Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Triều đình tuy lập vài lán phát cháo để an trí nạn dân, nhưng bấy nhiêu đó xa xa không đủ.

Thành thử trước lán cháo của phủ Thái phó, tai dân tụ tập ngày một đông hơn.

Cháo nấu ra ngày một loãng, vậy mà vẫn có người xếp hàng chờ đợi chỉ để xin một miếng ăn cho qua cơn đói.

Trong lòng ta sốt ruột như lửa đốt.

Vừa lúc vừa phát cháo xong, ta bỗng thấy một đứa trẻ gục ngã ngay trước mắt mình .

Khắp người nó đầy bùn đất, y phục rách nát t.h.ả.m hại, gầy gò đến mức da bọc xương, dường như chỉ một cơn gió thổi qua cũng đủ khiến nó tan biến mất.

Ta nhào tới ôm lấy đứa nhỏ vào lòng, giọng vừa gấp vừa hoảng:

"Mau, mau thỉnh đại phu bên nghĩa chẩn đến cứu người !"

Ta bế đứa trẻ, lảo đảo lao thẳng vào trong y lán.

Nhưng d.ư.ợ.c tài trân quý vốn đã chẳng còn lại bao nhiêu, đào đâu ra cho đủ thang t.h.u.ố.c để cứu mạng nó đây.

Ta tháo xâu chuỗi bồ đề trên cổ tay mình xuống.

"Đây là thứ Thái hậu nương nương ban tặng cho ta , đã được khai quang ở chùa Hộ Quốc, là vật có giá mà không có trên đời. Hãy đem đi bán để gom tiền mua d.ư.ợ.c thảo."

"Thái hậu nương nương trạch tâm nhân hậu, biết được ta vì cứu người bất đắc dĩ mới làm vậy , quyết sẽ không trách tội."

Vú nuôi gạt nước mắt, vội vã cầm xâu chuỗi chạy đi .

Trời đất ngập tràn phong tuyết, khắp nơi đầy rẫy thây ma đói khát.

Ta hết lần này đến lần khác thầm cầu nguyện, cho họ sống đi , cầu xin ông trời, hãy cho họ sống đi .

Mãi cho đến khi đứa trẻ kia chuyển nguy thành an, còn có thể húp được ba bát cháo loãng, ta mới có thể bật cười thành tiếng.

Tiện tay quẹt lên mặt, mới hay nước mắt lạnh ngắt đã giăng đầy tự bao giờ.

Lúc về phủ, trời đã tối mịt.

Tạ Trầm Chu im lặng nhìn chằm chằm vào vạt váy bẩn thỉu, đôi bàn tay đầy vết nứt vì cóng và khuôn mặt mệt mỏi của ta , lúc này mới trầm mặc lên tiếng:

"Nàng thực sự đã thay đổi rồi . Trước kia , nàng là người kiêu kỳ nhất, làm sao chịu nổi cái khổ thế này ."

Trước kia sao ?

Trước kia ta có cha nương che chở, có phủ Vệ Quốc Công làm chỗ dựa, lại có Quý phi di mẫu chống lưng, sống trong cảnh cẩm y ngọc thực thì làm sao thấy được nỗi thống khổ của nhân gian và sự hiểm độc của lòng người .

Mãi cho đến khi cha nương không còn, các lầu các của Quốc Công phủ sụp đổ, mạng nhện giăng đầy.

Cái ác ý phập phồng ngợp trời ấy mới từng trận một lao về phía ta .

Đến cả Tạ gia cũng chẳng tiếc công sức, nhắm thẳng vào t.ử lộ của ta mà đ.â.m đao lạnh.

Tranh không thắng, giành không nổi, ngay cả việc ra vào Hầu phủ như người bình thường cũng phải cậy vào ân điển của Hoàng thượng và sự nâng đỡ của Thái hậu nương nương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tinh-cam-thanh-mai-truc-ma-cua-chung-ta-con-lai-gi-day/9.html.]

Ta còn có tư cách gì mà kiêu kỳ, có ngạo cốt gì mà kiêu ngạo?

Những điều này , ta tự khắc thấy không cần phải nói tỉ mỉ với Tạ Trầm Chu làm gì.

Lập trường đôi bên đã khác, hắn có thế nào cũng chẳng thể thấu hiểu nổi cái gian nan của ta .

