Mãn Mãn/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Nói tôi tìm kim chủ, dựa dẫm vào Phương Cẩn Dục để được vào đoàn phim.”

 

Phương Cẩn Dục trực tiếp chia sẻ bài viết rồi bình luận:

 

“Dư Mãn Mãn là diễn viên cấp quốc gia, nhiều lần đạt giải thưởng lớn về diễn xuất, cô ấy cần phải tìm kim chủ mới được đóng phim sao ?"

 

Câu hỏi này hỏi rất thông minh, khiến người ta không thể trả lời được .

 

Đúng vậy , người có thực lực dựa vào thực lực để vào đoàn phim không phải là chuyện hiển nhiên sao ?

 

Nếu như người có thực lực mà còn phải tìm kim chủ mới có phim để đóng, vậy thì đó là vấn đề của ai chứ?

 

Quen biết lâu rồi mới thấy, Phương Cẩn Dục rất giỏi việc lấy nhu thắng cương, dùng bốn lạng đẩy nghìn cân.

 

Có gia thế, có học thức, có EQ cao, có thủ đoạn, là kiểu người dù ở đâu cũng có thể sống tốt được .

 

“Họa Cảnh" được sắp xếp vô cùng khẩn trương, ký hợp đồng xong chưa được mấy ngày, tất cả diễn viên bắt đầu thử tạo hình và chụp ảnh.

 

Tô Dược toại nguyện lấy được vai nữ chính.

 

Cô ta tết hai b.í.m tóc đuôi tôm, mặc đồng phục học sinh, quả thực có một loại vẻ đẹp thuần khiết như hoa sen mới nở.

 

Chỉ là trong mắt thỉnh thoảng lại lộ ra chút tinh ranh, rất lạc quẻ.

 

Hôm nay chụp ảnh định trang, vài nhân vật nữ cùng với Phương Cẩn Dục tụ tập lại chụp ảnh gia đình.

 

Tô Dược vừa nhìn thấy tôi , sắc mặt liền thay đổi.

 

Người đại diện của cô ta la hét đi tìm người phụ trách phục trang và tạo hình.

 

“Dư Mãn Mãn trang điểm sặc sỡ quá, không được !"

 

“Cô ta chỉ là một vai phụ, còn muốn cướp spotlight của nữ chính à ?"

 

“Mau gỡ hết mấy thứ linh tinh lộn xộn cô ta đang đeo xuống cho tôi !"

 

Tôi đóng vai người dì nhỏ được sủng ái nhất trong phim, tạo hình quả thực lộng lẫy hơn những người khác.

 

Chuyên gia tạo hình đảo mắt một cái, tỏ ý có vấn đề gì thì đi mà tìm đạo diễn.

 

Anh ta làm việc lĩnh lương, nhận tiền của ai thì làm việc cho người đó thôi.

 

Tô Dược đứng ra giảng hòa:

 

“Tạo hình của chị Mãn Mãn rất phù hợp mà, phong trần đa tình, rất hợp với chị ấy ."

 

“ Nhưng mà em có phải hơi mộc mạc quá rồi không ?"

 

Cô ta chỉ vào đôi khuyên tai bằng bạch ngọc tinh xảo, nói :

 

“Nó rất hợp với khí chất thanh cao thoát tục của nữ chính đó, hay là……"

 

Đôi khuyên tai đó là Phương Cẩn Dục mang từ nhà vào đoàn phim.

 

Tô Dược nhìn anh ta , chớp chớp mắt nịnh bọt.

 

Phương Cẩn Dục lạnh lùng mở miệng:

 

“Cô đến đây để đóng phim chứ không phải đến để đọ sắc."

 

“Diễn được thì diễn, không diễn được thì cút xéo."

 

Tay anh ta lật lật kịch bản, từ đầu đến cuối ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nâng lên.

 

Tô Dược bị mất mặt trước đám đông, tức tối quá liền quay ngoắt người bỏ đi .

