Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Một người trông chẳng giống nhà sư, người bất ngờ chặn Tống Tước lại , vị hòa thượng kỳ kỳ quặc quặc kia .

Màn sương trong ký ức, bất chợt có người vén lên một góc.

Tôi không nhớ nổi dáng vẻ của Nhị ca, cũng không nhớ cảm xúc của mình khi anh ấy rời đi .

Nhưng tôi nhớ rõ anh ấy từng rất nghiêm túc ngồi xổm trước mặt tôi , khen ngợi đứa trẻ tiểu học là tôi : "Tiểu Thu chạy được hạng nhất à , giỏi quá đi mất!"

Tôi cũng nhớ, trước kia anh ấy đối với tôi , cũng giống như tôi đối với đám trẻ này vậy , kiên nhẫn và nuông chiều, sẽ dẫn chúng đi xem phim, cùng chúng chơi trò chơi, dù chúng có làm gì đi nữa cũng luôn mỉm cười khích lệ.

Tôi nghĩ, có lẽ mình cũng từng được yêu thương.

Thế nhưng ngay cả anh trai ruột thịt cũng không thể nào yêu chiều em gái mình vô điều kiện mãi được .

Nhất là khi người em gái đó, thậm chí còn không nhận ra anh .

Có lẽ sự chậm chạp và non nớt của tôi đã khiến Nhị ca khi đó còn đang đi học phải vất vả quá nhiều, hoặc có lẽ sau khi chăm sóc tôi suốt bao năm, anh ấy cuối cùng cũng muốn sống cuộc đời của riêng mình . Tóm lại vào năm thi đại học, Nhị ca chỉ để lại cho tôi một câu nói rồi đơn độc rời nhà.

Chuyện này nghe giống như một trò đùa quái đản, lúc đầu tôi thậm chí còn không dám tin, vừa khóc vừa đi khắp nơi tìm anh ấy , cho đến khi Đại ca vội vã chạy đến ôm lấy tôi .

Trong cơn mưa tầm tã, có chất lỏng nóng hổi từng giọt từng giọt rơi xuống từ trên mặt Đại ca.

Đó là nước mưa sao ? Tại sao nước mưa lại ấm nóng như vậy ?

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Xin lỗi Tiểu Thu," anh ấy run rẩy nói , "Là các anh có lỗi với em, xin lỗi Tiểu Thu..."

Kể từ đó về sau , tôi không bao giờ nhắc lại Nhị ca nữa.

Tôi nghĩ, chắc là do Nhị ca đã làm Đại ca đau lòng, dù tôi cũng rất buồn, nhưng tôi sẽ không nhắc về anh ấy nữa.

Mối quan hệ huyết thống của tôi , từ trước tới nay đều rất nhạt nhòa.

Đại ca yêu tôi , Nhị ca cũng yêu tôi .

Chỉ là, một người thì quá bận rộn, bận đến mức chẳng kịp yêu thương tôi ; một người lại quá mệt mỏi, mệt đến mức không muốn yêu thương tôi thêm nữa.

Vậy nên người hòa thượng hôm nay, liệu có phải là Nhị ca không ?

Anh ấy có biết Đại ca đã qua đời không ? Có biết tôi đã nhận nuôi Tống Tước không ? Có biết hiện giờ tôi đang ở đâu không ?

Nếu biết , tại sao không đến thăm Đại ca?

Nếu biết , tại sao không đến tìm tôi ?

Nếu biết , tại sao ... thà rằng lạy một đứa trẻ không hay biết gì như Tiểu Tước, còn hơn là chịu nói với tôi thêm nửa lời?

Tôi có nên đi tìm anh ấy không ?

...Thế nhưng dù có tìm thấy, tôi cũng chẳng nhận ra anh ấy là ai.

Tôi thẫn thờ nhìn vào tấm ảnh chụp chung trên bàn.

Hai thiếu niên và một cô bé.

Gương mặt của hai thiếu niên mơ hồ, chỉ thấy nụ cười rạng rỡ.

Tôi ngẩn người hồi lâu, cuối cùng rời phòng mình , gõ cửa phòng Tống Tước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-co-qua-duoc-yeu-quy-thi-phai-lam-sao/chuong-10.html.]

"...Tiểu Tước, mai là thứ Bảy, cô muốn cháu đi cùng cô đến một nơi, tìm một người ."

Hôm sau , tôi dẫn năm đứa trẻ quay lại nơi chúng dã ngoại.

Dưới sự dẫn đường của Từ Như Đồ và Tống Tước, tôi bước lên cầu độc mộc, từng bước từng bước đi tới ngôi chùa kia .

Bọn trẻ đều nhận ra có chuyện chẳng lành, Lâm Diệu Diệu – người hôm qua sợ không dám lên cầu – cứ lặng lẽ đi theo tôi , ánh mắt đầy vẻ lo âu, tôi có khuyên thế nào cũng nhất quyết không đi .

Tôi không còn cách nào khác, đành nắm tay con bé đi suốt chặng đường, rồi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa chùa ra .

Ngôi chùa trống trải, chẳng thấy bóng người .

"Sao trong này không có ai vậy ạ?" Tống Tước nhìn quanh một vòng, "Đồ đạc bày hôm qua cũng bị dọn đi hết rồi ."

"Không phải đâu , chẳng phải vừa có người thắp nhang sao ạ?" Trang Du chỉ vào lư hương, "Kẹo hồ lô này là đồ cúng ạ?"

"Làm gì có ai dùng kẹo hồ lô làm đồ cúng chứ?" Hà Diệc Dương phản bác, "Chắc là người khác vô tình làm rơi ở đây thôi."

"Cô ơi..." Từ Như Đồ bỗng ngập ngừng, "Cô, cô không sao chứ ạ?"

"Cô không sao ," tôi khẽ nói , "Chúng ta về thôi."

"Không phải cô muốn tìm người sao ạ?"

Tôi lắc đầu: "Không tìm nữa."

Anh ấy không muốn tôi nhìn thấy mình .

Vậy thì không tìm nữa.

Có lẽ giống như những gì trong sách đã viết , duyên phận của tôi với anh ấy , duyên phận với Đại ca, đều chỉ có thể nhạt dần đi trong cái nhìn của tôi về phía bóng lưng họ.

"Cô ơi, người mà cô muốn tìm rất quan trọng với cô ạ?" Tống Tước hỏi.

"Quan trọng," tôi nói , " Nhưng không sao cả, giờ cô có các cháu rồi ."

"Chúng cháu sẽ luôn ở bên cạnh cô!" Trang Du lập tức thề thốt, "Chắc chắn ạ! Nếu không ở bên cô cháu làm cún con!"

"Cháu cũng vậy , nếu không ở bên cô cháu làm heo con..."

"..."

Nắng thu rất đẹp , gió khẽ mơn man, bóng cây lay động, rắc lên tay tôi những đốm sáng lấp lánh.

Tôi c.ắ.n một miếng kẹo hồ lô.

...Hơi chua.

(07)

Cùng với việc bọn trẻ lớn lên, tôi cũng ngày càng không tin vào cái gọi là cốt truyện nữa.

Bởi vì suốt bao nhiêu năm nay, cốt truyện đã sụp đổ chẳng ra hình thù gì, thế mà thế giới này vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra , không có dấu hiệu sụp đổ, cũng chẳng có thay đổi lớn nào cả.

"Bách Khoa Toàn Thư" dù có hơi siêu nhiên một chút, nhưng đã được tôi coi như một loại sách giải trí, dù sao bình thường nó cũng chẳng bao giờ xuất hiện, chỉ khi tôi có thắc mắc nó mới hiện ra .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...