MANG/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Đương nhiên, cuối mỗi tài liệu đều sẽ đính kèm – Mười tác hại của việc yêu sớm.”

 

Con gái tuổi dậy thì, lúc nào cũng sẽ nhiệt liệt thảo luận xem nam sinh nào trong trường đẹp trai nhất, mỗi khi như vậy , tôi lại vô thức đem người đó ra so sánh với Lục Xuyên Sực.

 

Người này trưởng thành không cao bằng Lục Xuyên Sực, người kia không trắng bằng Lục Xuyên Sực, còn có người kia cái miệng không đẹp bằng Lục Xuyên Sực...

 

Sau khi tôi kết thúc kỳ thi đại học, Lục Xuyên Sực trực tiếp vứt bỏ đề tài của giáo sư hướng dẫn, từ nước ngoài bay trở về, chính là vì để hướng dẫn tôi điền nguyện vọng.

 

Anh cười xoa đầu tôi :

 

“Cô bé của anh , cuối cùng cũng lớn rồi , phải trông chừng cho kỹ, đừng để con lợn nào ủi mất."

 

Cũng may thành tích thi cao, dưới sự kiên trì của anh , tôi đã đăng ký vào ngôi trường cũ của anh .

 

Anh nói trong trường có người anh quen biết , có người có thể chiếu cố tôi , anh ở nước ngoài cũng yên tâm.

 

Thực ra có thể học cùng một trường đại học với anh , đi trên con đường nhỏ trong khuôn viên trường mà anh từng đi , ngồi trong phòng học mà anh từng ngồi , mượn cuốn sách mà anh từng mượn, cũng là điều tôi thích.

 

Trước đây tôi lấy học tập làm trọng, lúc nào cũng là tôi chủ động gọi điện thoại cho anh , bây giờ anh lại thường xuyên gọi điện thoại cho tôi , nói là sợ tôi ở trường đại học không thích ứng được , anh để chỉ điểm cho tôi đôi điều.

 

Khiến cho các bạn cùng phòng cố tình trêu chọc tôi lúc gọi video, hỏi có phải là yêu đương rồi không , sau đó anh nhanh ch.óng xin được phương thức liên lạc của tất cả mọi người , và nhờ vả mọi người có thể chăm sóc tôi một chút, khi nào nghỉ phép về sẽ mời mọi người ăn cơm.

 

Có đôi khi vì hoạt động của câu lạc bộ, tôi không thể kịp thời xem điện thoại, đến khi mở khóa ra thì đã thấy thêm mấy cuộc gọi nhỡ của anh .

 

Anh còn nhờ bạn cùng phòng của tôi , nếu như tôi yêu đương rồi , nhất định phải âm thầm nói cho anh biết , chuyện này tôi cũng là về sau mới biết được .

 

Kỳ nghỉ đông năm thứ nhất đại học, đêm giao thừa bố tôi và bác gái Lục ở trong nhà gói sủi cảo, anh thần thần bí bí gọi tôi ra ngoài, nói là đi ra sân đắp người tuyết.

 

Không kịp đề phòng, anh tỏ tình với tôi .

 

Tôi mới biết được , hóa ra anh đã sớm thông qua mối quan hệ với bạn cùng phòng của tôi , biết có nam sinh muốn theo đuổi tôi , đau đớn suy nghĩ kỹ càng, vẫn là quyết định tiên hạ thủ vi cường.

 

Tôi vờ vịt rụt rè, nũng nịu đắn đo hồi lâu, rồi mới đồng ý với anh .

 

Nhưng tôi bắt anh phải hứa đi hứa lại , đợi tôi tốt nghiệp đại học thì mới có thể đem chuyện này nói cho bố tôi và bác gái Lục biết .

 

Về sau khi tôi hồi tưởng lại chuyện này , nhất thời không biết là nên khánh kiệt hay là tiếc nuối.

 

Từ đó về sau mỗi buổi tối, nhất định sẽ có cuộc gọi xuyên đại dương của anh gọi đến, nhìn thấy cái gì hay ho thú vị cũng sẽ chụp lại gửi cho tôi , rồi nữa là gửi đồ cho tôi , bao gồm cả một số món đồ chơi kỳ lạ mà anh tổng hợp được trong phòng thí nghiệm.

 

Bạn cùng phòng nhờ anh mua hộ đồ, anh cũng không nói hai lời mà đồng ý ngay.

 

Kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, anh sẽ làm tốt lịch trình du lịch, dẫn tôi đi chơi khắp nơi.

 

Có mấy lần suýt chút nữa là s/úng cướp cò, anh đều kịp thời nhịn lại :

 

“Đồ nhỏ mọn, thật muốn xử đẹp em luôn cho rồi , nhưng người đàn ông đích thực thì phải đợi được ."

 

Chúng tôi thỉnh thoảng cũng thảo luận tương lai sẽ tổ chức một đám cưới như thế nào, đi tuần trăng mật ở đâu , sinh mấy đứa con, đặt tên là gì.

 

Chuyện của chúng tôi được giấu rất tốt , bố tôi và bác gái Lục đều không phát hiện ra , giống như tôi và Lục Xuyên Sực đều không phát hiện ra chuyện của họ vậy .

 

Nếu như thời gian có thể mãi dừng lại ở lúc đó thì tốt biết mấy!

