Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đến khi tôi tới được cổng nhà họ Sở thì quả nhiên đã thấy xe của Cố Cẩn Niên ở đó.
Tôi định tiến tới gõ cửa để vào tìm anh , nhưng cánh cửa đột nhiên tự mở ra . Cố Cẩn Niên và Sở Tri Duật cùng bước ra ngoài.
Tôi nấp sau cái cây, vểnh tai lên nghe họ nói chuyện.
"Cẩn Niên, tôi muốn hỏi, lúc trước cậu đưa Oản Oản đi đâu rồi ? Tôi ... Tôi hơi không yên tâm, muốn đi tìm cô ấy ."
Cố Cẩn Niên thản nhiên tiếp lời: "Lúc trước chính cậu nói muốn tôi xử lý cô ấy , thế nên sau khi cậu đưa cô ấy đến, tôi đã đưa cho cô ấy một khoản tiền rồi để cô ấy rời đi rồi . Còn cô ấy đi đâu thì tôi cũng không rõ."
Tôi trừng lớn hai mắt.
Cố Cẩn Niên, sao anh lại nói dối trắng trợn như vậy ?
Nghe vậy , Sở Tri Duật thất vọng rũ mắt xuống. Anh ta tự trách: "Đều tại tôi , lẽ ra lúc đầu tôi nên giấu cô ấy ở một căn biệt thự khác, như vậy Sắt Sắt sẽ không phát hiện ra . Hồi đầu mới gặp, cô ấy chẳng hiểu sự đời, dù tôi đã thuê người dạy bảo nhưng cô ấy vẫn cứ ngây ngô ngốc nghếch, lỡ như bị ai lừa thì biết làm sao ? Huống hồ, cô ấy yêu tôi như vậy , chắc chắn lúc này đang khóc lóc t.h.ả.m thiết mỗi ngày cho xem."
Nắm đ.ấ.m của tôi cứng lại rồi đấy.
Tôi không nhịn được mà lầm bầm phản bác: "Anh mới ngốc, cả nhà anh mới ngốc ấy . Hơn nữa, tôi mới không thèm khóc nhé."
Tôi lườm anh ta một cái, Sở Tri Duật đúng là kiểu đàn ông vừa tầm thường lại vừa tự tin thái quá mà mẹ tôi hay nói .
Cố Cẩn Niên vỗ vỗ vai anh , an ủi: "Đừng nghĩ nhiều quá, có khi cô ấy đã về nhà an toàn và quên sạch cậu rồi cũng nên. Giờ cậu đã có Sắt Sắt, cậu nên quên cô ta đi mà sống tốt với Sắt Sắt."
Nhưng nghe Cố Cẩn Niên nói vậy , chân mày Sở Tri Duật lại càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
07
Anan
Khi tôi trở về nhà họ Cố, cả người vẫn còn đang bần thần.
Tôi không hiểu tại sao Cố Cẩn Niên lại lừa anh ta . Chẳng lẽ anh giữ tôi lại nhà họ Cố vì có mưu đồ gì sao ?
Tôi đột nhiên cảnh giác hẳn lên. Mẹ tôi từng nói con người đều rất xấu xa, có những kẻ nhìn vẻ ngoài thì rất tốt , nhưng thực chất bên trong lại cực kỳ thâm hiểm.
Mẹ tôi từng gặp một gã đàn ông vô cùng xấu xa. Lúc đó bà mới vừa ra khỏi thung lũng, vẫn còn rất đơn thuần.
Một trận mưa lớn ập đến, mẹ tôi trú dưới mái hiên đợi mưa tạnh, bất chợt, một chiếc ô giấy dầu dừng lại trước mặt bà. Đợi đến khi mẹ tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy sau chiếc ô là một khuôn mặt tuấn tú nhưng nhợt nhạt.
"Cô nương, chiếc ô này để lại cho cô nương."
Hắn nói xong câu đó thì nhanh ch.óng rời đi .
Sau này , mẹ tôi thấy một tờ thông báo tìm thầy chữa bệnh dán trong thành. Lúc này mới biết , hóa ra người tốt bụng cho mượn ô ngày hôm đó sắp đổ bệnh mà c.h.ế.t.
Bà lập tức muốn báo ơn, chủ động tìm đến tận cửa. Nhưng không ngờ hắn lại lợi dụng vẻ ngoài ưa nhìn và lòng trắc ẩn của mẹ để lừa bà nảy sinh tình cảm.
Về sau , mẹ tôi chủ động nói cho hắn biết mình là hồ ly, nói rằng mình có thể cứu hắn . Nào ngờ, hắn lại nhân lúc mẹ tôi không đề phòng mà hạ t.h.u.ố.c bà, muốn đoạt lấy yêu đan của mẹ để ăn.
Không biết hắn nghe lão đạo sĩ lú lẫn nào nói rằng ăn yêu đan có thể kéo dài tuổi thọ nên đã cùng lão đạo sĩ hợp mưu định g.i.ế.c c.h.ế.t mẹ tôi .
Sau
này
,
mẹ
tôi
cận kề cái c.h.ế.t,
bị
trọng thương mới thoát
ra
được
. Trên đường chạy trốn thì ngất xỉu giữa đường thì
được
một
người
tốt
bụng nhặt về.
