Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Không được tốt cho lắm, bởi vì dường như cô Amis đã quen với việc thất hứa rồi , lần này lại còn đi trễ nữa."

 

Cả bàn tay tôi đều đang run rẩy.

 

Tầm mắt vô tình thoáng qua cổ tay áo của anh , lộ ra chiếc khuy măng sét tráng men vô cùng quen thuộc, đó chính là món quà sinh nhật năm đó tôi mua cho anh ...

 

Anh nhếch khóe môi lên: "Đừng căng thẳng, đùa một chút thôi mà."

 

Nụ cười hoàn toàn không chạm đến đáy mắt.

 

Trên bàn ăn.

 

Lý Thụy hai lần liền quay sang hỏi tôi tại sao lại không ăn, có phải trong người không được khỏe hay không .

 

Mỗi một lần cô ấy hỏi, tôi đều có thể cảm nhận được một ánh nhìn mang đầy tính áp bách đổ dồn về phía mình , giống như bị một con dã thú trong bóng đêm khóa c.h.ặ.t mục tiêu.

 

Kinh tâm động phách.

 

Tôi chỉ có thể liên tục uống nước để giả vờ như mình đang rất bận rộn.

 

Bản thân bị mất đi ý thức từ lúc nào, tôi cũng không còn nhớ rõ nữa.

 

Khi mở mắt ra .

 

Trước mắt là một chiếc trần nhà màu xanh cùng chùm đèn trang trí họa tiết ngàn sao vô cùng cầu kỳ, sang trọng.

 

Môi trường xa lạ khiến cho đầu óc tôi nhanh ch.óng khôi phục lại vẻ tỉnh táo.

 

Tôi bật người ngồi dậy.

 

Nhìn thấy chiếc váy mặc trên người đã được thay bằng một bộ đồ ngủ trông rất quen mắt, trên cổ tay bị đeo một chiếc vòng kim loại có gắn điểm phát sáng, siết c.h.ặ.t lấy cổ tay không cách nào tháo ra nổi.

 

Tôi loạng choạng, vấp váp đẩy cửa bước ra ngoài.

 

Lại phát hiện ra đây là một căn biệt thự vô cùng rộng lớn và xa hoa tráng lệ.

 

Rộng đến mức... tôi muốn chạy trốn cũng không tìm thấy phương hướng nào cả.

 

"Tỉnh rồi sao ?"

 

Giọng nói trầm thấp, trưởng thành của người đàn ông đột ngột vang lên từ phía sau lưng, làm dấy lên một trận da gà nổi khắp người tôi .

 

9

 

Tôi quay phắt người lại liền nhìn thấy anh .

 

Trên mặt Bạch Lương đang mang theo một nụ cười , anh dang rộng hai cánh tay ra : "Nhìn nơi này xem, em có vừa ý không ?"

 

Thế nhưng sự chú ý của tôi hoàn toàn không đặt ở chỗ đó, mà là đang nắm c.h.ặ.t lấy chiếc vòng kim loại trên tay mình .

 

"Bạch Lương, anh đeo cái thứ quái quỷ gì vào tay tôi thế này ?"

 

"Mau tháo ra cho tôi !"

 

Nụ cười trên gương mặt anh chợt thu lại hoàn toàn .

 

"Tháo cái gì chứ? Không thể tháo được . Tháo ra rồi thì Kỳ Kỳ lại muốn chạy trốn mất thôi."

 

"Anh nhớ Kỳ Kỳ muốn tiền lắm mà, căn biệt thự này mua hết mấy trăm triệu tệ đấy, cho em hết có được không ? Có thích không ?"

 

"Hửm, nhìn biểu cảm này là không thích rồi ."

 

"Vậy thì vàng bạc châu báu? Túi xách trang sức?"

 

Anh đẩy mở một cánh cửa ra .

 

Bên trong là ngập tràn các món đồ xa xỉ đến hoa cả mắt, ánh sáng phản chiếu từ những viên đá quý ch.ói mắt đến mức khiến tôi không mở nổi mắt ra .

 

"Hoặc là, em thích tiền mặt?"

 

Anh lại mở ra một căn phòng khác.

 

Tiền giấy từng xấp từng xấp được xếp ngay ngắn, chất cao như núi, dày đặc đến mức không một kẽ hở, gần như đã chất thành một ngọn núi nhỏ.

 

Tôi chấn kinh tột độ, mồm chữ O mắt chữ A không nói nên lời.

 

Bạch Lương ôm ghì tôi vào lòng, cúi đầu dùng má cọ cọ vào những sợi tóc của tôi , một sự thân mật đến quá mức.

 

"Anh đã từng nói sẽ để cho Kỳ Kỳ được sống một cuộc sống tốt đẹp , thì nhất định anh sẽ thực hiện lời hứa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/nu-phu-ham-cua-duoc-phan-dien-yeu-dien-cuong/7.html.

]

 

"Không giống như kẻ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ nào đó, đã hứa là sẽ đón sinh nhật cùng anh , vậy mà lại lén lút chạy trốn mất..."

