Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Có đợt nghỉ lễ năm cấp ba, tôi và cô đi chung một chuyến xe buýt. Khi đó trên xe rất đông người , cô ngồi ở một vị trí cạnh cửa sổ, bên cạnh là một cô mang theo con nhỏ."
Tôi nhíu mày, thật sự hoàn toàn không có ấn tượng gì cả.
"Đứa bé không lâu sau thì ngủ thiếp đi , chắc cô sợ nó bị nhiễm lạnh, nên đã đóng cửa sổ lại ."
Anh dừng lại một lát, mới nói tiếp,
" Tôi để ý thấy sắc mặt cô ngày càng trắng bệch, mồ hôi tuôn đầy trán, trông như đôi môi cũng đang run lẩy bẩy."
"Rõ ràng rất khó chịu, nhưng cô chẳng nói chẳng rằng. Hai mắt nhắm tịt, tay nắm hờ tựa lên cửa sổ, vờ như đang ngủ."
Kiều Nhất Thanh liếc nhìn tôi ,
"Khi đó tôi liền nghĩ, cô bạn cùng bàn này , bình thường trông yếu ớt nhu nhược, thế mà lại khá kiên cường."
Tôi chớp mắt, một đoạn ký ức vụn vỡ lờ mờ dần hiện ra trong tâm trí.
Thời cấp ba là lúc tôi bị say xe nặng nhất.
Lúc đó đầu óc tôi quay cuồng váng vất, chỉ nhớ sau đó người ngồi bên cạnh hình như đã được đổi, lại còn đưa tôi một tờ khăn giấy lau mồ hôi, cửa sổ xe cũng được mở ra .
Nhưng tôi không chú ý người đó là ai, cho đến lúc xuống xe, người mới định thần lại chút xíu.
Đột nhiên nhớ ra điều gì, tôi hỏi anh :
"Sau đó là anh ngồi bên cạnh tôi sao ?"
Kiều Nhất Thanh dứt khoát trả lời: " Đúng ."
Tôi hơi sững sờ.
Lập tức có một loại cảm giác khôn tả trong lòng.
Đèn xanh sáng, Kiều Nhất Thanh khởi động lại xe.
Anh khẽ cười : "Từ lúc đó, tôi đã bắt đầu để ý đến cô rồi ."
Tim tôi đập thót một cái.
"Thật ra lúc đó tôi cũng không phân biệt được là đối với cô là thích hay là tò mò, nhưng rốt cuộc vẫn không khống chế được mà đặt nhiều ánh mắt lên cô hơn."
Kiều Nhất Thanh buông tiếng thở dài, dường như rất phiền não: "Lúc đó tôi chậm tiêu quá."
Tôi bẽn lẽn nói : " Tôi cũng rất chậm chạp."
Lúc đó thực sự tôi không hề hay biết chút nào.
Đột nhiên sực nhớ ra , có đoạn thời gian đèn hành lang lớp học bị hỏng, mà tôi luôn là người ra về muộn nhất vào tiết tự học buổi tối.
Kiều Nhất Thanh dạo đó cũng về rất muộn, gần như tôi vừa rời đi , anh ấy cũng lập tức ra về.
Giờ ngẫm lại , chắc anh muốn cùng tôi đi qua dãy hành lang đó.
"Hồi đại học, tôi từng đi tìm cô một lần ."
Giọng Kiều Nhất Thanh nặng nề,
"Hôm đó trời mưa, tôi nhìn thấy cô cùng một nam sinh che chung một chiếc ô. Cậu ta ôm c.h.ặ.t eo cô, cô thân mật rúc đầu vào n.g.ự.c cậu ta ."
Tôi im lặng.
"Mãi đến khi cảm giác trống rỗng truyền đến trong lòng, tôi mới nhận ra tình cảm của mình đối với cô rốt cuộc là gì."
Tôi ngước đầu nhìn anh , vừa vặn anh cũng ngoảnh đầu sang.
Sau một ánh mắt giao nhau ngắn ngủi, chúng tôi đều không nói thêm câu nào.
Xuống xe, Kiều Nhất Thanh đưa tôi đến trước cửa.
