Vô hạn nguy cơ phá sản/Chương 34: Nguy Cơ Tuổi Trung Niên 2.1C. 34: Nguy Cơ Tuổi Trung Niên 2.1
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đáng tiếc Tưởng Quốc Vân đã phán đoán sai tình hình, phải mất một tuần mới nhận ra sự thật.

Trong khoảng thời gian này , cảm xúc của anh ngày càng nóng nảy. Nhưng ngoài việc tự gây thêm áp lực cho mình , những cảm xúc tiêu cực đó chẳng giúp ích gì cho hiện trạng cả.

Trên thực tế, việc nghỉ việc không đáng sợ, đáng sợ chính là giai đoạn trống rỗng giữa công việc cũ và công việc mới.

Thấy thời gian trôi qua từng ngày, tài khoản không có một xu nào vào , mà các khoản chi lại vô số kể.

Điều đáng lo hơn là, từng khoản chi đều là những chi phí thiết yếu, không thể cắt giảm. Cảm giác lo âu này đủ để khiến người ta phát điên.

Hơn nữa, Tưởng Quốc Vân là nguồn thu nhập duy nhất của gia đình, trên có cha mẹ già cần phụng dưỡng, dưới có con cái cần nuôi nấng, gánh nặng trên vai càng nặng. Anh mà thất nghiệp, cuộc sống của cả gia đình già trẻ đều sẽ bị ảnh hưởng.

Cũng bởi vậy , kéo dài thời gian càng lâu, Tưởng Quốc Vân càng không biết phải mở lời thế nào với người nhà, nói ra sự thật mình đã thất nghiệp. Anh sợ nói thật sẽ gây ra một trận động đất trong gia đình.

Cha mẹ anh sức khỏe vốn không tốt . Nếu vì lo lắng mà phát bệnh thì sao ?

Suy đi tính lại , cách giải quyết duy nhất là nhanh ch.óng tìm được công việc mới.

Nghĩ vậy , Tưởng Quốc Vân thở dài, đành chấp nhận rút điện thoại ra , tìm kiếm các trang web việc làm , gửi hồ sơ ứng tuyển đến các công ty.

Vừa qua 5 giờ 45 phút chiều, Tưởng Quốc Vân kết thúc một ngày dài chờ đợi mỏi mệt, uể oải đi về nhà.

Khi về đến nhà, vợ anh , Chu Tú Hoa, đang đút cơm cho con trai lớn.

Con trai nghịch ngợm, quấy phá ầm ĩ, ăn hai miếng đã kêu không ăn nữa.

Chu Tú Hoa nhẫn nại dỗ dành nó: “Ngoan nào, ăn hết chén cơm này đi , tối nay mẹ sẽ cùng con chơi xe đua điều khiển từ xa.”

Con trai mắt sáng lên, được đằng chân lân đằng đầu: “Con muốn ra ngoài chơi!”

Chu Tú Hoa không chịu: “Tối rồi , bên ngoài đông người không an toàn , chúng ta cứ chơi trong nhà thôi.”

Con trai còn muốn mặc cả, Chu Tú Hoa nói với giọng điệu chân thật đáng tin: “Em gái cần người chăm sóc, là anh , con nên hiểu chuyện một chút.”

Con trai suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng miễn cưỡng đồng ý.

Mãi mới dỗ được con trai lớn ăn xong, Chu Tú Hoa bảo nó đi vào phòng tự chơi, sau đó mới có thời gian chuẩn bị bữa tối cho chồng.

Khi múc cơm, Chu Tú Hoa lời nói ẩn chứa vẻ mệt mỏi: “Trông con mệt thật. Trước đây đàm phán với khách hàng còn chưa mệt như vậy .”

Tưởng Quốc Vân giả vờ lơ đễnh nhắc đến: “Em mà thật sự ngại mệt, đi làm lại cũng được mà.”

Vợ chồng cùng đi làm , cả gia đình già trẻ không phải trông chờ hoàn toàn vào anh , anh ít nhiều cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Dù có thất nghiệp nhất thời, cũng không cần lo lắng đến thế.

“Con gái mới 2 tuổi, em làm sao có thể bỏ mặc nó để đi làm lại được ?” Chu Tú Hoa không nghĩ nhiều, chỉ nói thẳng: “Chờ đến khi con gái 3 tuổi, vào nhà trẻ, lúc đó thì có thể cân nhắc đi làm lại .”

Tưởng Quốc Vân: “Thật ra em không trông cũng không sao , trong nhà chẳng phải còn có mẹ anh sao ?”

“Con trai lớn 1 tuổi giao cho bà ấy , em đi làm , kết quả thì sao ?” Chu Tú Hoa không vui: “Lúc tắm rửa không ôm chắc, bị đập đầu, suýt nữa hỏng cả mặt.”

“Con trai để lại sẹo thì thôi đi , nếu con gái cũng để lại sẹo thì sau này làm sao ?”

Tưởng Quốc Vân cứng họng.

Vợ ngại cha mẹ trông con không tốt , khăng khăng ở nhà, bầu bạn cùng con lớn lên, cho chúng một môi trường trưởng thành tốt đẹp , anh có thể nói gì? Một câu cũng không nói được , chỉ có thể lặng lẽ ăn cơm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/vo-han-nguy-co-pha-san/nguy-co-tuoi-trung-nien-2-1.html.]

