Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Không có đâu , bác Lục," tôi gượng cười , “Cháu đang nghĩ về nhiệm vụ mà giảng viên hướng dẫn giao cho cháu."
“Nếu như trên phương diện học tập gặp phải khó khăn gì, cứ để Tiểu Sực dạy cháu, đừng để sức khỏe mình bị ảnh hưởng."
Lục Xuyên Sực không có tiếp lời, ngược lại Bạch Duyệt Duyệt cười nói :
“Dì ơi, Xuyên Sực là khối tự nhiên, Tiểu Vi là khối xã hội, chuyên ngành này cách nhau xa quá, là không có cách nào phụ đạo đâu ạ."
Tôi bỗng nhiên cảm thấy có chút ch.óng mặt, cơm trong miệng nuốt không trôi nữa, đại não một mảnh trống rỗng, không khí dường như rất loãng, khiến người ta không thở nổi.
Cảm xúc tự chán ghét bản thân rầm rầm rộ rộ dâng lên trong phút chốc, đem tôi bao vây tầng tầng lớp lớp.
Tôi gượng chống đỡ chút thể diện cuối cùng, hướng bác gái Lục hi hi ha ha nói :
“Không sao đâu bác Lục, A Sực rất bận, chuyện của cháu tự cháu có thể giải quyết, bác không cần lo lắng đâu ."
Bác gái Lục thấy tôi không sao , bèn tiếp tục chào đón Bạch Duyệt Duyệt.
Ngoại trừ ở trong nhà bếp bảo tôi ra ngoài, trong suốt thời gian này , Lục Xuyên Sực không có nói với tôi thêm một câu nào nữa.
Ánh mắt bác gái Lục nhìn Bạch Duyệt Duyệt, tôi quá đỗi quen thuộc, đó là ánh mắt đ.á.n.h giá con dâu tương lai, đúng vậy , Lục Xuyên Sực tuổi tác đã không còn nhỏ nữa rồi .
Tôi cảm thấy trạng thái của mình càng lúc càng không đúng, bèn vội vàng tìm cớ muốn rời đi .
Bác gái Lục bảo Lục Xuyên Sực tiễn tiễn tôi , nhưng tôi thấy anh không có ý đứng dậy, bèn lập tức lên tiếng từ chối rồi .
Lúc sắp đi , tôi còn có thể nghe thấy bác gái Lục trách móc anh .
“Tiểu Sực, Tiểu Vi đến lâu như vậy , sao con không nói chuyện với con bé."
“Mẹ, Vi Vi lớn rồi , không thể lại giống như trước đây như vậy nữa."
Tôi nhếch khóe miệng cười một tiếng thê lương, trước đây như thế nào chứ?
Ở trong trường học, anh là giảng viên, tôi là sinh viên, càng không phải cùng một học viện, tôi không thể đường đường chính chính đi tìm anh .
Ngày thường anh đi sớm về muộn, giờ giấc sinh hoạt với tôi cũng hoàn toàn không giống nhau .
Tôi nhất thời lại không biết , là anh đang cố ý trốn tôi , hay chỉ đơn thuần là vì thời gian không khớp nhau .
Ba người đều ở trong cùng một ngôi trường, không phải hôm nay thì cũng là ngày mai gặp phải .
Khi tôi nhìn thấy ánh mắt dịu dàng rực rỡ của anh rơi vào trên người Bạch Duyệt Duyệt.
Khi Bạch Duyệt Duyệt ở chốn đông người hướng anh làm nũng, anh cười đáp lại .
Khi Bạch Duyệt Duyệt mặc chiếc áo khoác măng tô tôi tặng cho anh , ở trong giá sách của thư viện đi quanh đi quẩn lại .
Nát lòng đã không đủ để hình dung nỗi bi thương của tôi .
Tôi bị nỗi sợ hãi làm cho hôn đầu, mật lớn bằng trời làm một quyết định.
Chính là cái quyết định này , triệt để đẩy tôi và anh hướng về phía người dưng nước lã.
Tôi đã tính toán kỹ ngày giờ, ngày hôm nay bố tôi và bác gái Lục sẽ đi nhà thờ lớn ở thành phố bên cạnh làm lễ cầu nguyện, ngày thứ hai mới có thể quay về.
Không nhớ rõ là từ khi nào bắt đầu, họ bắt đầu tín ngưỡng đạo Cơ Đốc.
Tôi ở trên mạng đặt mua một bộ nội y, trốn trong phòng ngủ của Lục Xuyên Sực đợi anh quay về.
Tôi muốn đem bản thân giao cho anh , tôi muốn triệt để ở bên anh .
Nhưng điều tôi đợi được không phải là sự bất ngờ yêu thương của anh , ánh mắt khi anh lật chăn ra , cả đời này tôi cũng không quên được .
Chán ghét, ghê tởm, không dám tin, thất vọng, phẫn nộ...
Anh chỉ trích
tôi
học từ
đâu
ra
những thủ đoạn hạ lưu
này
, giống như một
người
đàn bà lăng loàn,
không
biết
tự ái tự trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mang/chuong-5.html.]