Tôi
cúi đầu: "Cảm ơn
anh
đã
đưa
tôi
về.
"
Đang định quay người lên lầu, cổ tay bị một bàn tay nắm lấy với lực đạo vừa phải , dường như cố ý tránh chỗ tôi bị đ.â.m kim truyền dịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tin-nhan-tren-dien-thoai-cua-ban-trai/chuong-11.html.]
Tôi giật nảy mình .
"Thật ra tôi đã nói dối cô."
Kiều Nhất Thanh lúc này đứng rất sát tôi , giọng điệu trầm trầm xen lẫn hơi thở hơi lạnh vương bên tai.
Tôi gần như quên mất phải vùng ra : "Cái, cái gì."
Trong đầu vô thức nghĩ đến chuyện anh phái Trần Thụy đi công tác.
" Tôi dường như không phải vẻ không thèm quan tâm như bề ngoài."
Kiều Nhất Thanh nhìn chằm chằm vào mắt tôi , trực tiếp lại nóng bỏng:
"Cái đêm bị cô từ chối, tôi cả đêm không chợp mắt, chạy quanh khu chung cư suốt bốn mươi vòng."
"Bị cô từ chối, tôi thật sự rất buồn."
Tôi ngây người nhìn anh , nhất thời không biết phải làm sao mới phải .
"Trần Nam, nếu cô tạm thời vẫn chưa muốn bắt đầu mối quan hệ mới."
Đôi mắt đen láy của Kiều Nhất Thanh tĩnh lặng dõi theo tôi : "Không sao , tôi có thể đợi."
14
Sau khi anh đi , tôi đứng một mình dưới lầu rất lâu.
Lúc đi lên nhà, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc cách đó không xa. Dưới ánh trăng, bóng cây đung đưa, Giang Lăng cứ đứng lặng lẽ ở đó.
"Nam Nam."
Anh gọi tên tôi nhỏ giọng, mang theo một tia van nài.
Tôi chầm chậm bước tới.
Thấy tôi đến gần, anh có vẻ rất mừng rỡ, lại gọi tên tôi thêm lần nữa.
Giây tiếp theo, tôi nói vô cùng rõ ràng:
"Giang Lăng, sau này đừng đến tìm tôi nữa."
Tôi cúi gầm mặt, giọng nói rất nhẹ rất nhẹ:
"Sau này tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, cũng có thể sẽ có một mối tình mới."
"Nam Nam..."
Anh vô thức lặp lại tên tôi , giọng điệu chứa đầy sự bàng hoàng và hoảng loạn.
Có lẽ trước khoảnh khắc này , anh vẫn luôn ôm hy vọng, chúng tôi chỉ là đang cãi cọ làm nũng với nhau .
Tôi không muốn cho anh thêm bất kỳ tia hy vọng viển vông nào nữa, cuối cùng khó nhọc cất lời:
" Nhưng người đó, sẽ không bao giờ là anh nữa."
Tôi và Giang Lăng quen nhau hơn hai mươi năm, ở bên nhau năm năm.
Chúng tôi từng thấy những dáng vẻ khó khăn nhất, thê t.h.ả.m nhất của đối phương. Từng chia sẻ những điều khó xử và bất lực nhất, từng gắng hết khả năng để sưởi ấm cho nhau .
Tôi vốn tưởng rằng, sẽ ở bên anh cả đời.
Thế nhưng đột nhiên mọi thứ đều thay đổi.
Anh yêu người khác.
Những đêm khó ngủ đó, không lúc nào tôi không nghĩ đến một chuyện.
Rõ ràng lúc đầu chính anh đã theo đuổi tôi cuồng nhiệt như vậy , tại sao bây giờ người chật vật níu giữ tình cảm này chỉ còn lại một mình tôi ?
Quay đầu là sai, tiến tới cũng là sai.
Tôi biết một số người sẽ dần biến mất theo thời gian, chỉ là tôi không ngờ lại bằng cách này , bằng kết cục thế này .
Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ tha thứ cho anh , nhưng tôi mãi mãi không có cách nào tiếp tục ở bên anh nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)