
Giới Thiệu
Lúc nhận
tin nhắn WeChat đó,
đang ở trong bếp nấu bữa tối cho con gái tám tuổi – Tiểu Tuyết.
Điện thoại rung lên,
vô thức liếc
.
[Anh Kiến Quốc, tối nay
còn đến chỗ em
? Chuyện
, em
với bố
.]
Người gửi: Miêu Miêu.
Cái muôi nấu trong tay
rơi xuống đất, vang lên một tiếng "keng" giòn tan.
Tiểu Tuyết từ phòng khách chạy tới: "Mẹ ơi,
thế?"
cúi xuống nhặt cái muôi, cố gắng để giọng
bình thường: "Không
,
sơ ý
rơi thôi."
tay
đang run.
Miêu Miêu, hai mươi lăm tuổi, là cấp
của Trương Kiến Quốc.
từng gặp cô
ở tiệc cuối năm của công ty năm ngoái, ngọt ngào đáng yêu, khi gọi
là chị dâu còn
tươi.
thẳng dậy, tiếp tục xào rau.
Dầu trong chảo xèo xèo vang lên, giống hệt tâm trạng
lúc
.
Mười năm
vợ
thời gian,
vì gia đình
mà từ bỏ sự nghiệp. Mỗi ngày
chợ, nấu nướng, chăm con, quán xuyến nhà cửa gọn gàng
đó.
Trương Kiến Quốc luôn
: "Vợ
, em vất vả
. Nhờ
em ở nhà
mới yên tâm
việc."
Giờ xem
,
quả thực
"yên tâm".
Yên tâm đến mức
thể bao nuôi tình nhân bên ngoài.
Điện thoại
rung.
Lần
là Trương Kiến Quốc nhắn: [Tối nay công ty
tiệc,
về muộn, em đừng chờ.]
bật
lạnh lẽo.
Tiệc công ty? Là tiệc hai
với Miêu Miêu chứ gì.
"Mẹ ơi, rau cháy
." Tiểu Tuyết nhắc
.
lúc
mới phát hiện rau trong chảo
cháy đen.
Tắt bếp, đổ bỏ, nấu
từ đầu.
Giống như cuộc đời
, cũng cần bắt đầu
từ đầu.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)