Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi ấy ta từng nghĩ gả cho Diệp Tu Viễn cũng chẳng phải là chuyện xấu , chúng ta từng có chung chí hướng, từng có những tháng ngày đẹp đẽ. Ta ngây thơ tin rằng đó là một bến đỗ bình yên, nhưng lại không ngờ rằng từ đầu đến cuối, Diệp Tu Viễn chưa bao giờ đặt ta vào lòng.
Nhưng thôi, chẳng sao nữa, mọi thứ đều nên kết thúc rồi .
Mùi hương đốt trong phòng ngày càng nồng, đây là thứ Đỗ thị để lại cho ta trước khi c.h.ế.t, là liều t.h.u.ố.c đoạn mệnh. Bàn tay đang bóp cổ ta của Diệp Tu Viễn bắt đầu buông lỏng. Ánh mắt hắn chao đảo, có vẻ vô cùng đau đớn, rồi loạng choạng ngã xuống đất.
Thấy vậy , ta khóc nức nở lao tới ôm lấy hắn vào lòng, không ngừng gọi tên hắn , gào khóc đòi truyền thái y.
Bệnh của Diệp Tu Viễn đến quá đột ngột, sau khi thái y viện hội chẩn đều lắc đầu thở dài. Ta hiểu rõ, hắn sẽ không sống nổi qua mùa xuân năm sau .
Uyển Quý phi ở ngoài điện gào khóc , xin được nhìn mặt Diệp Tu Viễn. Ta truyền lệnh không có sự cho phép của ta , tuyệt đối không ai được tiến vào .
Ả ta ngày ngày túc trực trong trời đông giá rét, trông cũng thật thâm tình. Thái hậu từng cho người truyền ta đến Thọ Khang cung một lần , nhưng khi ta tới thì bà đã ngủ thiếp đi . Nhìn Vân Nhạc đang hầu hạ bên cạnh, ta dặn con bé đừng lo, ta sẽ không để con bé phải đi hòa thân đâu . Nó mắt đỏ hoe, gật đầu cảm ơn Mẫu hậu.
Ta vừa ra khỏi Thọ Khang cung thì đã thấy Uyển Quý phi đợi sẵn ở ngoài điện. Sắc mặt ả tái nhợt, thân hình tiều tụy, như thể một cơn gió cũng có thể thổi bay đi mất.
« Rốt cuộc ngươi đã làm gì Hoàng thượng? Tại sao ngươi không cho ta gặp người ! »
Mắt ả sưng đỏ, hiển nhiên là đã khóc suốt ngày đêm. Ta lạnh lùng nhìn ả, ả thấy bộ dạng này của ta liền sợ hãi lùi lại vài bước.
« Đây chẳng phải là điều Uyển Quý phi mong muốn sao ? Muội dày công nói xấu bổn cung trước mặt Hoàng thượng biết bao nhiêu lời, giờ đây lại đi hỏi bổn cung? Kỹ năng giả ngu trong hậu cung này , quả thật không ai bì kịp muội đâu . »
Ta xoay người bước thẳng đi . Nghe thấy những lời đó, ả ngã quỵ xuống nền tuyết rồi ngất lịm.
35.
Ngày mười tháng Chạp, Diệp Tu Viễn lơ mơ tỉnh lại .
Trong cơn mê sảng, hắn vẫn gọi tên Lâm Oanh Uyển. Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi , hóa ra hắn chưa bao giờ quên được người ấy .
Ta tiến lại gần, thăm dò gọi một tiếng: Hoàng thượng?
Hắn mở mắt nhìn ta , rồi chợt nhắm mắt mỉm cười . Hắn đứt quãng kể rất nhiều chuyện, có những điều ta biết , có những điều ta không hề hay biết - những bí mật bị chôn vùi dưới đáy lòng hắn suốt bao năm qua.
« Thi Vi, cuối cùng thì trẫm cũng c.h.ế.t trong tay nàng.
.. »
« Hoàng thượng có muốn gặp Uyển Quý phi không ? »
Hắn lắc đầu, khóe mắt dường như đã ầng ậc lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/du-quan-truong-quyet/chuong-17.html.]
« Tại sao nàng lúc nào cũng nhắc đến người khác khi ở bên cạnh trẫm? »
Ta mỉm cười nhạt, lòng càng lúc càng thấy khó lòng thấu hiểu được con người này .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
« Thi Vi à , trẫm có lỗi với nàng, cũng có lỗi với rất nhiều người trong hậu cung này . Trẫm từng mơ thấy nàng cầm kiếm, sợ hãi run rẩy vô số lần . Nàng đã mất đi An nhi rồi , sao có thể mất thêm cả Trạm nhi nữa... »
Ta nhắm mắt lại , mười mấy năm trôi qua như cuốn phim quay chậm trong tâm trí. Giờ đây, cuối cùng cũng đến lúc kết thúc rồi .
« Hoàng thượng hãy tĩnh dưỡng thân thể đi , có chuyện gì để sau này rồi hãy nói . »
Ta vươn tay định vén chăn cho hắn , không ngờ lại bị hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay, siết đến mức ta không thể cựa quậy.
« Không còn sau này nữa đâu , nàng hãy nghe ta nói hết đi . Ta đã gặp nàng từ thuở nhỏ, lúc nàng cùng huynh trưởng phóng ngựa, bộ y phục đỏ rực ấy là vẻ đẹp chưa từng thấy; nàng cười rạng rỡ đến thế, khắc sâu vào lòng ta . Sau đó ta gặp Oanh Uyển, nàng ấy ôn nhu dịu dàng, ta đã yêu nàng ấy không thể kiểm soát, nhưng phụ hoàng lại không cho phép ta cưới nàng ấy làm thê. »
Lần đầu gặp gỡ? Ta vốn tưởng đêm tân hôn là lần đầu tiên gặp mặt, nào ngờ lại có mối nhân duyên ấy .
« Khi đó phụ hoàng hạ chỉ bắt ta cưới nàng, bằng không đừng hòng cưới Oanh Uyển. Ta đành phải phụng chỉ cưới nàng. Đêm tân hôn khi vén khăn che mặt ra nhìn thấy là nàng, ta đã rất vui sướng. Đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất đời ta . Về sau ta cứ tự hỏi lòng mình rốt cuộc ra sao ? Sau khi Oanh Uyển khó sinh mà c.h.ế.t, nỗi đau quá lớn khiến ta làm ra bao điều lầm lạc. Ta từng nghĩ mình chưa bao giờ yêu nàng, nhưng đến khi chạm vào vẻ lạnh nhạt của nàng, khi vướng vào những chuyện liên quan đến nàng, ta lại trở nên cuồng loạn bất an... Hóa ra , ta lại sợ mất nàng đến thế... »
Nghe hắn nói , lòng ta chỉ thấy chán ghét cực độ. Quá muộn rồi , tất cả những lời hối hận này , đều đã quá muộn.
« Hẳn là nàng hận ta thấu xương. »
Ta rút tay ra , không đáp lại một lời.
Ta xoay người , từng bước rời khỏi Dưỡng Tâm điện. Mỗi bước chân là một lần rạch rời quá khứ, từ nay về sau , chẳng còn liên quan gì nữa.
Hận sao ? Sớm đã chẳng còn hận nữa rồi .
Sớm đã tan biến hết thảy qua những lần thất vọng trong quá khứ rồi .
36.
Hoàng thượng băng hà. Khi nghe tin, lòng ta vẫn không khỏi chấn động.
Ta ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết đọng dày đặc. Xuân còn xa vời lắm, còn người đã vĩnh viễn nằm lại trong mùa đông.
Chaporia
Bình Luận (0)