1

 

Không có số làm công chúa, nhưng lại mắc bệnh công chúa đầy mình .

 

Đây chính là thiết lập nhân vật của tôi – Thẩm Ngọc Kỳ.

 

Năm mươi tám tuổi, tôi thức tỉnh.

 

Phát hiện ra bản thân là một nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết cứu rỗi.

 

Tương lai sẽ cưỡng ép nhục nhã anh trai nuôi Bạch Lương, chọc giận anh , ép anh phải hắc hóa. 

 

Anh biến thành nhân vật phản diện, rồi được nữ chính chân-thiện-mỹ cứu rỗi.

 

Đồng thời, tôi còn cặp kè đại gia, chuốc t.h.u.ố.c nam chính, điên cuồng đấu đá tranh giành đàn ông. 

 

Tình cảm của nam nữ chính nhờ đó mà thăng hoa vùn vụt, nhanh ch.óng phát sinh quan hệ xác thịt.

 

Còn tôi , giữa lựa chọn đi xe và đi máy bay, tôi đã chọn đi tù.

 

Tôi nhìn vào cuốn nhật ký ghi lại ước mơ thuở nhỏ của mình : "Lấy chồng phải lấy đại gia giàu có ."

 

Tôi rơi vào trầm tư.

 

Dù ước mơ có phần dung dị, thô sơ.

 

Nhưng giữa việc cần đại gia và việc phải ngồi tù bóc lịch, tôi vẫn phân biệt rất rõ ràng.

 

Muốn thay đổi vận mệnh.

 

Trước tiên, tôi không được cưỡng ép nhục nhã anh trai nuôi.

 

Thứ hai, tôi không được hám của đối với nam chính.

 

Điều này quá đơn giản, chỉ cần tôi không làm là được .

 

Thế nhưng...

 

Hệ thống lên tiếng: 【Đây là nhiệm vụ của ký chủ, nếu không hoàn thành thì cô cũng chẳng còn giá trị tồn tại nữa.

 

Tôi run rẩy hỏi ý nó là gì.

 

Nó làm một động tác cứa cổ.

 

Người tôi run lên bần bật.

 

Nó lại nói tiếp:

 

【Xét thấy cô đã thức tỉnh, không còn là một NPC thông thường, hệ thống sẽ đổi sang một phương thức nhân đạo hơn để cô hoàn thành nhiệm vụ.】

 

【Dùng sự hám của để hành hạ phản diện, đợi sau khi tích đủ giá trị hắc hóa thì rời đi , sẽ không bị trả thù; để phản diện đi cản trở nam nữ chính, thúc đẩy tình cảm của họ, cô không cần phải tự mình đấu đá tranh giành nữa.】

 

Tôi không nghĩ ngợi nhiều.

 

Ôm cuốn nhật ký bật cười thành tiếng.

 

"Cũng được , thế này thì ít ra cũng không đến mức ngồi tù mục xương!"

 

"Cạch" một tiếng, cửa mở.

 

Bạch Lương xách thức ăn trở về, trên gương mặt tuấn tú lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng khi nhìn thấy tôi , anh vẫn nở nụ cười nhẹ nhàng như thường lệ, trông vô cùng nhã nhặn.

 

"Có chuyện gì mà cười vui vẻ thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nu-phu-ham-cua-duoc-phan-dien-yeu-dien-cuong/1.html.]

 

"Không có gì." 

 

Tôi giấu vội cuốn nhật ký, nhìn vào mớ đồ anh đang xách trên tay.

"Bạch Lương, tối nay ăn gì thế?"

 

Dù anh là anh trai nuôi của tôi , nhưng tôi chưa bao giờ gọi anh một tiếng anh trai.

 

Thời nhà tôi chưa sa sút, cũng được coi là gia đình khá giả. 

 

Bố mẹ tôi đã nhận nuôi Bạch Lương khi anh còn đi lang thang, nuôi dưỡng anh suốt mười mấy năm trời.

 

Năm tôi học lớp 10, công ty xây dựng của bố tôi phá sản, nợ nần chồng chất, ông nhảy lầu tự sát, mẹ tôi cũng bị những kẻ đòi nợ ép đến mức mất mạng.

 

Chỉ còn lại Bạch Lương ở bên cạnh tôi .

 

Anh nghỉ học đại học, ban ngày làm bồi bàn, ban đêm thức trắng đêm để viết code. Kiếm tiền nuôi tôi học cấp ba.

 

Tôi tận mắt chứng kiến bố mẹ qua đời, trong lòng luôn sợ hãi sự chia ly, quá mức ỷ lại vào anh , thậm chí còn nảy sinh cảm giác chiếm hữu mãnh liệt.

 

May mà hiện tại điều đó mới chỉ dừng lại ở trong suy nghĩ.

 

Trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày vẫn chưa để lộ ra .

 

Cứ nghĩ đến việc trong tương lai bản thân lại đi nhục nhã anh , cậy vào tính cách ôn hòa và sự bao dung của anh dành cho mình để từng bước hạ thấp giới hạn của anh , thậm chí còn cưỡng ép lên giường... là da đầu tôi lại tê dại đi .

 

Bạch Lương chăm chú nhìn vào đuôi mắt còn vương nụ cười của tôi , nhận ra tôi đang giấu diếm anh điều gì đó. 

 

Đáy mắt anh xẹt qua một tia sâu thẳm khó lường.

 

Ngay sau đó, anh khôi phục lại vẻ ôn hòa, áy náy nói : "Vẫn chưa đến kỳ phát lương, chỉ có thể ăn rau xanh thôi..."

 

Nhìn dáng vẻ mệt mỏi đầy buồn bã của anh , tôi không kìm được lòng mà muốn tiến đến an ủi.

 

Hệ thống nhắc nhở: 【Đau lòng sao ? Không làm nhiệm vụ sẽ bị xóa sổ.】

 

Tôi hít một hơi thật sâu.

 

Khi ngẩng đầu lên liền thay đổi hẳn vẻ mặt.

 

Bày ra bộ dạng như thể không thể nhẫn nhịn được nữa mà bùng nổ: 

 

"Thực sự là chịu đủ rồi ! Chẳng có chút dầu mỡ nào cả, không ăn nữa!"

 

Nói đoạn, tôi quay người đi thẳng vào phòng ngủ.

 

2

 

Bạch Lương bưng bát cơm đến trước cửa phòng tôi .

 

Gõ cửa.

 

Giọng điệu có phần thấp kém, cầu xin: "Ăn một chút đi được không , đợi phát lương anh sẽ mua thịt... Em cứ bỏ bữa thế này không tốt cho sức khỏe đâu ."

 

Tôi tỏ vẻ mất kiên nhẫn.

 

"Không ăn! Tôi có phải Vương Bảo Xuyến đâu , dựa vào cái gì mà ngày nào cũng phải ăn rau luộc nhạt nhẽo? 

 

Khó ăn c.h.ế.t đi được !"

 

Đối diện với gương mặt tái nhợt của anh , "rầm" một tiếng, tôi đóng sầm cửa lại vang dội cả một góc trời.

 

Tôi đang nói dối.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...