Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Người vừa tỉnh ngủ đầu óc vẫn còn hơi mơ màng, chật vật lắm mới tiêu hóa xong một đoạn dài này , lại nghe anh nói .
"Bác sĩ nói cô làm việc quá sức, thiếu ngủ dẫn đến đường huyết thấp, nên mới ngất xỉu."
Tôi sờ sờ mũi, có cảm giác chột dạ không biết từ đâu dâng lên:
"Gần đây công việc thực sự quá bận."
Kiều Nhất Thanh nhìn tôi đăm đăm một lúc, chợt bật cười :
"Vẫn bán mạng y như hồi cấp ba."
Tôi hơi ngớ người , gượng gạo hỏi: "Trần Thụy đâu ?"
Kiều Nhất Thanh nhìn tôi , một lát sau bật cười quay đi , giọng ôn hòa: "Cậu ấy đi mua đồ ăn cho cô rồi , có muốn ngủ thêm chút nữa không ?"
Tôi vô thức gật đầu, ngập ngừng vài giây, lại hỏi: "Lúc tôi hôn mê, có phải còn ai đến không ?"
Kiều Nhất Thanh một lúc lâu không nói gì, sau đó mới trầm giọng đáp: "Sáng nay mẹ cô có tới."
Tôi cúi gầm mặt, những ngón tay siết c.h.ặ.t góc chăn.
Khi đó, tôi lờ mờ nhìn thấy mẹ tôi hai mắt đỏ hoe, vẻ mặt cuống cuồng hỏi bác sĩ: "Con gái tôi không sao chứ?"
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy dáng vẻ mẹ cuống quýt khóc vì tôi . Vì quá không chân thực, tôi còn tưởng mình đang nằm mơ.
Đột nhiên, đỉnh đầu bị vỗ nhẹ mấy cái.
Bàn tay ấy ấm áp khô ráo, như đang an ủi, lại mang theo chút dịu dàng. Tôi ngẩng phắt đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt Kiều Nhất Thanh.
Bầu không khí chợt trở nên có phần vi diệu.
Đột nhiên, anh dường như nhìn thấy gì đó, khựng lại một nhịp.
Thuận theo tầm mắt anh , tôi chầm chậm quay đầu lại .
Giang Lăng không biết đã đứng trước cửa từ lúc nào, đuôi mắt hơi ửng đỏ.
12
Mới một tháng không gặp, Giang Lăng dường như đã thay đổi hoàn toàn thành một người khác.
Sắc mặt rất tệ, áo sơ mi hơi nhăn nhúm, cằm lún phún râu lởm chởm, quầng thâm mắt rất sâu, có thể thấy rõ là thời gian dài không nghỉ ngơi tốt .
Những trải nghiệm thời ấu thơ khiến Giang Lăng cực kỳ coi trọng những tiểu tiết sinh hoạt này . Cúc áo luôn được cài tỉ mỉ đến tận nút trên cùng, luôn mang đến cho người ta cảm giác vui mắt, như gió xuân ấm áp.
Sau khi ở bên anh , đây là lần đầu tiên tôi thấy anh tiều tụy chật vật đến vậy .
Trong lòng tôi bỗng có một cảm giác không nói thành lời.
Đau xót ư?
Hình như có một chút.
Nhưng nhiều hơn là nỗi ngậm ngùi vì không thể quay lại quá khứ được nữa.
Anh ta quả thật đã động lòng với Chu Tuyền, bất luận là cảm giác mới mẻ nhất thời, hay là sự rung động tạm bợ.
Bất tri bất giác, cán cân trong lòng anh ta , đã nghiêng về phía một người khác.
Tôi sẵn lòng tin rằng, anh ta thực sự đã hối hận, nhưng thì sao chứ?
Cái gai đó
đã
cắm sâu
vào
trong tim
tôi
, mỗi
lần
nhìn
thấy
anh
ta
, là
lại
sâu thêm một tấc, đau thêm một phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tin-nhan-tren-dien-thoai-cua-ban-trai/chuong-9.html.]
