Vô hạn nguy cơ phá sản/Chương 26: Gia Đình Đơn Thân 5C. 26: Gia Đình Đơn Thân 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Một năm mới đến, Phùng Tĩnh Hoa rõ ràng trở nên lười biếng. Học sách được một lúc, cô lại bật TV lên.

Lúc đầu cô còn hơi chột dạ , cố gắng tìm lý do: “Cuối năm mới thi mà, còn xa lắm, không vội! Để vài ngày nữa rồi học cũng được .”

Hoặc là tuyên bố muốn học nấu ăn, nên xem các chương trình ẩm thực. Cứ thế, nghỉ ngơi và nâng cao kỹ năng không sai vào đâu được .

Ngày tháng cứ thế trôi đi .

Thấy hệ thống không còn phản ứng, ký chủ càng lúc càng bạo dạn.

Từ việc học nửa tiếng, nghỉ nửa tiếng, đến học hai mươi phút, nghỉ bốn mươi phút, rồi đến học năm phút, giải trí hai tiếng, trước sau chưa đầy nửa tháng.

Sau này , Phùng Tĩnh Hoa ném sách sang một bên, say sưa xem phim truyền hình.

Xem phim sướng thế, học hành mệt thế nào? Không có áp lực sinh tồn, sao phải ép mình học khổ cực làm gì? Đâu phải kẻ cuồng bị ngược đãi!

Sáng đi làm , chiều về nhà giải trí, chăm sóc con cái, mọi người đều sống như vậy , cô việc gì phải suy nghĩ nhiều?

Xuất thân giống nhau , bằng cấp giống nhau , dù có cố gắng đến mấy cũng không thể trở thành đại phú ông. Thà sống bình dị, vui vẻ mỗi ngày.

Phùng Tĩnh Hoa càng nghĩ càng thấy có lý, thế là cô yên tâm sống qua ngày.

Vân Lạc đứng ngoài nhìn , để mặc ký chủ tự buông thả, trong lòng khẽ thở dài, nhỏ đến mức khó nhận ra : Khởi điểm thấp không đáng sợ, đáng sợ là mất đi dũng khí hướng tới mục tiêu cao hơn.

Xuân qua hè đến, thời tiết dần trở nên nóng bức.

Chiều nay, Phùng Thu Đình vừa ăn cơm vừa lí nhí nói : “Mẹ ơi, trường lại sắp họp phụ huynh …”

Phùng Tĩnh Hoa khựng lại .

Những năm trước , trường nói họp phụ huynh , cô luôn vắng mặt. Lâu dần, con gái nghe thấy ba chữ “họp phụ huynh ” cũng sợ.

Nhưng lần này thì khác.

Phùng Tĩnh Hoa mỉm cười dịu dàng: “Khi nào? Nói cho mẹ biết , đến lúc đó mẹ sẽ đi đúng giờ.”

“Thật ạ?!” Phùng Thu Đình vừa mừng vừa sợ.

“Ừm.” Phùng Tĩnh Hoa xoa tóc con gái, mặt đầy vẻ trìu mến: “Mẹ đổi công việc rồi , không bận như trước nữa. Sau này Đình Đình có họp phụ huynh , mẹ bảo đảm, nhất định sẽ sắp xếp thời gian tham gia.”

“Tốt quá rồi !” Phùng Thu Đình reo lên.

Sau kỳ thi giữa kỳ, trường học theo thông lệ tổ chức họp phụ huynh , phân tích kết quả học tập của học sinh.

Phùng Tĩnh Hoa lần đầu tiên tham gia họp phụ huynh , không quen với quy trình. Dưới sự chỉ dẫn của con gái, cô vất vả lắm mới tìm được chỗ ngồi . Sau đó, cô phát hiện trên bàn học có mấy tờ phiếu điểm.

Cầm lên xem kỹ, thấy môn Ngữ văn 96, Toán 100, Tiếng Anh 98, tổng điểm xếp thứ nhất trong lớp.

“Con nhà chị sao thành tích tốt thế?” Người mẹ ngồi bàn trên nhìn thấy, ngưỡng mộ không thôi: “Bình thường học thêm lớp nào? Có phải từ nhỏ đã học trước rồi không ?”

Chưa đợi Phùng Tĩnh Hoa trả lời, chị ta đã thở dài thườn thượt: “Con nhà tôi cũng học trước rồi mà sao chẳng thấy hiệu quả gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vo-han-nguy-co-pha-san/gia-dinh-don-than-5.html.]

Phùng Tĩnh Hoa ngước mắt nhìn , chỉ thấy phiếu điểm ở bàn trên ghi Ngữ văn 85, Toán 88, Tiếng Anh 82, tổng điểm xếp thứ hai mươi mấy trong lớp.

