20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sắc mặt tôi lạnh hẳn đi , nỗi hận tôi dồn nén suốt hai năm qua giờ đây đang cuộn trào, bùng nổ.

"Tưởng Trạm, lòng trắc ẩn cứu người của anh rất vĩ đại, nhưng khi anh lấy nó ra để uy h.i.ế.p tôi , anh có từng nghĩ đến ai là người đã gây ra nỗi đau của tôi không ?"

"Cha tôi c.h.ế.t như thế nào, anh không biết à ?"

Bàn tay Tưởng Trạm định đưa ra nắm lấy tôi dừng lại giữa không trung.

Một lúc lâu sau , anh ta mới khó khăn lên tiếng: "Em về trước đi ."

"Có gì thì từ từ nói ."

Về?

Đây là nhà của tôi , tôi phải về đâu chứ?

Tôi giơ tay chỉ thẳng ra cửa: "Hai người mới là người nên thu dọn đồ đạc rồi cút ra ngoài."

"Còn nữa, tôi sẽ trực tiếp nộp đơn kiện ly hôn."

"Từng đồng từng cắc giữa hai người , tôi đều sẽ tính cho rõ ràng."

Hạ Hòa hoảng loạn, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tưởng Trạm: "Đó là tiền em mượn mà! Giữa chúng em trong sạch!"

Bây giờ mới nói là trong sạch sao ?

Muộn rồi .

Tôi cười lạnh: "Vậy thì đến khi ra tòa, mời cô mang theo hơn 3000 bức ảnh tình cảm giữa cô và Tưởng Trạm trong điện thoại của mình ."

"Đồng thời, tôi cũng sẽ thu thập bằng chứng hợp pháp, bao gồm nhưng không giới hạn ở ảnh chụp màn hình trên vòng bạn bè, ghi âm cuộc gọi và biên bản lời khai cô từng làm ở đồn cảnh sát."

Sắc mặt hai người trước mắt tôi càng lúc càng trắng bệch.

Tôi lại cười : "Hẹn gặp nhau ở tòa."

Tôi và Tưởng Trạm đã ly hôn theo thỏa thuận.

Vì anh ta không muốn học trò cưng của mình bị khởi tố, nên sẵn sàng ra đi tay trắng.

Anh ta cho rằng mình đang cứu một đứa trẻ nên không so đo với tôi .

Tính ra thì tôi lời to.

Dù sao tài sản của anh ta cũng khá đáng kể.

Sau ba mươi ngày chờ đợi ly hôn, đến ngày nhận giấy chứng nhận, Hạ Hòa ngồi ngay ghế phụ lái bên cạnh anh ta .

Cô ta không xuống xe, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại có chút đắc ý.

Cầm được giấy ly hôn, tảng đá trong lòng tôi cũng được dỡ xuống.

Thế mà Tưởng Trạm vẫn còn đang nói những lời cảm động: "Nếu đây là điều em mong muốn , thì tất cả anh đều sẵn lòng cho em."

Nhìn qua thì có vẻ như anh ta đã hy sinh rất nhiều.

"Tưởng Trạm, chẳng lẽ là tôi có lỗi với anh sao ?"

Tưởng Trạm nhíu mày: "Em biết điều anh để tâm nhất là gì."

"Em rõ ràng đã mang thai, vậy mà còn đi làm nhiệm vụ, em xem đứa con của chúng ta là gì chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hoc-tro-cung-cua-chong-toi/7.html.]

Năm đó tôi nhận nhiệm vụ là để giải cứu một đứa trẻ bị bắt cóc, nhiệm vụ rất đặc biệt, lúc đó chỉ có tôi là phù hợp nhất.

Tôi cứ nghĩ Tưởng Trạm sẽ hiểu, nào ngờ anh ta lại nói ra những lời như vậy .

Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng: "Tưởng Trạm, nếu lúc đó cha tôi nghĩ đến tôi mà không ra tay, thì liệu anh còn mạng mà đứng đây nói mấy lời này với tôi không ?"

