Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lúc tôi tới hiện trường, đám đông xung quanh đã bị giải tán.
Chỉ còn lại Tô Nham, Lục Từ và hai cảnh sát.
Tô Nham với Lục Từ ngồi xổm dưới đất, một người đầy mặt tủi thân , một người đầy mặt chột dạ .
[Đang yên đang lành sao lại đ.á.n.h nhau thành thế này ?]
[Hai người đ.á.n.h lộn à ? Cũng thú vị đấy.]
Tôi nhìn gương mặt bầm dập đủ màu của hai người , đầu đau như muốn nổ tung.
“Chị……”
“Tô Mạn……”
Hai người đồng thời lên tiếng.
Sau hai giây yên lặng, Lục Từ đột nhiên ngẩng đầu, chấn động nhìn Tô Nham:
“Chị?”
Tô Nham bị đ.á.n.h đến ngơ người , nhận ra mình lỡ miệng rồi , chỉ c.ắ.n môi dưới nhìn xuống đất không nói gì nữa.
Tôi hoàn toàn không ngờ mọi chuyện lại phát triển thành thế này .
Sau khi nhìn thấy video Lục Từ gửi cho tôi , tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn rồi .
Tôi mơ hồ nhận ra ác ý của Lục Từ đối với Tô Nham rất lớn.
Ban đầu tôi còn tưởng là kiểu tình huống như đám bình luận nói .
Nhưng nghĩ kỹ lại , hình như không phải ……
Có điều bây giờ không phải lúc để nghĩ chuyện đó.
Tôi nhìn hai cảnh sát đang nhìn chằm chằm bên cạnh, nuốt nước miếng, lấy hết can đảm giải thích mối quan hệ của bọn tôi .
Cảnh sát thấy chúng tôi đều quen biết nhau nên chỉ giáo huấn vài câu rồi rời đi .
Nhìn hai người cúi đầu im lặng trước mặt, đầu tôi đau như b.úa bổ.
Tôi thật sự sợ lúc về nhà lướt video sẽ thấy tin hai người này lên mục thời sự xã hội.
Còn chưa nghĩ ra nên xử lý đống hỗn loạn này thế nào.
Đột nhiên “rầm” một tiếng.
Lục Từ thẳng tắp ngã ngửa ra phía sau .
14
Tôi bị dọa cho nhảy dựng lên.
Vội vàng gọi cấp cứu đưa Lục Từ tới bệnh viện.
Đằng nào cũng đến rồi .
Tôi tiện thể bắt Tô Nham đi kiểm tra luôn.
Tô Nham cao to 1m8 từ phòng khám đi ra , cậu cảm thấy bị đối xử bất công ngồi xuống cạnh tôi :
“Chị, em đau quá…”
Tôi không nói hai lời chuyển luôn cho cậu ấy hai vạn tệ.
Nghĩ nghĩ một lát, tôi mở WeChat của Lục Từ, cũng chuyển cho anh hai vạn.
Tô Nham vui vẻ hẳn lên, ngồi sát lại nói nhỏ với tôi :
“Chị, hình như sếp chị thật sự thích chị đấy.”
“Chị còn chưa biết đâu , anh ta lén lút theo dõi em mấy ngày rồi . Cứ tưởng em không biết , nhưng cái đầu tóc trắng đó nổi quá mà.”
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ mặt dày khẳng định Lục Từ không có ý với mình .
Nhưng sau chuyện này , đột nhiên tôi lại không chắc nữa.
Đám bình luận không vui:
[ Tôi phục thật đấy, có thể đừng tự tưởng tượng lung tung được không ?]
[Tuy gần đây nam chính hơi kỳ quái, nhưng nam chính vẫn là nam chính, mau thu lại mấy suy nghĩ không thực tế kia đi .]
Trước đây tôi luôn tin đám bình luận không chút nghi ngờ, nhưng giờ tôi đã bắt đầu giữ lại một phần đề phòng.
Bình luận lướt quá nhanh, nhìn đến hoa cả mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hang-xom-doi-dien-khong-thich-keo-rem-cua/chuong-7.
html.]
Cộng thêm mùi t.h.u.ố.c sát trùng trong bệnh viện, tôi mơ hồ thấy hơi buồn nôn.