 

Ngày hôm đó, Phương Cẩn Dục đã cho tôi thấy thế nào gọi là sấm sét gió cuốn, làm việc vô cùng dứt khoát.

 

Anh ta bảo đội ngũ luật sư khởi kiện Tô Dược vi phạm hợp đồng đòi bồi thường tiền, một cuộc điện thoại gọi ngay cho Chu Minh Nghi vừa mới đoạt giải ảnh hậu đến để thế chỗ vào vai nữ chính.

 

Tô Dược chắc vẫn còn đang đợi người ta đến dỗ dành, kết quả Phương Cẩn Dục đến cả cơ hội hối hận cũng chẳng chừa cho cô ta .

 

Chu Minh Nghi vừa nhìn thấy tôi đã cười , cô ấy quay sang thì thầm với Phương Cẩn Dục:

 

“Nhóc con cậu đu idol thành công rồi nhé!"

 

Tôi chuyên tâm chụp ảnh, coi như không nghe thấy gì.

 

Thực ra tôi đã sớm phát hiện ra Phương Cẩn Dục là fan của mình rồi .

 

Hồi tôi mới ra mắt cũng được coi là nổi tiếng ngay từ tác phẩm đầu tay.

 

Lúc đó tham gia một chương trình giải trí, có phần bốc thăm chọn ra một người hâm mộ may mắn để làm bạn qua thư trong vòng một năm.

 

Thời gian đó chúng tôi tháng nào cũng có thư từ qua lại , lúc gửi lá thư cuối cùng, tôi có đính kèm chiếc khuyên bình an tự tay mình làm , chúc cậu ấy một đời bình an thuận buồm xuôi gió.

 

Chiếc khuyên bình an đó đang đeo trên cổ Phương Cẩn Dục, tôi đã từng nhìn thấy rồi .

 

Làm việc đến sáu giờ, tan làm đúng giờ.

 

Trong điện thoại có tin nhắn của Tần Tiêu:

 

“Mãn Mãn, cô không hề gọi cho tôi một cuộc điện thoại nào cả.

"

 

Tôi không trả lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/man-man-vche/chuong-5.html.]

 

Trước đây ngày nào tôi cũng canh cánh chờ đợi, chỉ sợ bỏ lỡ mất một cuộc điện thoại nào của anh ấy .

 

Tôi đã đợi năm năm, đã chịu đựng năm năm.

 

Tần Tiêu à , mới có mấy ngày thôi mà anh đã sốt ruột đến thế rồi sao ?

 

Tôi ném điện thoại sang một bên rồi nổ máy xe, Phương Cẩn Dục gõ gõ vào cửa kính xe tôi , giọng nói nũng nịu như con nít:

 

“Chị gái, cho em đi nhờ xe có được không ?"

 

Tôi định nói là không được , nhưng lúc hoàn hồn lại thì đã chở anh ta đi được năm dặm đường rồi .

 

Tôi cứ ngỡ anh ta sẽ nói với tôi mấy chuyện tào lao vớ vẩn, kết quả suốt dọc đường hai chúng tôi đều bàn luận về bộ phim.

 

Thỉnh thoảng tôi liếc nhìn cuốn kịch bản được vẽ gạch chằng chịt của anh ta , rồi lại nhìn khuôn mặt tràn đầy vẻ bất cần đời kia của anh ta .

 

Hóa ra tận sâu trong xương tủy lại là một người nghiêm túc đến như vậy sao .

 

Đúng là một sự tương phản đáng yêu ngoài dự kiến.

 

Buổi tối Phương Cẩn Dục có tiệc xã giao, tôi đưa anh ta đến địa điểm.

 

Lúc sắp về đến nhà mới phát hiện ra kịch bản của anh ta bỏ quên trên xe tôi .

 

Lần sau gặp lại cũng không biết là khi nào.