 

Mỗi tội số phận lại hướng về phía tôi mà giễu cợt lần thứ hai.

 

Kỳ nghỉ hè năm thứ ba đại học, tôi được xác định là được tuyển thẳng lên cao học tại trường, vừa vặn Lục Xuyên Sực tốt nghiệp tiến sĩ, tôi và bác gái Lục, còn có bố tôi , cùng nhau bay qua đó để chúc mừng anh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mang/chuong-2.html.]

 

Ở nơi đó, tôi đã gặp được sư muội của Lục Xuyên Sực – Bạch Duyệt Duyệt, cô ta còn một năm nữa mới có thể tốt nghiệp.

 

Cô ta thích Lục Xuyên Sực, tôi biết chứ, bởi vì ánh mắt cô ta nhìn Lục Xuyên Sực, giống hệt như ánh mắt tôi nhìn Lục Xuyên Sực vậy .

 

Vấn vương dịu dàng, lưu luyến không rời.

 

Nhưng tôi biết Lục Xuyên Sực thích tôi , cho nên không để cô ta ở trong lòng.

 

Người xuất sắc thì xứng đáng được nhiều người thích hơn, Lục Xuyên Sực không có lỗi với tôi , tại sao tôi phải nghi ngờ anh chứ.

 

Nhưng tôi không ngờ tới, người này , về sau lại trở thành ngòi nổ khiến tôi và Lục Xuyên Sực đường ai nấy đi .

 

Sau khi về nước, Lục Xuyên Sực bận rộn xin đề tài, tôi cũng không rảnh rỗi, dự định viết xong luận văn tốt nghiệp trước đã .

 

Ngày hôm đó, Lục Xuyên Sực gọi tôi đến nhà anh ăn cơm, nói là có một bất ngờ muốn dành cho tôi .

 

Trời cứ âm u mãi, nửa đường thì đổ cơn mưa lớn, bác gái Lục gọi điện thoại cho tôi , nói bác ấy có đặt một cái bánh kem ở tiệm bánh mì, bảo tôi qua lấy hộ một chút, tối nay bác ấy có chuyện tốt muốn tuyên bố, còn muốn làm món thịt viên om mà tôi thích ăn nhất nữa.

 

Tôi cúi đầu gửi tin nhắn cho Lục Xuyên Sực, đầu cũng không ngẩng lên mà bảo tài xế, chuyển hướng đi đến đường Quốc Thịnh.

 

Do chỉ mải cúi đầu liếc mắt đưa tình với Lục Xuyên Sực, tôi không hề phát hiện ra khung cảnh ngoài cửa sổ đã thay đổi hình dạng.

 

Cho đến khi bên ngoài một tia sét kèm theo một tiếng sấm nổ vang, làm tôi giật mình ngẩng đầu lên, mới phát hiện xe đã chạy vào một con đường nhỏ không tên.

 

Tôi giả vờ như không phát hiện ra điều gì, toàn thân như rơi vào hầm băng, tim đập thình thịch, suýt chút nữa là nhảy ra khỏi l.ồ.ng ng/ực, tay cứ run lẩy bẩy, thế nào cũng không gõ được chữ, c.ắ.n c.h.ặ.t răng gửi cho Lục Xuyên Sực một cái định vị và tin nhắn SOS.

 

Vừa mới nhấn gửi đi , một tiếng “két" vang lên, tài xế đã phanh xe lại .

 

Bỗng nhiên xung quanh tối đen như mực, gã đã tắt đèn xe.

 

Tôi run rẩy quay đầu nhìn sang, đúng lúc này lại có một tia sét vạch qua, chiếu rọi trong xe sáng như ban ngày.

 

Cũng chiếu rõ mồn một khuôn mặt bóng dầu đầy mỡ của gã tài xế, gã đang nhe răng cười nham nhở chằm chằm nhìn tôi , râu ria lởm chởm.

 

“Bác, bác tài, cháu, cháu muốn đi đường Quốc, Quốc Thịnh, bác đi , đi nhầm đường rồi phải không ?"

 

Trong bóng tối, giọng nói của tôi run rẩy đến mức vỡ vụn, thế nào cũng không ráp lại được .

 

“Cô bé à , đây là đường dẫn mày đi đến cực lạc đấy."

 

Nỗi sợ hãi, trong nháy mắt từ lòng bàn chân, bò khắp toàn thân .

 

Tôi hét lên lao vào cào cấu cửa xe, tôi liều mạng đập phá cửa kính xe, tôi đ.ấ.m đá túi bụi vào gã tài xế.

 

Nhưng sức lực của nam và nữ thiên sinh đã có sự chênh lệch rõ rệt, gã đã khống chế tôi ở ghế phụ.

 

Đột nhiên, điện thoại của tôi vang lên, là Lục Xuyên Sực gọi điện tới.

 

Tôi kinh hoàng nhìn thấy người đàn ông ghê tởm này gạt lên gạt xuống vài cái, rồi ném điện thoại ra ngoài.

 

Hy vọng cuối cùng của tôi , cũng bị ném đi mất rồi .

 

“Mẹ kiếp, lão t.ử còn phải đổi chỗ khác."

 

Gã từ dưới ghế xe lôi ra một mảnh khăn lau, thấm nước, hướng về phía mũi miệng của tôi mà bịt lại .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...