Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Yêu nhau tám năm, tôi không còn là Mạnh Quyển Thư giống như lần đầu chúng tôi gặp gỡ nữa.
Tôi hoàn toàn không nhận ra Bùi Kỳ cũng dần dần mục nát.
Anh nói bí mật liên quan đến Hy Nhĩ của tôi cho một cô gái khác.
Những kỷ niệm chúng tôi đã sẻ chia, nỗi đau mà tôi phải chịu đựng.
Giờ đây trở thành con d.a.o sắc bén người khác dùng để đ.â.m tôi .
Mà chuôi d.a.o chính là do Bùi Kỳ đưa.
Tôi ngồi ngây ngốc trong phòng khách đến khi trời tối.
Tám năm nay, tôi với Bùi Kỳ không phải không có lúc cãi nhau .
Tôi muốn quay lại giới nhiếp ảnh, c.ắ.n răng ở studio chiến đấu cật lực năm sáu tiếng đồng hồ, cuối cùng lại bị nữ nghệ sĩ khó tính khó nết nổi giận đá bay giá đèn.
Đèn đập vào trán tôi đổ m.á.u, cũng may không thương tổn đến cánh tay.
Bùi Kỳ đã phát hỏa với trợ lý.
Tôi khuyên anh bình tĩnh, đừng làm khó người vô tội.
Anh lại dùng giọng điệu sắc bén ít thấy nói lại tôi : “Sao em cứ phải ganh đua như vậy ? Yên tâm ở nhà để anh chăm sóc em không được hay sao ?”
“Mạnh Quyển Thư, anh là bạn trai em, em có thể ỷ lại vào anh .”
Bùi Kỳ quên rồi .
Ban đầu, anh xem triển lãm ảnh của tôi , trân quý album ảnh của tôi .
Anh bị thu hút bởi vinh quang của tôi .
Anh yêu tôi , nhưng cũng chỉ là yêu mà thôi.
Anh không để ý đến tâm hồn tôi .
Nước mắt ướt đẫm mặt, màn hình di động lại lóe lên.
【Anh phải đi công tác ba ngày, em ở nhà ngoan ngoãn chờ anh nhé.】
Cơn buồn nôn cồn cào khiến tôi phát ốm.
Hủy vé chuyến bay đến Hy Nhĩ, tôi nhập thông tin cá nhân của Bùi Kỳ vào .
Thông tin chuyến bay đến Tây Tạng được liệt kê rõ ràng.
Tay tôi run rẩy quyết định đặt vé đi theo.
Mãi đến khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trong phòng chờ, tôi mới phục hồi tinh thần.
Bùi Kỳ nắm tay Diệp Thư, Diệp Thư trẻ trung, tràn đầy sức sống hơn tôi .
Sinh nhật năm nào, anh cũng ước được vĩnh viễn ở bên tôi .
Khi chân tôi run lên vì lạnh, anh sẽ ôm chân tôi trong tay sưởi ấm.
Trong khoảng thời gian tôi tuyệt vọng nhất, anh đã ngày đêm chăm sóc tôi , như hình với bóng.
Mỗi lần tôi bừng tỉnh sau cơn mộng mị, đều là anh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi .
Là anh dẫn tôi ra khỏi bóng tối u ám.
Người bên tôi tám năm ấy , nay lại phản bội tôi .
Tôi đeo kính râm lên, đi theo bọn họ.
Bọn họ ôm nhau ở cung điện Potala.
Cờ cầu nguyện tung bay trong gió, cô ấy hôn lên môi Bùi Kỳ.
Bùi Kỳ hơi ngửa người ra sau một chút, nhưng cuối cùng vẫn không từ chối.
Tôi nhắn tin cho anh : 【Anh đi công tác bận lắm à ?】
Anh trả lời
rất
nhanh: 【Ừ, em ở nhà nhớ chăm sóc
tốt
cho
mình
nhé,
anh
rất
nhớ em.
】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-quen-mat-tra-nam-sau-khi-bi-han-lua-doi/chuong-2.html.]
