Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cảnh Dương là cốt nhục chí thân duy nhất còn lại của ta trên thế gian này rồi .

Nàng nhìn thấy ta chỉ mới qua một tháng ngắn ngủi mà đã gầy rộc như tờ giấy, vành mắt liền đỏ lên.

Giữa lúc Thẩm Huỳnh Huỳnh mang bộ dạng ngây thơ vô tội, coi khinh người khác mà đến chào hỏi ta , Cảnh Dương vung tay vả liền hai cái tát vào mặt nàng ta .

"Nhìn thấy bổn công chúa mà ngay cả hành lễ cũng quên rồi sao ? Là khinh nhờn hoàng thất, hay là coi thường bổn công chúa?"

Thẩm Huỳnh Huỳnh ôm lấy gương mặt bị đ.á.n.h sưng vù, dưới ánh mắt nhìn ngó của mọi người , mặt cắt không còn giọt m.á.u.

Cuối cùng đành nhẫn nhục chịu đựng, hằn học lườm ta một cái, mới quy quy củ củ quỳ rạp xuống.

Cảnh Dương lại cố tình kéo tay ta hỏi han đủ điều, không chịu bảo đứng lên.

Mặc kệ cho Thẩm Huỳnh Huỳnh quỳ gối trước thanh thiên bạch nhật suốt hết một nén nhang.

Vừa ra oai răn đe đủ đường, vừa trút giận cho ta một trận thỏa thích.

Sau đó, Tạ Trầm Chu chặn ta lại ở trong hoa viên.

Gương mặt sắc sảo u ám, chất vấn ta :

"Vì sao nàng lại xúi giục công chúa sỉ nhục muội ấy như thế?"

"Người cấm túc nàng là mẫu thân , người làm chứng là ta , nàng có oán khí thì cứ trút vào chúng ta là được ."

"Huỳnh Huỳnh chỉ là một đứa trẻ, chưa từng chịu qua tủi nhục và làm khó thế này . Nàng bảo ta làm sao ăn nói với di mẫu đây."

Ta vừa định lên tiếng cãi lại , liền thấy hạ nhân Tạ gia hớt hải chạy tới.

"Thế t.ử, không xong rồi . Trong thức ăn của công chúa bị bỏ thêm bột đậu, người tiếp cận ngài ấy chỉ có phu nhân và biểu tiểu thư. Bây giờ biểu cô nương đang bị coi là kẻ hiềm nghi, bị giữ lại tại trận rồi !"

Cảnh Dương không thể đụng vào hạt đậu, hễ dính một chút thôi là khắp người nổi mẩn đỏ, giống như bị bóp nghẹt cổ họng, hô hấp khó khăn.

Tim ta thắt lại , vừa vội vừa sợ.

Không màng đến chuyện cãi vã với Tạ Trầm Chu nữa, ta nhấc váy định chạy về phía khách phòng.

Nhưng lại bị Tạ Trầm Chu một tay giữ c.h.ặ.t.

Hắn liếc mắt đi nơi khác, không dám nhìn thẳng vào ta .

Từng chữ từng câu hắn hạ thấp giọng nói ra , lọt vào tai ta như sét đ.á.n.h ngang trời:

"Chuyện này do nàng mà ra , nên do chính tay nàng kết thúc."

Ta như không nghe hiểu, khản giọng hỏi:

"Chính tay ta kết thúc? Là bảo ta làm chủ thay hoàng thất sao ? Hay là muốn ta xem nhẹ tính mạng của Điện hạ, giống như đám người Tạ gia các người , tìm cách thoát tội cầu tình cho biểu muội của chàng ?"

Mí mắt Tạ Trầm Chu giật giật, giọng nói nhẹ đi rất nhiều:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/tinh-cam-thanh-mai-truc-ma-cua-chung-ta-con-lai-gi-day/4.html.]

"Biết nàng không làm được những việc đó, ta cũng không có ý cố tình làm khó nàng."

"Cứ nói rằng, số bột đậu đó là do nàng không cẩn thận làm rơi vào đĩa điểm tâm của Điện hạ."

Như sợ ta không đồng ý, hắn vội vàng dồn dập giải thích:

"Nàng yên tâm, Điện hạ không truy cứu, Bệ hạ liền sẽ không tính toán. Cộng thêm việc ta cầu tình cho nàng, sẽ không bị phạt nặng đâu ."

"Huỳnh Huỳnh chỉ là một đứa trẻ, còn chưa gả chồng, nếu thanh danh bị bôi bẩn, tiền đồ coi như hủy hoại sạch."

Thanh danh và tiền đồ của Thẩm Huỳnh Huỳnh rất quan trọng.

Vậy thì sự trong sạch, thanh danh và tính mạng của đứa con gái mồ côi là ta đây, đáng phải cùng với phủ Quốc Công đã lụi bại kia hủy hoại một cách triệt để sao ?

Ta gạt phắt bàn tay đang siết c.h.ặ.t của Tạ Trầm Chu ra , từng chữ từng câu nói :

Nhật Nguyệt

"Chàng bảo vệ biểu muội của chàng là tình lý thấu hiểu. Nhưng Cảnh Dương cũng là biểu muội của ta . Ai hại tính mạng của muội ấy , ta dù có liều cái mạng này cũng phải đòi lại công đạo đến cùng."

Cảnh Dương khuôn mặt sưng đỏ, đến cả đôi mắt hạnh thanh tú thường ngày cũng híp lại thành một đường chỉ.

Nàng ngâm mình trong bồn t.h.u.ố.c tắm, bị thái y châm từng cây châm cứu lên người trông chẳng khác nào một con nhím.

Cổ họng nàng sưng tấy, gần như không thể thốt lên lời, vậy mà vẫn cố giơ tay lên lau đi những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi của ta .

Bên ngoài cửa, Thẩm Huỳnh Huỳnh bị ấn quỳ trên mặt đất, trên người nàng ta không hề tìm ra bột đậu.

Nàng ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, lớn tiếng kêu oan.

Thậm chí còn c.ắ.n ngược một cái, vuốt tội cho ta cố tình hãm hại nàng ta , thủ đoạn tàn độc đến mức ngay cả biểu muội của mình cũng đem ra tính kế.

Ta đẩy cửa phòng ra .

Dưới ánh mắt dò xét của mọi người , ta đưa tay giật phắt cây trâm châu trên đỉnh đầu Thẩm Huỳnh Huỳnh xuống.

Đưa cho vị ma ma bên cạnh, giọng ta lạnh lùng như băng:

"Trước mặt mọi người , tháo ra kiểm tra!"

Thẩm Huỳnh Huỳnh hoảng loạn thực sự.

Cây trâm này ta cũng có một chiếc, nàng ta nói thích, Tạ Trầm Chu liền đặt làm cho nàng ta một chiếc y hệt.

Bên trong thân trâm rỗng ruột, đủ để giấu những loại độc d.ư.ợ.c khiến người ta ngất xỉu.

Ta dùng nó để tự vệ.

Còn nàng ta giấu bột đậu là để hại người .

Trước mắt bao người , chứng cứ rành rành.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...