Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Anh ta không thể không biết thói quen của tôi , mở miệng ngăn cản Diệp Thư.
Tôi nghiêng đầu nhìn về phía Diệp Thư đang hốt hoảng: “Cô không phục phải không ?”
Con chuột trong tay tôi di chuyển không ngừng, dừng lại ở slide ảnh phim cuối cùng.
Tôi mở hộp văn bản trong suốt ở góc trên bên phải , nhấp vào màu đỏ, in đậm và phóng to.
Ba chữ Mạnh Quyển Thư hiện lên rõ ràng.
Cả phòng lặng ngắt như tờ, Diệp Thư bật khóc thút thít.
Suy cho cùng, cô ta vẫn còn trẻ, chỉ thấy được cái lợi trước mắt chứ không nghĩ đến hậu quả của việc sao chép tác phẩm trong ngành này .
Tôi đã không trốn dưới sự bảo vệ của Bùi Kỳ, một mình lăn lộn trong giới này nhiều năm như vậy .
Sao có thể không có chút thủ thuật đề phòng?
Đám đông nhìn chằm chằm Diệp Thư, ánh mắt lộ ra vẻ khinh thường.
Úc Hành khẽ cười , hơi nhếch môi: “Bảo sao thực lực trước và sau lại chênh lệch như vậy .”
Diệp Thư cuối cùng không chịu nổi nữa, hoảng sợ bỏ chạy như một kẻ đào ngũ.
Bùi Kỳ mất bình tĩnh, đứng lên định chạy theo.
Sau đó lại nghĩ đến tôi còn ở đây, cả người cứng đờ, không biết có thể đuổi theo Diệp Thư không .
Úc Hành là người phá vỡ cục diện xấu hổ này .
Anh ta ung dung đứng lên, đưa tay phải về phía tôi .
Sau đó môi mỏng khẽ hé ra , nhìn sâu vào mắt tôi : “Xin chào, tôi là Úc Hành.”
“Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ, cô Mạnh Quyển Thư.”
Tôi vui vẻ rời đi , nhưng Bùi Kỳ với Diệp Thư còn chưa đi .
Bọn họ trốn trong một góc lôi lôi kéo kéo, chẳng khác gì mối quan hệ mờ ám không dám để người khác nhìn thấy của bọn họ.
Tiếng giày cao gót cộp cộp vang lên khiến họ giật mình .
Trong mắt Diệp Thư đầy oán giận.
Thật ra cô ta cũng là một tài năng không tệ, nếu không cũng sẽ không vào được vòng cuối cùng này .
Chỉ là thiếu đi chút bình tĩnh và hiểu biết , đi lầm đường.
Thấy cô ta còn chưa thông suốt, tôi không nhịn được nhắc một câu: “Đàn ông không bao giờ là thứ đáng để dựa vào , Diệp Thư, tôi chờ cô dùng thực lực đ.á.n.h thắng tôi .”
Bùi Kỳ còn đang đứng đây, Diệp Thư chỉ đỏ mắt nhìn tôi , không nói câu nào.
Thấy tôi tới, Bùi Kỳ cũng buông tay đang giữ vai Diệp Thư xuống.
Anh ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, xoa xoa ngón tay, khó khăn mở miệng cầu tôi : “Quyển Thư, nhà Diệp Thư gặp khó khăn, đây là cơ hội cuối cùng cũng như quan trọng nhất với cô ấy , em có thể nói với Úc Hành…”
Tôi nghe mà tay nắm c.h.ặ.t.
“Bùi Kỳ, đầu óc anh có vấn đề thì đi chữa đi , cô ta đã làm ra loại chuyện này , dù tôi có từ bỏ, Úc Hành có dùng cô ta không ? Nếu anh hết t.h.u.ố.c chữa rồi hay là tìm đến nơi cửa Phật…”
Câu tiếp theo
tôi
không
nói
ra
được
.