Sau đó, anh tắt điện thoại, chăm chú nhìn Diệp Thư đang chạy như bay về phía mình , dang hai tay ra đón lấy cô ấy .
Cơn đau từ n.g.ự.c dần dần lan tràn lên cổ họng tôi .
Tôi nghe thấy giọng nói nũng nịu của cô ấy : “Ngày mai chúng ta đi ngắm núi tuyết nhé? Em nghe nói cặp đôi nào thề nguyện trước thần linh núi tuyết sẽ vĩnh viễn không chia lìa.”
Những lời này khiến Bùi Kỳ c.h.ế.t lặng trong chốc lát, vẻ mặt anh cực kỳ rối rắm phức tạp.
Diệp Thư lại dựa sát vào người anh , lay lay cánh tay làm nũng.
Anh gật đầu đồng ý.
Tôi xem một màn này mà cười ra nước mắt.
Bùi Kỳ, anh có nhớ không ?
Tám năm trước ở Hy Nhĩ.
Hai ta yêu nhau say đắm đã thề trước thần linh núi tuyết rằng sẽ mãi mãi không chia lìa.
Người phản bội sẽ bị thần linh trừng phạt.
Ngày cuối ở Tây Tạng, bọn họ đến chùa Đại Chiêu.
Chiếc đồng hồ đắt tiền tôi mua cho Bùi Kỳ cuối cùng cũng bị tháo ra .
Thay bằng chiếc vòng tay giá rẻ Diệp Thư mới mua.
Đám đông dần dần tản ra , đường phố yên tĩnh, Diệp Thư nhỏ giọng hỏi: “Lần này về… Bao giờ anh chia tay với chị ấy ?”
Bùi Kỳ rơi vào im lặng hồi lâu.
Ting ting một tiếng, màn hình điện thoại sáng lên, Bùi Kỳ như được cứu lập tức mở máy, là tin nhắn của tôi :
【Bùi Kỳ, đi Tây Tạng vui không ?】
Mặt anh ta nháy mắt trắng bệch, tôi từ từ bước ra từ trong mây mù.
Nhìn không sót biểu tình hoảng loạn nào trên mặt anh ta .
Bùi Kỳ dường như không dám nhìn thẳng vào mắt tôi , theo bản năng buông tay Diệp Thư ra .
Tôi mỉm cười đi đến trước mặt anh ta , giơ tay mạnh mẽ giật đứt mặt dây chuyền trên cổ anh ta xuống.
Tay tôi hơi đau.
Mặt dây chuyền này là năm đó tôi lặn lội đường núi đi chùa cầu bình an cho anh ta .
Anh ta coi như báu vật, đeo bên người suốt 8 năm.
Nhưng nút thắt cũng đã mòn, mòn đến mức tôi dùng tay cũng có thể giật đứt.
Môi Bùi Kỳ run run, hàm dưới căng ra , yết hầu lăn lên lộn xuống mãi không nói ra được lời giải thích.
Anh ta cũng chẳng biết giải thích thế nào.
“Xin lỗi …”
Gần như cùng lúc đó, tôi giơ bàn tay với những đốt ngón tay trắng bệch lên và tát thật mạnh vào má anh ta .
Tiếng bốp vang lên rõ mồn một, Bùi Kỳ bị tôi đ.á.n.h đến mức đầu nghiêng sang một bên.
Anh ta quay mặt lại , năm ngón tay in hằn trên má, đỏ bừng sưng tấy.
Cơn giận sục sôi trong m.á.u tôi .
Tôi thở gấp, Diệp Thư hốt hoảng kêu lên: “Sao chị lại đ.á.n.h người ?”
Tôi liếc nhìn cô ta với ánh mắt mỉa mai, ánh mắt sắc lạnh khiến cô ta im miệng.
“Câm, còn nói nữa tôi sẽ đ.á.n.h cả cô.”
Mặt Bùi Kỳ tối sầm, anh ta từ từ cúi đầu xuống.
Sắc mặt vẫn nhợt nhạt như cũ, lặng lẽ vươn tay tới chỗ tôi : “Quyển Thư, anh xin lỗi …”
Chaporia
Bình Luận (0)