 

Giọng điệu của anh còn dịu dàng hơn cả lúc trước , giống như bị ngâm quá lâu trong hũ đường, ngọt đến mức phát ngấy, thấm đượm ra đôi phần bệnh thái, vặn vẹo.

 

Lực cánh tay đang ôm lấy tôi cũng ngày một siết c.h.ặ.t hơn.

 

Giống như muốn bóp c.h.ế.t tươi tôi ở trong lòng anh , muốn đem tôi khảm sâu vào trong xương m.á.u của anh vậy .

 

"Đừng như thế..."

 

Tôi theo bản năng muốn giãy giụa thoát ra .

 

Thế nhưng hành động đó lại kích động đến anh .

 

Vành mắt anh đỏ hoe, anh ấn mạnh tôi xuống đống tiền giấy đếm không xuể kia , điên cuồng giáng xuống một nụ hôn đầy hung bạo.

 

Đầu răng c.ắ.n rách bờ môi tôi , mùi m.á.u tanh nồng đậm lập tức lan tỏa ra khắp khoang miệng.

 

"Không được như thế nào? Em nói cho anh biết , không được như thế nào?!"

 

"Anh đã đem tất cả những gì anh có thể cho để dâng hiến hết cho em rồi , tại sao em vẫn còn muốn lừa gạt anh , tại sao em vẫn còn muốn rời bỏ anh !” 

 

“Em thích tiền đến như vậy cơ à ? Bây giờ anh có tiền rồi , em muốn bao nhiêu anh có bấy nhiêu, tất cả đều là của em! Như vậy vẫn còn chưa đủ sao ?!"

 

Tôi đau đớn, nhưng lại không kìm lòng được mà ôm c.h.ặ.t lấy anh .

 

Nhỏ giọng cầu xin: "Đau..."

 

"Đau mới đúng!"

 

Anh c.ắ.n mạnh lên vai tôi tạo thành một vết hằn rớm m.á.u, điên cuồng trút bỏ sự phẫn nộ và oán hận: 

 

"Anh đã lật tung tất cả mọi nơi lên rồi mà vẫn không tìm thấy em, em không hề coi anh là con người , Thẩm Ngọc Kỳ, em thực sự là kẻ tồi tệ, xấu xa đến thấu xương rồi !"

 

Anh lục lọi hết thảy những từ ngữ mang theo sự căm hận trong tâm trí để lăng mạ tôi , nhưng nghe qua vẫn có vẻ chẳng có chút lực sát thương nào.

 

Đặc biệt là sau khi mắng xong, anh lại đầy khát khao mà tỉ mẩn, dịu dàng hôn lấy tôi , phơi bày ra thứ d.ụ.c vọng bệnh thái và sự tham lam ẩn giấu bên dưới lớp vỏ bọc oán hận kia .

 

"Kỳ Kỳ, ngoan nào..."

 

"Anh xin em đấy, anh không thể sống 

thiếu em được ."

 

"Đừng bỏ rơi anh ... Anh sẽ c.h.ế.t mất."

 

10

 

Đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác hoang đường đến nhường này .

 

Cứ ngỡ Bạch Lương sẽ quên đi tôi , nhưng anh không hề; cứ ngỡ anh hận không thể bắt tôi phải nếm trải đủ mọi cay đắng khổ cực, nhưng anh cũng 

không làm vậy .

 

Anh giống như một kẻ điên.

 

Mất đi lý trí, ăn nói lộn xộn, thể diện của một người trí thức nho nhã bị quét sạch sành sanh.

 

Một kẻ điên dịu dàng... đã hoàn toàn mục rỗng, thối nát từ tận sâu bên trong.

 

Người anh trai nuôi mà tôi yêu thương nhất, đã phát điên một cách thật đáng thương.

 

11

 

Lý Thụy bày tỏ sự tiếc nuối tột cùng khi tôi không thể tiếp tục làm hướng dẫn viên du lịch cho cô ấy nữa.

 

Bạch Lương đã sắp xếp cho cô ấy một người phiên dịch vô cùng thích hợp, thậm chí còn bao trọn toàn bộ chi phí đi lại của cô ấy , rất nhanh ch.óng đã mua chuộc được lòng người .

 

Sau đó, anh im hơi lặng tiếng giam lỏng tôi tại nơi này .

 

Bảy năm trước .

 

Hệ thống nói sau khi Bạch Lương hắc hóa sẽ hành hạ tôi đến c.h.ế.t, tôi đã tin là thật.

 

Thế nhưng Bạch Lương của hiện tại lại không hề làm như vậy , anh cũng không trở thành nhân viên kỹ thuật cho công ty của nam chính. 

 

Điều này chứng tỏ tương lai mà hệ thống tiên tri ra hoàn toàn không chính xác.

 

Điểm hiển thị trên chiếc vòng kim loại lóe lên ánh sáng màu đỏ.

 

Tôi bị ép phải từ ngoài sân vườn quay trở vào bên trong biệt thự, liền cất tiếng hỏi Bạch Lương: "Cái thứ này là dùng để kiểm soát vị trí của tôi sao ?"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...