Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mẹ tôi thường bảo, tôi sinh ra đúng vào thời điểm tốt . Bởi vì lúc tôi chào đời, mẹ đã lớn tuổi, sức khỏe của tôi yếu ớt. Nếu không phải cha tốn bao tiền mời thầy t.h.u.ố.c về chạy chữa, chắc tôi cũng chẳng sống được tới giờ.

Mẹ nói ngày xưa nghèo khổ quá, anh em của mẹ c.h.ế.t mất ba người cũng chỉ vì không có tiền chạy chữa. Giờ thì tốt rồi , nhà chúng tôi cũng coi là dư dả, thế nên mới có tiền chữa bệnh cho tôi .

Mẹ hay dọa tôi , bảo rằng nếu như là ngày trước , chắc mẹ đã ném tôi vào thùng nước tiểu mà dìm c.h.ế.t rồi .

Tôi mới không tin đâu .

Nhưng mà nhà chúng tôi bây giờ thực sự khác hẳn xưa rồi .

Lúc anh cả chào đời, nhà vẫn còn là nhà tranh, đến một con gà cũng chẳng có . Thế mà lúc tôi sinh ra , nhà đã xây gạch ngói khang trang, gà vịt đầy sân, lại còn nuôi cả bò nữa.

Năm ngoái tôi còn có riêng cho mình một căn phòng đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nhat-ky-vung-tien-nuoi-con-cua-tram/chuong-17.html.]

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Cha còn bảo tôi là con út, nếu sức khỏe không tốt thì sang năm sẽ cho tôi đi học chữ.

Ôi thôi, không nói với các vị nữa, linh cữu của Lương Nhân Tông đang được đưa ra rồi , chúng tôi phải đi tiễn ông đoạn đường cuối cùng đây.

Các người xem, ông ấy có keo kiệt không chứ? Trước lúc lâm chung còn dặn dò tân đế rằng tang sự phải hết sức giản tiện. Làm hoàng đế mà bần tiện tới mức này , cũng thật là hết nói nổi.

Nhưng mà, chúng ta không thể để ông ấy ra đi một cách tẻ nhạt như vậy được .

Các người tự nhìn mà xem, từ ngoài kinh thành xa cả trăm dặm cho tới tận gần hoàng lăng, một màu trắng tang tóc trải dài bất tận. Đó đều là những người dân tự nguyện tới tiễn biệt ông đấy.

Tác giả: Thập Lý Thiều Quang

Nguồn: Tri Hồ

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...