Tôi đã từng có được một chàng trai trong mắt chỉ có mình tôi , làm sao có thể tiếp tục ở bên anh ta của hiện tại được nữa?
Tôi vẫn còn đang đờ đẫn, Giang Lăng đã xách hộp giữ nhiệt bước tới, giọng điệu để lộ ra đôi phần dè dặt cẩn trọng,
"Nam Nam, nghe nói em bệnh, anh làm món cháo ghẹ mà em thích ăn nhất."
Tôi sực tỉnh, để ý thấy trên ngón tay anh dán một miếng băng cá nhân, chắc là bị thương lúc nấu cháo ghẹ.
Giang Lăng hồi nhỏ không có người nhà ở bên, chỉ có thể tự học nấu ăn, sau đó thui thủi ăn một mình .
Sau này điều kiện tốt lên, anh không còn bước vào nhà bếp nữa.
Không ngờ anh lại nấu cháo cho tôi .
"Lúc làm mới phát hiện nhà hết nước tương, lúc mua về thì cháo suýt nữa bị khét."
Giang Lăng mở nắp hộp giữ nhiệt, ngượng ngùng cười :
"Sau đó anh thử lại thêm mấy lần nữa mới miễn cưỡng thành công."
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta .
Không hiểu sao , lại đột nhiên nghĩ đến trước kia Giang Lăng dăm lần bảy lượt cùng Chu Tuyền ăn mì hầm xương, không chút do dự mà cho cô ta ngoại lệ ngay cả tôi cũng không có được .
Thế nên, Giang Lăng à Giang Lăng, anh đang bù đắp lại đó sao ?
Đôi mắt chợt khô rát dữ dội.
"Giang Lăng, chúng ta đã chia tay rồi , anh không cần phải làm những việc này nữa."
Cả người anh ta cứng đờ, ngây ngốc nhìn tôi , có chút không biết phải làm sao .
"Anh về đi ."
Tôi nói .
"Nam Nam, anh thật sự đã nói rõ với Chu Tuyền rồi . Anh đảm bảo, sau này cô ấy sẽ không bao giờ xuất hiện làm phiền cuộc sống của chúng ta nữa."
Hai môi Giang Lăng run rẩy vì căng thẳng, giọng nói có phần lẩy bẩy, gần như không thành câu:
"Trước kia đều là do anh không đúng... Anh cũng không biết khi đó mình bị sao nữa! Cứ như bị quỷ ám, rõ ràng biết cảm giác của cô ấy đối với mình , thế mà vẫn buông thả bản thân để tiếp xúc với cô ấy ."
Tôi khẽ cười , không rõ là mỉa mai hay là gì khác.
Hốc mắt Giang Lăng đột nhiên ửng đỏ, liền vươn tay định chụp lấy tay tôi .
Tôi vô thức rụt tay tránh đi .
Bàn tay anh ta bỗng chốc khựng lại , cứng nhắc lơ lửng giữa không trung vài giây, rồi rụt về.
"Anh bắt đầu thích cô ta từ khi nào?"
Tôi bình thản hỏi.
Giang Lăng nhíu mày hết lần này đến lần khác, dường như muốn bác bỏ điều gì, lại như không có cách nào phủ nhận. Cuối cùng chỉ có thể ủ rũ nói :
"Thời gian đó bọn anh tình cờ cùng phụ trách một dự án, cô ấy thực sự rất nỗ lực, rất liều mạng. Từ trên người cô ấy , anh dường như nhìn thấy hình bóng em trước đây..."
"Anh rất rõ người anh yêu là em, nhưng anh vẫn làm nhiều chuyện khiến em đau lòng buồn bã như vậy . Nam Nam, anh thực sự biết lỗi rồi ..."
Giang Lăng đột nhiên im bặt, ánh mắt sâu hun hút.
Chaporia
Bình Luận (0)