Cô cũng không dám nói gì, chỉ ậm ừ: “Trẻ con còn nhỏ, chưa tập trung được , chờ đến khi tập trung, học nghiêm túc thì sẽ tốt thôi.”

Người phụ nữ ngồi bàn trên vô cùng phiền muộn: “Cũng không biết thằng nhóc nhà tôi khi nào mới hiểu chuyện.”

“Bảo nó học Tiếng Anh, học thư pháp thì như muốn lấy mạng nó. Thấy người khác học cưỡi ngựa, lập tức đòi cũng muốn học.”

“Chẳng chịu lo gì cả!”

Lời này vừa ra , một vị phụ huynh nam ngồi bên cạnh lập tức đầy cảm xúc: “Con nhà tôi cũng gần như vậy . Bảo nó học viết văn, học Toán Olympic, nó lại nói có hứng thú với võ thuật. Học võ thuật, thi cấp ba, thi đại học có được cộng điểm không ? Chẳng chịu suy nghĩ thực tế gì cả!”

Một vị phụ huynh nữ khác vui vẻ nói : “Các cháu còn nhỏ, chưa biết làm thế nào mới có lợi cho tương lai, từ từ dạy là được .”

Phùng Tĩnh Hoa liếc mắt, vô tình nhìn thấy trên tay người đó có phiếu điểm ghi “Tổng điểm xếp thứ hai trong lớp”, cũng khó trách chị ta chẳng sốt ruột chút nào.

Họp phụ huynh chưa bắt đầu, mấy vị phụ huynh tâm sự, chẳng mấy chốc đã trở nên thân thiết.

Cái này hỏi: “Nhà chị đăng ký lớp học thêm ở đâu ? Có đắt không ? Hiệu quả thế nào?”

Người kia hỏi: “Con nhà chị học giỏi thế! Có bí quyết học tập gì không ? Phụ huynh dạy dỗ thế nào?”

Cây nấm nhỏ bé, lặng lẽ vươn lên từ bóng tối, như nhắc ta rằng vẻ đẹp đôi khi được nuôi dưỡng từ những điều âm thầm nhất.

Phùng Tĩnh Hoa bị hỏi đến á khẩu, nửa ngày không trả lời được . Mãi lâu sau mới nói : “Chỉ là để cháu tự học, nghiêm túc làm bài tập. Nếu rảnh thì chuẩn bị trước bài vở.”

Nghe vậy , các phụ huynh sôi nổi cảm thán: “Chị đúng là tốt số ! Con cái quá ngoan!”

Tuy nhiên, dù có ngưỡng mộ đến mấy, phương pháp giáo d.ụ.c này cũng chẳng có giá trị tham khảo.

Thế là họ quay sang thỉnh giáo người mẹ của học sinh đứng thứ hai.

Chỉ thấy người phụ nữ đó vén mái tóc dài, nghiêm mặt nói : “Nhà tôi từ trước đến nay quản lý nghiêm khắc.”

“Về đến nhà việc đầu tiên là làm bài tập, làm xong rồi tôi kiểm tra. Sau đó tôi sẽ giúp cháu ôn tập bài cũ, chuẩn bị kiến thức mới.”

“Chờ mọi việc xong xuôi, thưởng nửa tiếng đến một tiếng xem TV, muộn nhất không quá 9 giờ phải lên giường ngủ.”

“Thứ Bảy sáng học Tiếng Anh, chiều học khiêu vũ. Chủ Nhật sáng học piano, chiều nghỉ ngơi, như vậy mới có thể đảm bảo con cái thắng ở vạch xuất phát.”

Nghe xong thời khóa biểu của học sinh đứng thứ hai, nhiều phụ huynh kinh ngạc đến ngây người .

Có người ngập ngừng hỏi: “Lịch học có quá dày đặc không ? Cháu mệt như vậy , sẽ không có ý kiến sao ?”

Người phụ huynh của học sinh đứng thứ hai nghiêm túc nói : “Mệt cũng không còn cách nào, những đứa trẻ khác đều đang học, không thể để cháu mình bị tụt lại . Chịu đựng mấy năm này là sẽ ổn thôi.”

Thành tích học tập của con đứng thứ hai, có thể thấy nỗ lực là có hiệu quả.

Một số phụ huynh suy nghĩ, vất vả mấy năm, được lợi cả đời, nếu không cũng sắp xếp cho con mình học thêm?

Một bên, Phùng Tĩnh Hoa nín thở, không dám lên tiếng.

Cái này học Tiếng Anh, học thư pháp, người kia học viết văn, học Toán Olympic, lại còn võ thuật, cưỡi ngựa, khiêu vũ, piano, đi du lịch nước ngoài… Nghe như chuyện xảy ra ở một chiều không gian khác.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...