 

Thời gian này anh ta chắc chắn phải nghiên cứu kỹ kịch bản.

 

Tôi nghĩ ngợi một lát rồi quay đầu xe, lại đem đến cho anh ta một chuyến.

 

Phương Cẩn Dục nói cho tôi biết số phòng bao, bảo tôi đi thẳng lên lầu.

 

Đẩy cửa ra , giọng của Tô Dược từ khe cửa lọt ra ngoài:

 

“Cậu em à , làm người thì không nên dồn người khác vào đường cùng, chúng ta đều ở trong cùng một vòng tròn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, giúp đỡ lẫn nhau không tốt sao ?

 

Cớ sao cứ phải tự chuốc thêm kẻ địch cho mình làm gì?"

 

Phương Cẩn Dục cười lớn:

 

“Cô nhầm lẫn một chuyện rồi , tôi xử cô không thể gọi là chuốc thêm kẻ địch, cùng lắm chỉ là giải khuây mà thôi."

 

“Cô nghĩ cô là cái thớ gì mà ở đây chỉ tay năm ngón với tôi ?"

 

Tô Dược tức đến mức tay run bần bật.

 

Tần Tiêu cũng ở đó, nửa cười nửa không tiếp lời:

 

“Bố cậu có biết cậu ở trước mặt tôi kiêu ngạo như vậy không ?"

 

Anh ấy quay đầu nhìn thấy tôi , những lời định nói tiếp theo đều nghẹn ứ nơi cổ họng.

 

Tôi không thèm đếm xỉa đến anh ấy , vẫy vẫy cuốn kịch bản trong tay với Phương Cẩn Dục, đặt lên chiếc ghế ở cửa rồi xoay người bỏ đi .

 

Tần Tiêu cũng không biết nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên túm c.h.ặ.t lấy tôi , ấn tôi lên tường khiến tôi đau điếng.

 

Anh ấy gần như nghiến răng nghiến lợi thốt ra từng chữ:

 

“Cô không gọi điện thoại cho tôi , không trả lời tin nhắn của tôi , chính là vì ở bên cạnh cậu ta sao ?"

 

Tôi mỉm cười , dùng chính những lời anh ấy từng dùng để thoái thác tôi trước đây để trả lời anh ấy :

 

“Chỉ là công việc thôi, tôi nghĩ anh chắc phải hiểu chứ."

 

Tôi chính là cố tình đi vào để tìm sự khó chịu cho Tần Tiêu đấy.

 

Nỗi đau tôi từng nếm trải, nếu không để anh ấy nếm thử mùi vị thì sao tôi có thể dễ chịu được chứ.

 

Nơi đáy mắt anh ấy dường như ẩn chứa chút nước mắt, cười khổ nói tôi :

 

“Mãn Mãn, cô thật sự tàn nhẫn quá đấy."

 

“Cô muốn chơi, được thôi."

 

“……

 

Nhưng mà, đừng quên gọi điện thoại cho tôi , tôi đang đợi cô."

 

Tần Tiêu à , mùi vị của sự hèn mọn có dễ chịu không hả?

 

Tôi đã có một trận hả hê ra trò ở chỗ Tần Tiêu.

 

Cái giá phải trả là sau này nhìn thấy Phương Cẩn Dục có chút ngượng ngùng.

 

Anh ta nhớ kỹ câu “chỉ là công việc thôi" đó, hở ra một tí là lại trêu chọc tôi .

 

Lúc tụ tập lại với nhau để duyệt lời thoại, thỉnh thoảng tôi nhập vai diễn xuất, cùng anh ta bá vai bá cổ vô cùng thân mật.

 

Diễn xong có chút ngượng ngùng, anh ta liền nói :

 

“Em hiểu mà, chỉ là quan hệ công việc thôi."

 

Tôi mua cho anh ta một ly cà phê, là ly Caramel Macchiato mà anh ta thích nhất, anh ta nhận lấy nhấp một ngụm.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...