Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Không phải anh đang cố tình dụ tôi phạm lỗi đấy chứ?
Tôi càng chăm chỉ làm việc hơn, đến một ánh mắt cũng không dám cho anh .
Vài phút sau , trên đỉnh đầu vang lên một tiếng “chậc” đầy mất kiên nhẫn.
Quả nhiên là đang dụ tôi phạm lỗi , không bắt được nhược điểm của tôi nên khó chịu rồi .
Anh đột ngột đứng dậy, chui vào phòng nghỉ, bên trong truyền ra một tràng tiếng động loảng xoảng.
Tôi : ……
Âm thầm thở dài một hơi , Lục Từ bước ra khỏi phòng nghỉ, đặt lên bàn tôi mấy chiếc bánh ngọt nhỏ:
“Hôm nay lỡ mua nhiều quá, phiền cô giúp tôi ăn bớt.”
Một lúc sau , anh lại đặt lên bàn tôi mấy múi bưởi đã bóc sẵn.
Lại một lúc nữa, thêm một cốc trà sữa nóng hổi……
Con trai đối xử với bạn thân của bạn gái chắc là như vậy đấy, lúc thì ghét bỏ, lúc lại lấy lòng.
Trái tim tôi cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm rồi .
5
Kết thúc một ngày kỳ quái khó hiểu, tôi đứng ngoài đường chờ xe buýt.
Bụng dưới đột nhiên truyền tới cảm giác nặng trĩu quen thuộc.
Tôi vội vàng chạy lại vào nhà vệ sinh công ty xử lý.
Vừa bước ra ngoài, một chiếc siêu xe màu đỏ cực kỳ phô trương đã ngang nhiên đỗ trước cửa tòa nhà công ty.
Là Lục Từ.
“Sắp mưa rồi , tiện đường nên chở cô một đoạn.”
Tôi đang định từ chối thì một tia sét đột nhiên bổ ngang bầu trời, mặt đất cũng rung lên theo.
Tôi giật b.ắ.n mình , không từ chối nữa.
Lục Từ lái xe thể thao, tôi đành mở cửa ngồi vào ghế phụ.
Suốt đường đi không ai nói gì.
Vừa bước vào nhà, cơn mưa lớn lập tức ào ào đổ xuống.
Tôi âm thầm thấy may vì đã ngồi xe Lục Từ về, nếu không vừa mưa vừa sấm còn đúng lúc đến kỳ sinh lý, không biết sẽ t.h.ả.m đến mức nào nữa.
Tôi kéo rèm kiểm tra cửa sổ, vô tình liếc sang đối diện một cái.
Lục Từ lại đang tập thể hình bên đó.
Tôi âm thầm cảm thán, đúng là lúc nào cũng không quên mục đích ban đầu.
Anh đột nhiên ngẩng đầu nhìn sang.
Xuyên qua màn mưa lớn, ánh mắt anh vẫn chuẩn xác bắt được ánh nhìn của tôi .
Tôi lập tức kéo rèm lại thật nhanh.
Gõ mõ điện t.ử một phút để xóa nghiệp xong, tôi nằm vật xuống giường thả lỏng cơ thể.
Kỳ lạ thật, trước đây mỗi lần đến tháng tôi đều đau đến sống dở c.h.ế.t dở, lần này chỉ hơi tức tức một chút.
Chẳng lẽ là do lén nhìn Lục Từ suốt nửa tháng?
Thế là tôi yên tâm thoải mái xem thêm hai tiếng video trai đẹp , rồi thỏa mãn chìm vào giấc ngủ.
Hôm nay là ngày thứ hai tôi làm thư ký tạm thời, không dám đi muộn nên dậy sớm hơn mười phút.
Rùa
Mở cửa ra , vừa hay chạm mắt với nữ chính cũng đang chuẩn bị ra ngoài.
Cô ấy thân thiện mỉm cười với tôi , tôi cũng đáp lại bằng một nụ cười thật tươi.
Xuống lầu, tôi lại nhìn thấy chiếc siêu xe quen thuộc mà phô trương kia .
