghĩ đến Thẩm Văn Vọng.
Không đào sâu mùi hương trên người anh ấy .
Không dám kết luận, cũng không dám nghĩ nhiều.
Dù cho sự thật đã bày ngay trước mắt.
Buổi tối, Thẩm Văn Vọng mua khoai tây chiên và bánh kem nhỏ tôi thích nhất, nhét vào ngăn bàn tôi .
Anh ấy ngồi xổm bên cạnh bàn.
Ánh mắt bất lực.
Tôi quay đầu đi không nhìn anh .
“Đừng giận anh nữa được không ?”
“Hôm nay anh chơi bóng bị thua nên tâm trạng không tốt , không cố ý hung dữ với em đâu .”
“Anh biết sai rồi nên tới xin lỗi em đây này ?”
Mơ hồ giữa những tiếng động trong lớp, tôi dường như lại nghe thấy vài lời bàn tán vụn vặt.
Tôi không chịu nổi nữa.
Cuối cùng lại hỏi anh ấy một lần .
“Anh với Tần San San thật sự không có gì sao ?”
Thẩm Văn Vọng im lặng vài giây.
Rồi hỏi:
“Em tin anh không ?”
Sống mũi tôi cay xè, càng vùi đầu sâu hơn vào khuỷu tay.
Bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa đầu tôi .
Thẩm Văn Vọng dịu dàng nói :
“Nếu tin anh thì nghe anh đi , đừng nghe người khác nói .”
“Anh thật sự không có gì với cô ta .”
“Anh sao có thể phản bội em được .”
Tôi cũng muốn tin anh ấy .
Không ai hy vọng những lời anh nói là thật hơn tôi .
Những lời đồn đại ngoài kia đều là giả.
…
Nhưng Tần San San lại chủ động tìm đến tôi .
Đó là giờ giải lao dài.
Cô ta chặn tôi trong nhà vệ sinh.
Trong đoạn ghi âm liên tục vang lên giọng nói ngông cuồng đầy khinh thường của Thẩm Văn Vọng.
“Chu Lệnh Hy?”
“Cô ta là cái thá gì chứ?”
“Vừa muốn yêu đương với tao, lại không cho đụng.”
Chaporia
Bình Luận (0)