Người đó chính là cha
tôi
.
Lúc đó tôi mới một trăm tuổi, tò mò hỏi mẹ : "Người ta ăn yêu đan thì thật sự có thể sống thọ hơn sao ?"
Mẹ tôi lắc đầu: "Oản Oản ngốc ạ, người và yêu vốn không cùng loại, ăn yêu đan vào chẳng khác nào uống t.h.u.ố.c độc, sẽ c.h.ế.t ngay tức khắc đấy."
Tôi lại thắc mắc: "Vậy chẳng phải cha đã nên c.h.ế.t từ lâu rồi sao ? Tuổi thọ con người chỉ có vài chục năm thôi mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/anh-dem-toi-tang-cho-nguoi-khac-nhung-toi-lai-la-ho-ly-tinh/chuong-3.html.]
Cha tôi ngồi một bên vẫn nở nụ cười dịu dàng như cũ: "Đó là vì mẹ con đã dùng tu vi của mình để nối tiếp mạng sống cho cha."
Tôi thầm nghĩ, gã đàn ông kia đúng là quá ngốc. Lúc ấy mẹ thích hắn như vậy , vốn đã định lấy ra mấy trăm năm tu vi để cứu hắn rồi .
Sau đó tôi lại nghĩ thông suốt, chắc là lão đạo sĩ kia muốn lấy nội đan của mẹ nên mới lừa hắn .
Dù sao mẹ tôi cũng là hồ ly ngàn năm, yêu đan vô cùng mạnh mẽ. Tuy không giúp ích gì cho tuổi thọ con người , nhưng lại có thể giúp người tu hành tăng tiến công lực.
…
Càng nghĩ tôi càng thấy sợ. Chẳng lẽ Cố Cẩn Niên là một đạo sĩ, muốn lấy yêu đan của tôi để tu luyện? Hay là anh cũng mắc bệnh nan y gì đó nên mới muốn lấy yêu đan của tôi để giữ mạng?
Một đại yêu thông minh lợi hại như mẹ mà còn bị vấp ngã. Nếu là tôi thì chắc chắn là c.h.ế.t từ lâu rồi .
Tôi vội vàng thu dọn số đồ đạc ít ỏi của mình , chuẩn bị chuồn lẹ. Nhưng nhìn tới nhìn lui đống đồ trong tủ lạnh, cái này cũng không nỡ bỏ, cái kia cũng không nỡ rời. Cuối cùng, tôi nhét hết tất cả vào túi.
Thôi, mang đi hết vậy .
Ngay lúc tôi chuẩn bị ra cửa, cánh cửa đột nhiên mở ra .
Là Cố Cẩn Niên.
08
Anh nhìn chiếc túi căng phồng trên lưng tôi .
Hình như anh đã nhận ra điều gì đó, vẻ mặt lộ rõ sự thất vọng, nhưng anh vẫn cố nở một nụ cười gượng gạo: "Oản Oản, em muốn đi đâu ? Là anh làm gì không tốt khiến em không vui sao ? Hay là cơm bà Vương nấu không ngon, không hợp khẩu vị của em? Vậy sau này mỗi bữa anh đều tự tay nấu cho em ăn, có được không ?"
Nhìn ánh mắt chân thành của anh , những lời chất vấn của tôi bỗng nghẹn lại , chẳng thể thốt ra câu nào.
Cố Cẩn Niên đối xử với tôi thực sự rất tốt , tốt đến mức không có gì để chê. Đồ ăn bà Vương nấu cũng ngon nữa.
Nghĩ đến đây, tôi đột nhiên thấy hơi luyến tiếc. Tôi đặt chiếc túi trên vai xuống, cúi mắt rồi ướm lời hỏi: "Cố Cẩn Niên, có phải sức khỏe anh không được tốt không ?"
Anh ngơ ngác không hiểu gì, buột miệng "A" một tiếng.
Tôi lại bổ sung thêm: "Anh tìm em, có phải là vì cơ thể anh ... không ổn ?"
Cố Cẩn Niên sững sờ tại chỗ, sau đó anh đã nhanh ch.óng phản ứng lại , dường như nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt anh sa sầm xuống.
Anh dè dặt hỏi tôi : "Có phải vì... biểu hiện tối qua của anh nên em mới muốn rời đi không ?"
Tối qua?
Tôi cố gắng nhớ lại .
Tối qua, đầu tiên chúng tôi ăn gà nướng, sau khi ăn no nê thì tôi bắt đầu muốn quấn lấy Cố Cẩn Niên rồi anh bế tôi về phòng. Trên giường, chúng tôi vờn nhau , rồi anh bắt đầu "tấn công" tôi bằng cơ thể. Tuy không đau nhưng lại thấy khá dễ chịu.
Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến việc sức khỏe anh có tốt hay không chứ?
Thật là kỳ quái.
Tôi không biết phải nói sao cho phải . Chẳng lẽ tôi lại hỏi thẳng anh xem có phải đang nhòm ngó yêu đan của mình không ?
Thấy tôi im lặng, sắc mặt Cố Cẩn Niên càng thêm khó coi.
Chaporia
Bình Luận (0)