Chúng tôi bùng nổ một trận cãi vã kịch liệt nhất từ trước đến nay.
Khó có thể tưởng tượng, Lục Xuyên Sực xưa nay dịu dàng đôn hậu, vậy mà cũng sẽ có một ngày cùng một người phụ nữ cãi đến đỏ mặt tía tai.
Tôi không có cầu xin anh hồi tâm chuyển ý, bộ dạng đó chỉ sẽ khiến tôi cảm thấy, tôn nghiêm của tôi bị giẫm đạp dưới đất chà đạp.
Tôi trực tiếp chất vấn anh , có phải chê tôi bẩn không ?
Anh không đáp mà hỏi ngược lại :
“Em chính là nhìn nhận anh như vậy sao ?”
Tôi nói cái lời hứa không chia tay ban đầu ấy , có phải anh ăn hẹ nhiều quá đang đ.á.n.h rắm không ?
Anh nói rất nhiều, cái gì mà coi tôi như em gái nhìn , cái gì mà thời niên thiếu không hiểu chuyện ngộ nhận cảm giác bầu bạn và thích, cái gì mà lời hứa lúc đó, cũng chỉ là vì để tôi nhanh ch.óng từ trong đau thương và bệnh trầm cảm đi ra ngoài...
Tôi đã không nghe lọt tai nữa rồi , trực tiếp vung cho anh một cái tát, chật vật trốn về nhà.
Tôi ở bên cửa sổ ngồi suốt một đêm, nghĩ rất nhiều chuyện.
Tôi nghĩ đến lúc nhỏ Lục Xuyên Sực thích chơi trò chơi xếp hình Lego, nhưng lúc đó Lego không hề rẻ, anh trai nhà hàng xóm lúc chuyển nhà, đã đem một bộ Lego bản tuyệt chủng tặng cho anh , anh lại trao tay tặng cho tôi .
Anh nói anh không thích dùng đồ người khác đã dùng qua, chỉ có đồ hoàn toàn mới từ đầu đến cuối, mới được tính là hoàn toàn thuộc về chính mình .
Tôi nghĩ đến trên một trang web hỏi đáp, từng có người hỏi qua một câu hỏi như thế này , bạn có cưới một cô gái từng bị cưỡng h.i.ế.p không ?
Lượt xem và lượt quan tâm đều rất cao, nhưng người trả lời lại lưa thưa không mấy người , thậm chí có người trực tiếp nói ra là không cưới.
Lúc đó tôi còn đang nghĩ, Lục Xuyên Sực khẳng định không phải người như vậy , về sau anh quả thực cũng thể hiện ra trách nhiệm mà một người bạn trai nên có , chỉ là không ngờ tới nhanh như vậy tôi đã bị hiện thực vả cho một cái bạt tai.
Tôi nghĩ đến lúc học cấp ba, giáo viên giảng đến bài khóa 《Mang》, để học sinh trả lời câu nào ấn tượng sâu sắc nhất, hầu như tất cả mọi người đều trả lời “Nữ chi đam hề..."
Chỉ có tôi đứng lên nói “Tổng giác chi yến, ngôn tiếu yến yến, tín thệ đán đán, bất tư kỳ phản..."
Hồi tưởng thuở nhỏ bao vui vẻ, nói cười tự nhiên lộ dịu dàng.
Thề non hẹn biển còn văng vẳng bên tai, đâu có liệu đến anh sẽ phản bội lời thề.
Tại sao lúc đó tuổi còn nhỏ xíu, lại cảm thấy câu nói này rất ngược tâm chứ?
Là số phận đang đưa ra gợi ý cho tôi sao ?
Trong đêm tĩnh mịch, tôi thả giọng khóc lớn.
Nhưng không còn ai sẽ đến dỗ dành tôi nữa rồi .
Số phận dường như cảm thấy vẫn chưa đùa giỡn đủ tôi , lại hướng tôi khai một lần vui đùa.
Bố tôi họ vừa quay về, liền hướng tôi và Lục Xuyên Sực thẳng thắn, thực ra ngay từ năm tôi học năm thứ ba đại học, họ đã âm thầm nhận giấy đăng ký kết hôn rồi , vốn dự định ngày hôm đó nói cho chúng tôi biết , không ngờ tới xảy ra chuyện đó...
Ngày hôm qua vị linh mục nói với họ, Thượng đế đã hoàn toàn xá tội cho tội lỗi của họ.
Họ thấy bây giờ mọi thứ đều đã tốt lên rồi , cảm thấy đã đến lúc nên nói ra rồi .
Lục Xuyên Sực từ đầu đến cuối, không có bất kỳ phản ứng nào.
Cho nên nói anh đã sớm biết rồi ?
Tôi chỉ cảm thấy một trận trời đất quay cuồng.
Hả?
Cho nên tôi đêm qua quyến rũ, là anh trai trên danh nghĩa của tôi sao ?
Tôi không ngừng nôn khan, toàn thân mồ hôi lạnh đầm đìa, không ngừng đ.ấ.m đá đầu của chính mình , cơ thể co rút không thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)