Chu Tú Hoa liên tục cảm thán: “Chúng ta làm cha mẹ , ngoài việc mong con thành rồng, con thành phượng, còn có thể mong gì nữa?”

Cây nấm nhỏ bé, lặng lẽ vươn lên từ bóng tối, như nhắc ta rằng vẻ đẹp đôi khi được nuôi dưỡng từ những điều âm thầm nhất.

“Bây giờ vất vả thì vất vả một chút, nhưng nghĩ đến việc có ích cho tương lai của con cái, em liền cảm thấy đáng giá.”

“Cố gắng thêm một năm nữa, chờ đến sang năm, hai đứa nhỏ đều đi nhà trẻ, lúc đó sẽ nhàn hơn rồi !”

Nghe vậy , phản ứng đầu tiên của Tưởng Quốc Vân lại là — hai đứa nhỏ đều đi nhà trẻ, mỗi năm phải đóng bao nhiêu tiền?

Tính toán sơ qua, anh liền hoảng hồn, hít một hơi lạnh, sắc mặt suýt chút nữa không giữ nổi.

Chu Tú Hoa cúi đầu ăn cơm, hoàn toàn không hiểu trong lòng chồng đang dày vò đến mức nào.

Tưởng Quốc Vân vẻ mặt phức tạp, nhịn nửa ngày không nhịn được , buột miệng thốt ra một câu: “Một đứa con thì tốt rồi , sao năm đó chúng ta lại muốn sinh hai đứa?”

Chu Tú Hoa cho rằng chồng trí nhớ kém, đã quên nguyên do, liền nghiêm túc nhắc nhở anh : “Chẳng phải anh nói một trai một gái, hợp thành chữ ‘Hảo’?”

“Dù sao với điều kiện nhà mình nuôi nổi, sinh thì sinh thôi.”

“Mệt thì nhìn con trai, con gái nhiều hơn, tăng ca cũng có động lực hơn nhiều.”

Tưởng Quốc Vân…

Bây giờ mà khóc , đều là do ngày trước đầu óc có vấn đề.

Không nên vội vàng muốn sinh đứa thứ hai, ít nhất cũng phải trả hết tiền vay mua nhà trước .

Tưởng Quốc Vân hối hận đứt ruột, lại nghe vợ nói : “Tiền vay mua xe còn ba tháng nữa là hết, đừng quên trả nợ đúng hạn, ảnh hưởng tín dụng thì không tốt đâu .”

Tưởng Quốc Vân sắc mặt trong khoảnh khắc trở nên méo mó: “Còn có tiền vay mua xe sao ?”

“ Đúng vậy . Anh quên rồi à ? Năm ngoái vừa đổi xe mới, vay trả góp một năm, hiện tại còn ba tháng nữa.” Chu Tú Hoa nói .

Ngày trước có công việc, thưởng cuối năm hậu hĩnh, thu nhập một năm 300 triệu đồng. Đối với Tưởng Quốc Vân mà nói , khoản vay mua nhà, khoản vay mua xe chẳng là gì cả.

Đến kỳ hạn, tiền tự động chuyển khoản trả nợ, anh thậm chí lười quan tâm.

Nhưng hiện tại trong tình trạng thất nghiệp, tài khoản chỉ còn mấy tháng tiền bồi thường. Tiền dùng một chút là vơi đi một chút, cũng không biết khi nào mới có thu nhập. Lúc này bất kỳ khoản chi nào, đối với Tưởng Quốc Vân mà nói , đều là một gánh nặng không nhỏ.

Trong khoảnh khắc, Tưởng Quốc Vân cảm thấy gánh nặng trên người quá nặng, bản thân sắp không thở nổi.

Anh muốn nói thật ra , để mọi người cùng nhau tìm cách giải quyết.

Nhưng giây tiếp theo, vợ anh lại chặn lời anh nói : “Chiếc xe đó không đắt, có mười hai mươi triệu thôi. Hơn nữa là trả góp, mỗi tháng không cần trả bao nhiêu tiền. Anh không phải nói chiếc xe này tạm dùng, chờ sang năm anh thăng chức, nhận thưởng cuối năm, em lại đổi chiếc tốt hơn sao ?”

…Khi làm ăn tốt , lương tăng hàng năm, tưởng chừng tiền đồ vô hạn. Anh đương nhiên cho rằng, tình huống này sẽ tiếp tục kéo dài. Không ngờ khủng hoảng nói đến là đến, người ta nói sa thải là sa thải ngay.

Lời thề son sắt hứa hẹn, không ngờ một năm trôi qua, thăng chức tăng lương chẳng thấy đâu , ngược lại còn mất cả việc.

Tưởng Quốc Vân vài lần mở miệng muốn nói thật, nhưng cuối cùng vẫn không kéo xuống được thể diện.

Chu Tú Hoa không hề hay biết , tiếp tục luyên thuyên: “Chỉ vài tháng nữa thôi là đến hạn đóng bảo hiểm xe rồi .”

“Ngày nào cũng lái xe đưa đón con trai đi học mẫu giáo, còn phải đổ xăng.”

“Con cái đang tuổi lớn, chốc lát lại một kiểu. Quần áo mua năm ngoái nhiều cái không mặc được nữa, lại phải mua đồ mới.”

Nghe vợ liệt kê các khoản chi, Tưởng Quốc Vân nuốt không trôi cơm, càng thêm sốt ruột muốn tìm được công việc mới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...