Tôi bảo Tô Nham ở đây chờ Lục Từ, còn mình ra ngoài hít thở không khí.
Đúng lúc có hai người đi tới từ phía đối diện.
Đám bình luận trực tiếp nổ tung:
[Trời đất ơi? Sao nữ chính lại khoác tay một người đàn ông khác đi cùng thế kia ?]
[Nhìn còn khá thân mật nữa, thế nam chính phải làm sao đây?]
[ Tôi đã muốn nói từ lâu rồi , nam chính với nữ chính vốn chẳng có chút tương tác nào, ngược lại ngày nào cũng xoay quanh nữ phụ. Có khả năng nào là anh ấy thật sự đang quyến rũ nữ phụ không ?]
Rùa
[Đừng nghĩ nhiều, nữ chính có một hai người theo đuổi chẳng phải bình thường à ? Bình tĩnh, bình tĩnh.]
Tôi đứng đờ tại chỗ vài giây, sau đó thu lại toàn bộ cảm xúc trên mặt, tiến lên bắt chuyện như quen thân từ lâu:
“Trùng hợp thật đấy, cô cũng tới bệnh viện à ?”
Nói xong tôi thật muốn tự tát mình hai cái, ai lại bắt chuyện kiểu này chứ?
May mà cả hai người đều không để bụng. Nữ chính vuốt bụng dưới , gương mặt đầy hạnh phúc:
“Ừm, tôi m.a.n.g t.h.a.i hai tháng rồi , tới bệnh viện kiểm tra.”
Tôi sốc đến mức suýt rớt cả cằm:
“Vị này là chồng cô à ?”
Nữ chính gật đầu.
Tôi hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Đám bình luận im phăng phắc suốt hai phút, sau đó bùng nổ như lũ quét.
[??????]
[Hả???? Nữ chính đã có chồng có con rồi , thế nam chính của chúng ta phải làm sao đây?]
[Có phải đám bình luận chúng ta cầm nhầm kịch bản rồi không ?]
[Trời đất ơi? Trời đất ơi? Trời đất ơi?]
[… Loạn thành một nồi cháo rồi , tranh thủ lúc hỗn loạn mau ăn đi ...]
15
Nhận được điện thoại của Tô Nham, tôi lập tức quay lại .
Cậu ấy với Lục Từ đang trò chuyện vô cùng hăng say.
“Chị tôi …… à không , sếp Lục, chị ấy thích ăn dưa hấu giòn, đào giòn, tào phớ ngọt, bánh ú mặn.”
“Để em nói anh biết , chị em thích nhất kiểu con trai như anh đấy, trong mục lưu video toàn là kiểu này thôi……”
Khóe mắt liếc thấy tôi , Tô Nham lập tức ngừng nói , chột dạ bảo:
“Chị, em đi vệ sinh một lát, hai người cứ nói chuyện đi .”
Cậu em 1m8 nhanh ch.óng chuồn mất.
Tôi im lặng ngồi xuống bên cạnh Lục Từ, bắt đầu âm thầm tiêu hóa chuyện vừa xảy ra .
Lục Từ ngồi bên cạnh thấp thỏm không yên.
Anh không giả vờ ngất, mà là ngất thật.
Niềm vui khổng lồ cùng nỗi hoảng hốt cực lớn đồng thời dâng lên trong lòng, thế là anh “rắc” một tiếng rồi ngất luôn.
Ai hiểu được cảm giác chữa lành kiểu gì không ? Còn chưa vào cửa đã đ.á.n.h cho em vợ tương lai một trận rồi .
Ha ha.
Dù sao thì anh không hiểu nổi.
[Hô hô hô, nữ phụ với nam chính đúng là đẹp đôi quá đi .]
[A a a a báo con mèo con của tôi sinh rồi !]
[Ơ nhưng mà, mấy người đổi phe nhanh thế à ?]
[Môi trường khó khăn rồi , có gì đẩy nấy thôi. Với lại đúng là chúng ta hiểu lầm thật mà.]
Hai người đều mang tâm tư riêng.
Trong không gian chỉ còn lại hai trái tim đang đập thình thịch. Ban đầu nhịp điệu lệch nhau , rồi dần dần chậm rãi tiến lại gần, cuối cùng cùng chung một tần số .
Chaporia
Bình Luận (0)