MƯA PHÙN

MƯA PHÙN

Tác giả: Tịch Mặc Tĩnh Du

Ngôn TìnhĐô ThịSENiên Đại
Bạn chưa đánh giá
15Chương
2Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Người

, mưa phùn Thành cổ Vân Yên

thể giữ chân

lữ khách, nhưng

chẳng thể giữ nổi bước chân

cứu nước.

Ngày Cố Thanh Phong rời bến sông Yên Ba lên đường

trận, trời đổ một trận mưa phùn mờ mịt khói sóng. Anh

dám trao cho

một cái ôm, chỉ để

một chiếc ô giấy dầu hoa mai và một lời hẹn ước:

"Đợi ngày bờ cõi thái bình, mưa phùn tạnh,

sẽ về cưới nàng."

Vì một câu

,

đem mười năm thanh xuân gửi

trạm y tế dã chiến đầy mùi máu và thuốc sát trùng, cắn răng chịu đựng những trận pháo kích, một lòng hướng về tiền tuyến.

ở hậu phương bảo vệ lời thề với

, còn

ở hẻm Khải Minh dùng máu thịt xây thành lũy bảo vệ đất nước.

Giữa vách đá gầm vang tiếng súng, chúng

cách

một ngọn núi, cùng

về một bầu trời mưa. Anh chọn đại nghĩa,

chọn

lưng đại nghĩa của

.

Năm

chiến tranh kết thúc, khải

ca vang dội khắp phố phường, đoàn quân chiến thắng rầm rộ trở về, nhưng trong

họ

. Người đồng đội mang trả

cho

chiếc ô giấy dầu rách nát,

ngã xuống nơi hẻm núi

đúng khoảnh khắc bình minh ló rạng, trở thành một

hùng vô danh

giữa đất trời hoang lạnh.

Mấy chục năm trôi qua, Vân Yên đổi

, đất nước thái bình thịnh vượng đúng như lý tưởng

hằng mơ ước. Cô thiếu nữ năm nào giờ

tóc bạc da mồi, một đời cô độc bên bến sông xưa,

từng hối hận,

từng oán than.

Một ngày mùa xuân, trận mưa phùn dài ngày cuối cùng cũng dứt, nắng vàng rực rỡ xuyên qua cửa sổ, sưởi ấm chiếc ô cũ kỹ

bàn.

mỉm

, khẽ nhắm mắt

thì thầm:

"Thanh Phong,

xem, mưa tạnh

, nắng lên

. Em

hết đoạn đường

, giờ em đến gặp

đây..."

Một câu chuyện tình thời chiến bi tráng, nơi

đàn ông dùng tính mạng để đổi lấy thái bình cho tổ quốc, và

phụ nữ dùng cả cuộc đời cô độc để thủ tiết với tình yêu. Mưa phùn dẫu

dai dẳng đến mấy, cuối cùng nắng ấm vẫn sẽ lên.

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...