"Thực ra , chàng cũng cảm thấy rất ghê tởm, có phải không ?"

Tạ Trầm Chu bị lời nói của ta làm cho kinh hãi đến mức hơi thở nghẹn lại .

Ta liền nhìn chằm chằm vào ngọn đèn lụi đang chao đảo trên mui xe, nhẹ giọng bảo:

"Chàng cưới ta – đứa con gái của tội thần này , coi như đã c.h.ặ.t đứt nửa phần tiền đồ của chính mình . Hạ mình chịu nhục cùng ta chịu chung bi thương, đồng cam cộng khổ, nhưng đổi lại chẳng phải là sự cảm kích vạn phần hay sự nhượng bộ ngoan ngoãn của ta . Chàng thực ra , trong lòng cảm thấy rất ghê tởm, có phải không ?"

Tạ Trầm Chu bị sự thẳng thắn của ta đ.á.n.h cho trở tay không kịp:

Nhật Nguyệt

"Ta không có !"

"Chàng có !"

"Cho nên chàng thừa biết Thẩm Huỳnh Huỳnh tiến kinh là muốn tranh đoạt vị trí chủ mẫu của Hầu phủ, dù cho trong lòng chàng không chấp thuận, chàng cũng vui vẻ mượn ả ta để chèn ép ta ."

"Món trang sức và viện kia , chính là từng bước thử thách, gõ nhịp và quy huấn của chàng nhắm vào ta . Chàng trông mong ta sau khi hiểu rõ hoàn cảnh của mình sẽ biết đường cúi đầu làm thiếp , không làm chàng phải đau đầu nhức óc vì náo loạn. Nhưng ta lại là kẻ ngoan cố ngu muội , từng bước ép sát."

"Cây Linh Lung Ngọc vì sao mà hỏng, trong lòng chàng biết rõ hơn ai hết. Nhưng chàng cảm thấy mình đã lợi dụng Thẩm Huỳnh Huỳnh, chàng có phần nợ nần với ả ta , nên mới ra sức áp chế ta để chống lưng cho ả."

"Cho đến cả lúc Cảnh Dương bị tổn hại thân thể, chàng cũng chỉ sợ cái trò quỷ của mình khiến danh tiếng của biểu muội bị hủy hoại sạch sành sanh, liền đẩy ta ra nhận tội thay ."

Gương mặt Tạ Trầm Chu trắng bệch không còn một giọt m.á.u.

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn , dứt khoát nở một nụ cười nhạt:

"Ta cũng thấy chính mình thật ghê tởm, ghê tởm cái thứ tình yêu ban phát mà chàng tự cho là cao cao tại thượng kia , bên trong thảy đều là lũ dòi bọ hôi thối."

Sau khi xe ngựa dừng lại , ta bỏ mặc Tạ Trầm Chu đứng c.h.ế.t trân giữa phong tuyết, tự mình rảo bước đi thẳng về phía trước , một lần cũng không thèm ngoảnh đầu lại .

Về sau , hắn không biết là vì c.ắ.n rứt lương tâm hay vì có tật giật mình , đem mấy ngàn lượng ngân phiếu nhét vào tay v.ú nuôi, mượn tay ta để giúp nạn dân vượt qua hoạn nạn.

Vú nuôi thở dài:

"Tiểu thư thật là dụng tâm lương khổ!"

Phong tuyết qua đi , liền đón nhận sức sống của ngày xuân.

Nạn dân không muốn bỏ lỡ vụ cày cấy mùa xuân, nâng niu những hạt giống do triều đình phát cho mà vội vã chạy về nhà.

Bệ hạ mặc thường phục, ẩn mình trong dòng người để vi hành thể sát dân tình.

Nhưng không biết vì sao lại để lộ phong phanh hành tung, đột nhiên có một tên nạn dân tay cầm cây gậy gỗ vót nhọn lao ra hành thích ngài.

Ta đứng khá gần Bệ hạ, lúc đó cũng chẳng biết lấy đâu ra lòng dũng cảm và sự quả quyết, liền lao mình lên đỡ thay ngài một gậy đó.

Chung quy đầu gỗ cũng không đủ sắc bén, chỉ để lại một chút thương tích ngoài da thịt.

Kinh thành từ đó mới lần nữa quy về vẻ thái bình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...