Vì mắt tôi đột nhiên tối sầm, nôn ra một ngụm m.á.u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-quen-mat-tra-nam-sau-khi-bi-han-lua-doi/chuong-5.html.]
Máu tươi từ dưới n.g.ự.c trào lên, tràn ngập trong khoang miệng tôi .
Trong lúc đầu óc quay cuồng, tôi thấy Bùi Kỳ tái mặt hoảng hốt muốn đỡ lấy tôi .
Khi tôi sắp ngã xuống đất thì có ai đó vững vàng đỡ lấy lưng tôi .
Cảm giác choáng váng dâng lên, tôi vẫn kịp thấy mặt Úc Hành.
May quá, không phải đôi tay đã dính nước mắt Diệp Thư của Bùi Kỳ.
Trước khi bất tỉnh, ý nghĩ nực cười này chợt lóe lên trong đầu tôi .
Mùi hăng của t.h.u.ố.c sát trùng xâm nhập vào khoang mũi.
Khi tỉnh dậy, đầu tôi đau đến mức như muốn vỡ ra .
Bùi Kỳ ngồi bên giường bệnh, nhìn tôi không chớp mắt.
Mắt anh ta đỏ ngầu, dường như đã lâu chưa ngủ đủ giấc, cắm lún phún râu, cả người hốc hác suy sụp.
Nhưng lòng tôi không vui cũng chẳng buồn.
Thấy tôi tỉnh lại , đôi mắt sưng húp của anh ta rơi ra vài giọt nước mắt vì vui mừng.
Sau đó vội chạy ra ngoài, gọi một loạt bác sĩ, y tá đến để kiểm tra xem tôi có ổn không .
Sau khi mọi người ra ngoài, anh ta nghẹn ngào nói chuyện với tôi .
Cổ họng bị khàn tiếng do khô họng quá lâu:
“Anh thực sự rất sợ mất em, Bùi Kỳ không thể sống thiếu Mạnh Quyển Thư được . Em có thể đừng chia tay được không ? Xin em nói cho anh biết , anh phải làm gì để em quay lại với anh ?”
Bùi Kỳ không thể sống thiếu Mạnh Quyển Thư.
Câu này hình như đã từng nghe , tôi thấy có cảm giác quen thuộc.
Tôi chắc chắn có một khoảnh khắc nào đó, anh ta cũng đã nói câu này .
Nhưng tôi thật sự không nghĩ ra là lúc nào.
Tôi khó khăn giơ tay lên chỉ ra ngoài cửa, nói : “Còn nói nữa thì cút.”
Bệnh viện kiểm tra toàn diện cho tôi lần nữa, cuối cùng cũng kết luận rằng do tôi mệt mỏi quá độ nên bị kiệt sức.
Chỉ cần nằm viện theo dõi ba ngày.
Tôi không muốn nhận sự chăm sóc của Bùi Kỳ, tìm thuê hộ lý riêng.
Nhưng anh ta ngày nào cũng đến.
Hôm nay anh ta còn mang theo hộp đựng đồ ăn, mở ra bên trong là canh thịt dê.
Bùi Kỳ như dâng vật quý, bưng canh thịt dê nóng hổi đến trước mặt tôi .
“Quyển Thư, đây là món em thích nhất. Nhớ trước kia khi ở Hy Nhĩ, chúng ta bị gió tuyết vây khốn, ngón chân anh tê cứng, nằm trong lều bất động, khi bụng đói đang réo lên thì em xốc cửa lều lên bưng tới cho anh một bát canh thịt dê, mũi em còn đỏ ửng.”
“Sau đó anh mới biết em thích món này , anh chạy theo bà Trần năn nỉ mãi bà mới chịu dạy anh , điều kiện là anh phải dọn phân ngựa cho bà một tháng, Quyển Thư, em có nhớ bà Trần không ? Bà ấy …”
Bùi Kỳ nhìn tôi đầy mong đợi.
Nhưng lại bị vẻ mặt lạnh tanh của tôi làm cho nghẹn lại .
Chaporia
Bình Luận (0)