Tưởng Trạm sững người .

Thật ra khúc mắc trong lòng tôi chưa bao giờ là chuyện sinh con, cũng giống như tôi vẫn luôn tin rằng việc mình làm là đúng.

Nếu ông trời không cho tôi cơ hội làm mẹ , vậy nhất định cũng có sự an bài của ông trời.

Điều khiến tôi day dứt nhất, là vào hai năm trước , từ miệng đồng nghiệp của cha tôi , tôi mới biết , đứa trẻ nổi loạn bỏ nhà ra đi năm xưa... chính là Tưởng Trạm.

Khi đó tôi rơi vào vòng xoáy đau khổ dằn vặt, nhiều đêm giật mình tỉnh giấc, chỉ muốn tự g.i.ế.c c.h.ế.t con ngốc là mình .

Đồng nghiệp của cha vừa thở dài vừa an ủi tôi : "Hai đứa có thể đến với nhau , cũng coi như không phụ lòng cha em."

Từ lúc đó, nút thắt trong lòng tôi đã được gieo mầm.

Nhưng Tưởng Trạm lại đối xử với tôi quá tốt , tôi tự an ủi bản thân rằng, lúc đó anh ta còn nhỏ, tất cả chỉ là vô tình.

Và rằng, sự gặp gỡ của chúng tôi là do ông trời sắp đặt.

Cho đến khi mẹ Tưởng Trạm vô tình nói hớ trong lúc càm ràm: "Thằng bé lấy con là để trả nợ, nhưng con thiếu nhà chúng ta , ai sẽ trả?"

Mãi sau , Tưởng Trạm như mới nhận ra , anh ta cúi đầu, không nhìn tôi nữa.

"Được rồi , những thứ đó là em xứng đáng nhận, em không cần phải giải thích với bất cứ ai, kể cả mẹ anh ."

"Chúng ta coi như đã xong."

Tôi bật cười thành tiếng: "Mấy thứ đó đương nhiên là tôi nên có , anh nghĩ tôi sẽ biết ơn sao ?"

"Còn về cha tôi , ông chỉ làm điều mà ông tin là đúng, còn đối tượng là ai không quan trọng, quan trọng ông ấy là anh hùng."

Khuôn mặt Tưởng Trạm trước mặt lúc xanh lúc trắng, mở miệng cũng rất khó khăn: "Hứa Sơ, anh chưa từng có lỗi với em."

"Anh đồng ý chia tay là vì muốn em hạnh phúc."

Nghe như thế này , đến tôi cũng thấy cảm động đấy.

Tôi rút điện thoại, đưa sát mặt anh ta tấm ảnh chụp màn hình trên vòng bạn bè của Hạ Hòa hôm đó: "Đừng tự tô vẽ mình thành người vĩ đại như thế."

"Chưa nói đến việc hai người làm gì trong phòng riêng, chỉ riêng việc một giảng viên đã có vợ, nửa đêm gọi video với nữ sinh, anh nghĩ có mấy người tin là trong sáng?"

Tưởng Trạm nhìn tấm ảnh, vẻ mặt khó tin: "Là em ấy nói có chuyện nên anh mới gọi, nói xong là cúp ngay!"

Tôi cất điện thoại, phẩy tay: "Không còn quan trọng nữa."

"Tưởng Trạm, chúng ta đừng bao giờ gặp lại ."

Tôi từng nghĩ mình đã có thể trọn vẹn bắt đầu cuộc sống mới.

Nhưng những con sâu mọt của cuộc đời... vẫn cứ bám riết lấy tôi .

Hạ Hòa chặn tôi ngay trước cổng cơ quan với vẻ mặt chính nghĩa: "Cô giáo… À không , tôi nên gọi lại mới đúng."

"Cô Hứa, cho dù cha cô c.h.ế.t vì giáo sư Tưởng thì đó cũng là mạng ông ta ! Ông ta đáng c.h.ế.t!"

"Cho dù không vì Tưởng Trạm thì ông ta cũng sẽ c.h.ế.t thôi!"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...