[Ai hiểu
được
đây, chỉ để
nhìn
nữ chính thêm một cái, nam chính
đã
đứng
dưới
lầu chờ
trước
cả tiếng đồng hồ.
]
[Hôm nay nam chính mặc đồ casual cùng tông màu với nữ chính luôn, ăn ý quá đi mất.]
[Pháp lực vô biên! Pháp lực vô biên!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hang-xom-doi-dien-khong-thich-keo-rem-cua/chuong-3.html.]
Tôi định giả vờ như không nhìn thấy.
Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, để lộ gương mặt tuấn tú hoàn mỹ kia .
Lục Từ cao giọng gọi:
“Tô Mạn… lên xe…”
Tôi do dự một lát, anh đã xuống xe mở cửa giúp tôi rồi .
Ngồi lên xe, tôi để ý thấy anh đổi đồng hồ. Hôm qua là Rolex, hôm nay đã thành Patek Philippe.
Tôi nghiến răng đến mức răng hàm sau cũng sắp vỡ.
Tại sao người giàu trên thế giới lại không thể thêm tôi vào chứ?
Đang định thắt dây an toàn , Lục Từ đột nhiên cúi người qua giúp tôi cài lại .
Mùi hương cam quýt nhàn nhạt dễ ngửi quanh quẩn bên ch.óp mũi.
Tôi vô thức nín thở.
Màn hình bình luận đầy dấu chấm hỏi:
[Tại sao nam chính lại thân mật mập mờ với nữ phụ như vậy ?]
[Hành động này khiến tôi cảm thấy người anh ấy chờ không phải nữ chính, mà là nữ phụ.]
[Nam chính không giữ nam đức gì hết, trừ điểm. Nhất định phải trừ điểm!]
Tôi cũng cảm thấy hành động này không được ổn cho lắm.
Lỡ bị nữ chính nhìn thấy rồi hiểu lầm thì sao ?
Chẳng phải tôi sẽ trở thành người phụ nữ đáng bị sét đ.á.n.h à ?
Không được , tuyệt đối không được .
Những gì Lục Từ làm bây giờ đều là để đến gần nữ chính hơn, tôi không thể trở thành hòn đá cản đường anh theo đuổi vợ được .
Tôi nắm dây an toàn suy nghĩ rất lâu, đột nhiên quay đầu nghiêm túc nói với Lục Từ:
“Sếp Lục, tôi có bạn trai rồi .”
6
Động tác gõ lên vô lăng đột ngột dừng lại .
Lục Từ cứng đờ quay đầu sang, trong đôi mắt đen tràn ngập vẻ không dám tin, đáy mắt như có thứ gì đó vỡ vụn:
“Bạn trai? Em có bạn trai rồi ?”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Trong xe vang lên tiếng ken két ken két.
Âm thanh ấy kéo dài một lúc lâu, vành mắt Lục Từ hơi đỏ lên:
“ Tôi không tin…”
Tôi hơi khó hiểu, cái biểu cảm kiểu “vợ tôi không cần tôi nữa rồi ” này của anh là sao vậy ?
“Vì sao anh không tin?”
“ Tôi chưa từng thấy bên cạnh em xuất hiện bất kỳ người đàn ông nào.”
Tôi : ……
Tôi kiên nhẫn nói dối:
“Anh ấy bình thường bận công việc……”
“Có bận thế nào cũng không phải lý do để bỏ mặc em.”
Anh cứ thế cao giọng lên, trông như sắp khóc tới nơi.
[Ai hiểu được đây, nam chính cứ tưởng mọi người đều độc thân , kết quả biết nữ phụ thoát kiếp FA xong thì trực tiếp sụp đổ.]
[Giống như tôi cứ nghĩ ai cũng học ngu như nhau , kết quả cậu thi cuối kỳ đứng nhất toàn trường, cảm giác bị đ.â.m sau lưng luôn.]
Tôi nghĩ nghĩ, mở album điện thoại, tìm một tấm ảnh chụp chung với em trai rồi dí thẳng vào mặt Lục Từ.
Trong ảnh, tôi vòng tay ôm cổ cậu con trai từ phía sau , cười vô cùng rạng rỡ.
Chaporia
Bình Luận (0)